
Sự lừa dối của người quản gia
Chương 2
Góc nhìn của Phùng Diệp Thanh:
Nghe thấy giọng nói lạnh lùng và xa lạ của Đổng Nguyên Khang qua điện thoại, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh ta không hề hỏi han, không hề nghi ngờ, mà lại trực tiếp chấp nhận lời buộc tội của cô giáo Trương.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra.
Chiếc túi xách bị chiếm đoạt, thân phận của tôi bị giả mạo, con gái tôi bị bắt nạt... tất cả những điều này, Đổng Nguyên Khang không thể không biết.
Anh ta không phải không biết, mà là ngầm cho phép.
Thậm chí, anh ta chính là kẻ chủ mưu đằng sau tất cả.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn đến không thở nổi.
Mười năm hôn nhân, tôi đã hết lòng nâng đỡ anh ta từ một chàng trai nghèo tay trắng trở thành tổng giám đốc của một tập đoàn bất động sản lớn. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi là vợ chồng đồng cam cộng khổ, nhưng không ngờ, trong mắt anh ta, tôi chỉ là một hòn đá lót đường có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
"Sao nào? Sợ rồi à?" Đổng Huyền Nga thấy tôi im lặng, nụ cười trên môi càng thêm mỉa mai. "Phùng Diệp Thanh, tôi khuyên cô nên biết điều một chút. Lát nữa anh Khang đến, cô quỳ xuống cầu xin anh ấy, có lẽ anh ấy sẽ nể tình cũ mà cho cô một ít tiền. Nếu không, với tính cách của anh ấy, cô sẽ không nhận được một xu nào đâu."
Cô ta vừa nói, vừa cúi xuống nhặt chiếc túi mini Kelly bẩn thỉu dưới đất lên, phủi phủi một cách qua loa rồi đưa cho con trai mình.
"Bảo bối, con xem, đây là quà mẹ mua cho con. Đẹp không?"
"Bẩn quá!" Đổng Vĩnh Bảo nhíu mày, vẻ mặt chán ghét. "Mẹ, con không thích cái này. Con muốn cái túi to giống của mẹ cơ."
"Được, được. Lát nữa mẹ bảo bố mua cho con cái to hơn, đẹp hơn. Cái này... cứ vứt đi vậy."
Nói rồi, Đổng Huyền Nga ném chiếc túi xách về phía tôi, như ném một món đồ rác rưởi.
Chiếc túi rơi xuống chân tôi, logo "PYA" khắc trên đó như một sự chế nhạo cay đắng.
"Các người..." Cơn giận dữ và nỗi đau đan xen khiến cơ thể tôi run lên. Tôi chỉ muốn lao đến xé nát gương mặt giả tạo của người đàn bà này.
Nhưng tôi đã bị cô giáo Trương và một giáo viên khác chạy đến giữ chặt lại.
"Đồ điên! Cô còn muốn làm gì?"
Tôi bị họ đẩy mạnh một cái, lảo đảo ngã xuống đất.
Đầu gối tôi đập mạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo, một cơn đau buốt nhói lan khắp cơ thể.
"Mẹ!" Diệp Anh khóc thét lên, cố gắng thoát khỏi vòng tay của giáo viên để chạy đến bên tôi, nhưng con bé quá yếu.
"Cô Huyền Nga, cô không sao chứ?" Cô giáo Trương không thèm nhìn tôi, vội vàng chạy đến bên Đổng Huyền Nga, ân cần hỏi han. "Cô đừng sợ, loại đàn bà chanh chua này, lát nữa tổng giám đốc Đổng đến sẽ xử lý cô ta."
Đổng Huyền Nga giả vờ sợ hãi, nép vào lòng cô giáo Trương, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại tràn đầy sự khiêu khích và đắc thắng.
Tôi chống tay đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Đổng Huyền Nga," tôi gọi thẳng tên cô ta, "cô chỉ là em họ của Đổng Nguyên Khang, đúng không?"
Cô ta hơi sững người, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo. "Đúng thì sao? Anh họ tôi thương tôi, coi tôi như em gái ruột, cô ghen tị à?"
"Ha." Tôi cười lạnh. "Vậy mà tôi cứ tưởng cô là vợ anh ta. Ăn mặc như bà chủ, ra lệnh cho giáo viên, để con trai mình bắt nạt con gái của bà chủ thực sự. Ai cho cô cái gan đó?"
Sắc mặt của Đổng Huyền Nga và cô giáo Trương đều biến đổi.
"Cô... cô nói bậy bạ gì thế!" Cô giáo Trương lắp bắp. "Cô Huyền Nga là khách quý của trường chúng tôi, là em họ của tổng giám đốc Đổng. Còn cô, cô chỉ là một con giúp việc đã bị sa thải! Ai là bà chủ, ai là giúp việc, chẳng lẽ chúng tôi còn không phân biệt được sao?"
"Ồ? Vậy sao?" Tôi nhếch mép. "Vậy chúng ta cứ chờ xem. Chờ xem chồng tôi, Đổng Nguyên Khang, đến đây, sẽ nhận ai là vợ, và ai chỉ là một con đỉa hút máu trơ trẽn."
Tôi cố tình nhấn mạnh hai từ "chồng tôi".
Tôi ôm chặt Diệp Anh vào lòng. Con bé vẫn đang run rẩy, nhưng khi cảm nhận được hơi ấm của tôi, dường như đã bình tĩnh hơn một chút.
"Diệp Anh, đừng sợ. Mẹ ở đây rồi. Sẽ không ai có thể bắt nạt con nữa."
Tôi vuốt ve mái tóc mềm mại của con bé, lòng đầy xót xa và tự trách.
Vì quá tập trung vào sự nghiệp, tôi đã lơ là gia đình, để con gái phải chịu đựng sự tủi nhục và bắt nạt như vậy.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao lướt qua gương mặt của Đổng Huyền Nga và cô giáo Trương.
Họ sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.
Và cả Đổng Nguyên Khang nữa.
Người đàn ông mà tôi đã yêu và tin tưởng suốt mười năm.
Tôi rất muốn xem, lát nữa, anh ta sẽ diễn vở kịch này như thế nào.
Tôi biết, sự xuất hiện của anh ta sẽ không phải là sự cứu rỗi, mà là nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi.
Nhưng tôi không sợ.
Bởi vì sau nhát dao này, tôi sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Chỉ còn lại sự lạnh lẽo và quyết tâm đòi lại tất cả những gì thuộc về mình.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, ôm con gái vào lòng, lặng lẽ chờ đợi.
Ánh mắt của tôi và Đổng Huyền Nga giao nhau trong không khí.
Trong mắt cô ta là sự đắc thắng và khinh miệt.
Trong mắt tôi, chỉ còn lại sự băng giá.
Cánh cửa phòng học một lần nữa bị đẩy ra.
Một bóng người cao lớn bước vào, mang theo luồng khí lạnh của quyền lực và sự xa cách.
Đổng Nguyên Khang đã đến.
---
Có thể bạn cũng thích





