Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Bài hát tan vỡ của chim ruồi

Bài hát tan vỡ của chim ruồi

Suốt năm năm ròng rã, tôi vắt kiệt sức lao động tại lò gạch để kiếm một tỷ đồng trả nợ cho bạn trai Lục Tuấn Khải. Cay đắng thay, ngày mang tiền đến cũng là lúc tôi nhận ra anh ta chính là vị tổng tài giàu có, kẻ đứng sau dàn dựng màn kịch nợ nần để đùa giỡn tôi. Không dừng lại, anh ta còn ép tôi vào món nợ 20 tỷ khác, mặc cho nhân tình của mình hãm hại tôi. Khi tôi cầu cứu trong tuyệt vọng, thứ nhận về chỉ là sự chế nhạo độc địa từ người đàn bà kia. May mắn được thầy giáo cũ giải cứu, tôi dứt khoát vứt bỏ nhẫn hẹn ước, chính thức chấm dứt mối quan hệ nghiệt ngã này. Tôi sẽ bắt đầu lại cuộc đời và khiến kẻ bội bạc phải trả giá đắt.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Lục Tuấn Khải POV:

Tôi nhìn Lê Thu Giang. Cô ấy đứng đó, gầy gò và xanh xao, nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách kỳ lạ. Một ngọn lửa căm hờn đang cháy trong đó.

Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác bất an.

"Giang, đừng bướng bỉnh nữa." Tôi hạ giọng, cố gắng tỏ ra dịu dàng. "Em biết là ngoài nơi này ra, em không còn nơi nào để đi đâu. Nghe lời anh, quay về lò gạch làm việc đi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."

Tôi không thể để cô ấy đi. Tuyệt đối không thể.

Nhưng cô ấy dường như không còn nghe thấy lời tôi nói nữa. Cô ấy đột ngột đẩy mạnh tôi ra, một lực mạnh đến nỗi tôi phải lảo đảo lùi lại vài bước.

Rồi cô ấy quay người, chạy vụt ra khỏi phòng.

Tôi sững sờ trong giây lát rồi vội vàng đuổi theo. Tôi không thể để mất cô ấy. Cô ấy là của tôi.

Tôi đuổi kịp cô ấy ở khu nhà trọ tồi tàn mà tôi đã sắp xếp cho cô ấy ở. Căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp và bừa bộn. Mùi bùn đất và mồ hôi trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ mùi khó chịu.

Tôi chưa bao giờ ngủ lại ở đây. Mỗi lần đến đây, tôi chỉ làm xong việc của mình rồi vội vã rời đi. Tôi không thể chịu được sự bẩn thỉu ở nơi này. Tôi đã từng nghĩ, việc để cô ấy ở một nơi như thế này là một sự trừng phạt thích đáng.

Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy cô ấy đang vội vã nhét vài bộ quần áo cũ vào một chiếc túi vải, lòng tôi lại dâng lên một sự hoảng loạn không tên.

Cô ấy thật sự muốn rời đi.

Cơn giận dữ bùng lên trong tôi. "Em đang làm cái gì vậy? Em định đi đâu?"

Tôi lao đến, giật lấy chiếc túi từ tay cô ấy, ném mạnh xuống đất. "Em dám bỏ đi? Ai cho phép em?"

Cô ấy không nói gì, chỉ quay người lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi.

"Lục Tuấn Khải," cô ấy gằn từng chữ, "hay tôi nên gọi anh là Lục tổng?"

Cả người tôi cứng đờ. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Cô ấy... cô ấy biết rồi.

"Giang... em..." Tôi lắp bắp, cố gắng tìm một lời giải thích, nhưng cổ họng tôi khô khốc, không thể thốt ra bất cứ lời nào.

Nhìn thấy vẻ mặt bối rối và hoảng sợ của tôi, cô ấy đột nhiên bật cười. Một nụ cười đầy cay đắng và bi thương.

"Sao vậy? Lục tổng vĩ đại, sao lại có vẻ mặt này?" Cô ấy bước đến gần tôi, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt tôi. "Anh đang sợ hãi sao? Sợ rằng con rối của anh không còn ngoan ngoãn nghe lời nữa?"

Ánh mắt đó... vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.

Tôi chợt nhớ lại những ngày đầu ở trường đại học. Tôi, thiếu gia của tập đoàn Lục thị, đã phải lòng một cô gái nghèo nhưng đầy tài năng và kiêu hãnh. Cô ấy luôn từ chối sự giúp đỡ của tôi, luôn muốn tự mình vươn lên.

Để có được cô ấy, tôi đã phải dựng lên một màn kịch. Tôi nói dối rằng gia đình tôi phá sản, rằng tôi không còn nơi nào để đi. Cô ấy đã không ngần ngại mà cưu mang tôi, chia sẻ với tôi từng đồng tiền cô ấy vất vả kiếm được.

Chúng tôi đã ở bên nhau như vậy. Những ngày tháng đó, dù nghèo khó, nhưng lại là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi nhớ mình đã tặng cô ấy một chiếc máy ghi âm cũ. Tôi nói: "Anh biết em có ước mơ lớn, nhưng anh thì chẳng có gì cả. Chiếc máy này không đáng giá, nhưng nó có thể ghi lại những khoảnh khắc quan trọng của em. Coi như là một lời hứa, rằng anh sẽ luôn ở bên cạnh, chứng kiến em tỏa sáng."

Cô ấy đã cười, nói tôi ngốc.

"Em không cần anh phải chứng kiến em tỏa sáng. Em chỉ cần anh ở bên cạnh em là đủ."

Tôi đã ôm chặt lấy cô ấy, thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ buông tay. Tôi đã hứa, chỉ cần cô ấy muốn, tôi sẽ cưới cô ấy bất cứ lúc nào.

Tôi còn nói, chiếc máy ghi âm này có thể đổi lấy một yêu cầu của cô ấy. Bất cứ yêu cầu gì, dù là mạng sống của tôi, tôi cũng sẽ không do dự.

Những ký ức ngọt ngào đó giờ đây như những lưỡi dao sắc bén, đâm sâu vào tim tôi.

Không. Không phải như vậy. Cô ta đã phản bội tôi trước.

Vụ hỏa hoạn đó... khi tôi bị thanh sắt đè lên người, cô ta đã bỏ mặc tôi để chạy đi cứu mấy bức tranh thêu của mình. Là Hoàng Gia Kỳ đã tìm thấy tôi, đã cứu tôi.

Chính Gia Kỳ đã nói với tôi, trong mắt Lê Thu Giang, tôi không bao giờ quan trọng bằng sự nghiệp của cô ta.

Sự phản bội đó đã biến tình yêu của tôi thành sự hận thù. Tôi muốn trói buộc cô ta, muốn hành hạ cô ta, muốn cô ta phải trả giá cho sự vô tình của mình.

Nhưng tại sao, khi nhìn thấy cô ấy quyết tâm rời đi, tôi lại đau đớn đến thế này?

"Em không được đi." Tôi gầm lên, sự tức giận và sợ hãi khiến tôi mất hết lý trí. Tôi lao đến, túm lấy cô ấy, đè cô ấy xuống chiếc giường ọp ẹp.

Chiếc máy ghi âm mà tôi tặng cô ấy rơi ra từ trong túi áo, cấn vào cổ cô ấy, tạo thành một vết hằn đỏ.

"Em muốn đi đâu? Đi tìm thằng khác à?" Tôi điên cuồng xé toạc chiếc áo trên người cô ấy. "Năm năm qua tôi nuôi em, em nghĩ em có thể dễ dàng rời đi như vậy sao?"

Nước mắt cô ấy tuôn rơi, đôi vai gầy gò run lên bần bật. "Lục Tuấn Khải... anh tha cho tôi... xin anh..."

"Tha cho em?" Tôi cười một cách man rợ. "Em nợ tôi, Lê Thu Giang. Em nợ tôi cả cuộc đời này."

Tôi không biết cô ấy nợ tôi cái gì. Tôi chỉ biết rằng tôi không thể để cô ấy đi. Cô ấy phải ở lại bên cạnh tôi, dù là bằng cách nào đi chăng nữa.

Đúng lúc đó, một giọng nói yếu ớt, rụt rè vang lên từ ngoài cửa. "Anh Khải... anh có ở trong đó không? Em... em sợ..."

Là Hoàng Gia Kỳ.

Cả người tôi cứng đờ. Tôi vội vàng buông Thu Giang ra, luống cuống mặc lại quần áo. Tôi không thể để Gia Kỳ nhìn thấy bộ dạng này của tôi, càng không thể để cô ấy phải đối mặt với những ánh mắt dơ bẩn của đám công nhân ngoài kia.

Tôi mở cửa ra. Gia Kỳ lập tức lao vào lòng tôi, cả người run rẩy. "Anh Khải, em sợ lắm. Bọn họ... bọn họ nhìn em..."

Tôi cởi áo khoác của mình ra, choàng lên người cô ấy, che đi thân thể yêu kiều của cô ấy. "Đừng sợ, có anh ở đây rồi."

Tôi ôm Gia Kỳ, vội vã rời đi. Tôi không dám quay đầu lại nhìn Thu Giang. Tôi sợ phải đối mặt với ánh mắt tuyệt vọng của cô ấy.

Tôi tự nhủ, cô ấy đã quen với những ánh mắt đó rồi. Cô ấy mạnh mẽ, cô ấy sẽ không sao đâu.

Còn Gia Kỳ thì khác. Cô ấy yếu đuối, cô ấy cần sự bảo vệ của tôi.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau Khi Ly Hôn, Thân Phận Thật Của Bà Bạc Bùng Nổ Toàn Cầu
7.8
Sau ba năm tận tụy làm dâu nhà họ Cố để báo ân, Lê Vi chỉ nhận lại sự phản bội và tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Rời khỏi cuộc hôn nhân đầy khinh miệt với 500 triệu tiền tài sản, cô quyết định rũ bỏ lớp vỏ bọc nội trợ tầm thường để sống đúng với chính mình. Hàng loạt danh tính chấn động của cô dần lộ diện: từ cao thủ hacker, quán quân đua xe đến giáo sư y học và cố vấn thiết kế lừng danh. Giữa lúc hào quang vây quanh, cô lọt vào tầm ngắm của Bạc Ứng Hoài, một người đàn ông quyền lực và thâm trầm. Anh mỉm cười đầy ẩn ý, kiên nhẫn chờ đợi cô gật đầu trở thành bà Bạc sau khi đã trải qua đủ mọi thân phận lẫy lừng thế giới.
Bìa tiểu thuyết Bạn trai ngoại tình, không biết tôi là con một của tỷ phú
9.7
Mối tình ba năm kết thúc cay đắng khi Giang Tứ Niên lén lút kết hôn với tiểu thư Hứa An An. Anh ta lấy cớ thân phận con riêng để bao biện cho sự phản bội, nhưng thực chất chỉ vì tham vọng cá nhân. Khi tôi muốn chấm dứt, hắn lại giam cầm tôi trong bóng tối và nhục mạ khả năng tài chính của tôi. Đỉnh điểm của bi kịch là khi hắn ép tôi nhảy xuống từ tầng 17 để mua vui cho vợ mới. Họ tin rằng tôi là kẻ yếu thế dễ dàng bị vùi dập, mà không hề hay biết tôi chính là con gái một, người thừa kế duy nhất của một tỷ phú lừng lẫy.
Bìa tiểu thuyết Bạn trai tổng giám đốc đã bỏ trốn 1314 lần, tôi đã kết hôn với người khác
9.4
Mối tình mười năm tưởng chừng viên mãn, nhưng đám cưới của tôi đã bị hủy bỏ tới 1314 lần bởi sự vắng mặt của vị hôn phu tổng tài. Kể từ khi thanh mai trúc mã của Ôn Húc Dương trở về, anh luôn bỏ mặc tôi trong ngày trọng đại để chạy đến bên cô ta. Lần này, chỉ vì Đồng Hoàn bị đứt tay, anh sẵn sàng vượt đèn đỏ đưa cô ấy đi cấp cứu và yêu cầu tôi hoãn hôn lễ thêm lần nữa với thái độ thờ ơ, lạnh nhạt. Đối diện với những ánh mắt mỉa mai từ quan khách, tôi nhận ra người kết hôn cùng mình không nhất thiết phải là anh ta. Trong vô số lần bị anh bỏ rơi, tôi đã tìm thấy một người khác sẵn lòng thay thế vị trí đó.
Bìa tiểu thuyết Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải
7.9
Vào đúng ngày kỷ niệm cưới, Hoắc Yến Thời bỏ rơi vợ để ở bên người tình cũ. Thất vọng trước sự bạc bẽo, Tô Vãn Ninh dứt khoát ly hôn để tìm lại chính mình. Cô trở lại showbiz, liên tục gặt hái thành công và vạch trần bộ mặt giả tạo của kẻ thứ ba. Trong khi Hoắc tổng vẫn tự mãn rằng cô sẽ sớm quay lại, thì Vãn Ninh lại tỏa sáng rực rỡ và được hàng loạt nam thần, tỷ phú săn đón. Chứng kiến vợ cũ ngày càng quyến rũ và thành đạt, Hoắc Yến Thời bắt đầu hối hận muộn màng. Anh vứt bỏ lòng tự trọng, điên cuồng tìm mọi cách để theo đuổi và cầu xin cô tái hôn. Tuy nhiên, Vãn Ninh của hiện tại đã không còn là người phụ nữ cam chịu. Cô lạnh lùng từ chối sự làm phiền của chồng cũ, khẳng định bản thân không bao giờ chấp nhận hàn gắn với người đã từng phản bội mình.
Bìa tiểu thuyết Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ
7.8
Vào đúng kỷ niệm năm năm kết hôn, Ngô Hải Bằng đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống vực sâu tại Đà Nẵng. Vụ tai nạn khiến tôi mất đi đứa con và mang thương tật đầy mình. Đau đớn hơn, tôi phát hiện anh ta cùng nhân tình Hạ Mỹ Duyên đã dàn dựng kịch bản tôi tự vẫn do trầm cảm để che đậy tội ác và danh chính ngôn thuận bên nhau. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Lư Nguyên Khang – đối thủ truyền kiếp của chồng tôi – đã xuất hiện giải cứu. Dù anh ta xem tôi như quân cờ để trả thù, tôi vẫn chấp nhận dấn thân. Tôi sẽ mượn thế lực của Khang, biến mình thành lưỡi dao sắc bén nhất để quay về đòi lại công lý và khiến kẻ phản bội phải trả giá đắt cho những gì họ đã gây ra.
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội của anh đã giải phóng sức mạnh thực sự của cô
9.2
Suốt năm năm, Sầm Gia Chi che giấu thân phận thiên kim tập đoàn để hy sinh vì Nguyễn Minh Quang. Cô từ bỏ sự nghiệp tại Hà Nội, một mình vào Sài Gòn vun đắp tình cảm nhưng chỉ nhận lại sự phản bội cay đắng. Minh Quang công khai thân mật với trợ lý Phí Huyền Sương và bao biện đó là tình bạn. Đỉnh điểm, anh ta sỉ nhục Gia Chi trước mặt nhân viên để bảo vệ lỗi lầm của nhân tình. Khi lòng tin đổ vỡ, anh trai cô – Phó Chủ tịch Sầm Thị – xuất hiện, vạch trần sự yếu kém của Minh Quang và khẳng định quyền lực thực sự của em gái. Với sự hậu thuẫn từ gia tộc, cô sẵn sàng lấy lại những gì thuộc về mình.