
Ngày anh ấy xin thận của tôi
Chương 3
KHANG KHUÊ CHI POV:
Bóng lưng tôi biến mất sau cầu thang, để lại Thạch Phi Hải và Huỳnh Kiều Minh trong phòng khách.
Thạch Phi Hải vẫn đứng ngây người ở đó.
"Chú Thạch…"
Hai từ này như một cây búa tạ nện vào lồng ngực anh ta.
Anh ta nhớ lại, từ khi con bé bắt đầu có những suy nghĩ không an phận, nó đã không còn gọi anh ta như vậy nữa. Nó luôn gọi thẳng tên anh, "Phi Hải" , một cách thân mật và cố chấp. Anh ta đã nhiều lần sửa, nhưng nó không nghe.
Hôm nay, nó lại gọi anh là "chú Thạch" . Giọng điệu xa cách và lạnh lùng, như thể giữa họ có một vực sâu không thể vượt qua.
Anh ta cảm thấy một sự bực bội không tên dâng lên trong lòng.
"Anh Hải, anh sao vậy?" Huỳnh Kiều Minh kéo tay áo anh ta, giọng nũng nịu. "Chỉ là một cái hộp nhạc cũ thôi mà, con nhỏ đó làm gì mà ghê gớm vậy. Anh đừng để ý đến nó."
Thạch Phi Hải hoàn hồn, anh ta quay sang nhìn người con gái yếu đuối trong lòng mình, sự bực bội lập tức tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng.
"Chắc là di vật quan trọng với con bé." Anh ta thở dài, lần đầu tiên lên tiếng bênh vực tôi. "Thôi bỏ đi, em đừng suy nghĩ nhiều."
Huỳnh Kiều Minh ngạc nhiên nhìn anh ta, sau đó cúi đầu, che đi tia ghen tị lóe lên trong mắt. "Vâng ạ, em biết rồi. Chắc tại em sắp được làm phẫu thuật, tâm trạng hơi bất ổn."
Cô ta dụi đầu vào ngực Thạch Phi Hải, giọng mềm mại. "Anh Hải, sau khi em khỏe lại, chúng mình kết hôn nhé?"
"Được." Thạch Phi Hải mỉm cười, cưng chiều vuốt tóc cô ta. "Mọi thứ anh đều đã chuẩn bị xong rồi."
Huỳnh Kiều Minh vui vẻ ôm chầm lấy anh ta, trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng về một đám cưới thế kỷ xa hoa và lộng lẫy.
Mấy ngày tiếp theo, tôi vùi đầu vào việc học và chuẩn bị cho chuyến đi. Tôi gần như không ở nhà, cố gắng tránh mặt Thạch Phi Hải và Huỳnh Kiều Minh.
Những món đồ liên quan đến anh ta, tôi đều dọn dẹp sạch sẽ. Cuối cùng, chỉ còn lại một hộp đầy những lá thư tình tôi đã viết.
Tôi mang chúng ra ban công, châm lửa đốt.
Nhìn ngọn lửa nuốt chửng từng con chữ chứa đựng tình yêu của mình, lòng tôi trống rỗng.
Tám năm yêu thầm, cuối cùng cũng chỉ còn lại một đống tro tàn.
"EM ĐANG LÀM GÌ VẬY?"
Một tiếng gầm giận dữ vang lên từ phía sau. Thạch Phi Hải không biết đã đứng đó từ bao giờ, mặt anh ta đen như đáy nồi.
Tôi không nói gì, tiếp tục thả lá thư cuối cùng vào ngọn lửa.
Anh ta lao tới, giật lấy một mảnh giấy còn chưa cháy hết từ tay tôi. Đó là một góc của lá thư, chỉ còn lại vài chữ: "…yêu anh, Phi Hải."
"Khang Khuê Chi!" Anh ta siết chặt cổ tay tôi, sức lực mạnh đến mức như muốn bóp nát nó. "Em lại muốn giở trò gì? Cố tình đốt thư để tôi thấy, để tôi áy náy sao? Em nghĩ làm vậy thì tôi sẽ thương hại em à?"
Tôi cúi đầu, cố gắng giãy ra khỏi tay anh ta.
"Tôi không có." Giọng tôi lạnh nhạt.
"Vậy thì tại sao lại đốt?" Anh ta không buông tha.
"Vì không cần nữa." Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Những thứ vô dụng thì nên vứt đi."
Ánh mắt anh ta lóe lên sự tức giận. "Được, được lắm, Khang Khuê Chi. Em giỏi lắm."
Anh ta buông tay tôi ra, lùi lại một bước, nhìn tôi như nhìn một kẻ thù.
"Đám cưới của tôi và Kiều Minh sẽ được tổ chức vào ngày mười lăm tháng sau, ngay sau khi cô ấy bình phục."
Mười lăm tháng sau.
Đó là ngày tôi hiến gan cho anh ta vào tám năm trước.
Anh ta cố tình chọn ngày đó để làm đám cưới, như một sự sỉ nhục đối với tôi.
Mặt tôi trắng bệch, nhưng tôi vẫn cố gắng gượng cười. "Chúc mừng chú."
Lúc đó, tôi đã ở một nơi rất xa rồi. Đám cưới của anh ta, tôi không có hứng thú tham dự.
"Vậy thì tốt." Thạch Phi Hải hừ lạnh, nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn không hề dịu đi. Anh ta dường như đang cố gắng tìm kiếm một chút đau khổ, một chút không cam lòng trên mặt tôi, nhưng anh ta đã thất vọng.
Tôi chỉ có sự bình tĩnh đến chết lặng.
Tôi xoay người, định trở về phòng.
"Đứng lại." Anh ta gọi.
Tôi dừng bước, không quay đầu lại.
"Kiều Minh rất coi trọng đám cưới này, cô ấy muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo." Giọng anh ta vang lên từ phía sau.
Tôi không hiểu anh ta muốn nói gì.
"Vì vậy," anh ta dừng một chút, sau đó nói ra một câu còn tàn nhẫn hơn cả việc ném thư của tôi vào thùng rác.
"Đám cưới đó, em đứng ra lo liệu đi."
Có thể bạn cũng thích





