
Bài hát tan vỡ của chim ruồi
Chương 3
Lục Tuấn Khải POV:
Tôi nhìn Lê Thu Giang. Cô ấy đứng đó, gầy gò và xanh xao, nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách kỳ lạ. Một ngọn lửa căm hờn đang cháy trong đó.
Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác bất an.
"Giang, đừng bướng bỉnh nữa." Tôi hạ giọng, cố gắng tỏ ra dịu dàng. "Em biết là ngoài nơi này ra, em không còn nơi nào để đi đâu. Nghe lời anh, quay về lò gạch làm việc đi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Tôi không thể để cô ấy đi. Tuyệt đối không thể.
Nhưng cô ấy dường như không còn nghe thấy lời tôi nói nữa. Cô ấy đột ngột đẩy mạnh tôi ra, một lực mạnh đến nỗi tôi phải lảo đảo lùi lại vài bước.
Rồi cô ấy quay người, chạy vụt ra khỏi phòng.
Tôi sững sờ trong giây lát rồi vội vàng đuổi theo. Tôi không thể để mất cô ấy. Cô ấy là của tôi.
Tôi đuổi kịp cô ấy ở khu nhà trọ tồi tàn mà tôi đã sắp xếp cho cô ấy ở. Căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp và bừa bộn. Mùi bùn đất và mồ hôi trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ mùi khó chịu.
Tôi chưa bao giờ ngủ lại ở đây. Mỗi lần đến đây, tôi chỉ làm xong việc của mình rồi vội vã rời đi. Tôi không thể chịu được sự bẩn thỉu ở nơi này. Tôi đã từng nghĩ, việc để cô ấy ở một nơi như thế này là một sự trừng phạt thích đáng.
Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy cô ấy đang vội vã nhét vài bộ quần áo cũ vào một chiếc túi vải, lòng tôi lại dâng lên một sự hoảng loạn không tên.
Cô ấy thật sự muốn rời đi.
Cơn giận dữ bùng lên trong tôi. "Em đang làm cái gì vậy? Em định đi đâu?"
Tôi lao đến, giật lấy chiếc túi từ tay cô ấy, ném mạnh xuống đất. "Em dám bỏ đi? Ai cho phép em?"
Cô ấy không nói gì, chỉ quay người lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi.
"Lục Tuấn Khải," cô ấy gằn từng chữ, "hay tôi nên gọi anh là Lục tổng?"
Cả người tôi cứng đờ. Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Cô ấy... cô ấy biết rồi.
"Giang... em..." Tôi lắp bắp, cố gắng tìm một lời giải thích, nhưng cổ họng tôi khô khốc, không thể thốt ra bất cứ lời nào.
Nhìn thấy vẻ mặt bối rối và hoảng sợ của tôi, cô ấy đột nhiên bật cười. Một nụ cười đầy cay đắng và bi thương.
"Sao vậy? Lục tổng vĩ đại, sao lại có vẻ mặt này?" Cô ấy bước đến gần tôi, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt tôi. "Anh đang sợ hãi sao? Sợ rằng con rối của anh không còn ngoan ngoãn nghe lời nữa?"
Ánh mắt đó... vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Tôi chợt nhớ lại những ngày đầu ở trường đại học. Tôi, thiếu gia của tập đoàn Lục thị, đã phải lòng một cô gái nghèo nhưng đầy tài năng và kiêu hãnh. Cô ấy luôn từ chối sự giúp đỡ của tôi, luôn muốn tự mình vươn lên.
Để có được cô ấy, tôi đã phải dựng lên một màn kịch. Tôi nói dối rằng gia đình tôi phá sản, rằng tôi không còn nơi nào để đi. Cô ấy đã không ngần ngại mà cưu mang tôi, chia sẻ với tôi từng đồng tiền cô ấy vất vả kiếm được.
Chúng tôi đã ở bên nhau như vậy. Những ngày tháng đó, dù nghèo khó, nhưng lại là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi nhớ mình đã tặng cô ấy một chiếc máy ghi âm cũ. Tôi nói: "Anh biết em có ước mơ lớn, nhưng anh thì chẳng có gì cả. Chiếc máy này không đáng giá, nhưng nó có thể ghi lại những khoảnh khắc quan trọng của em. Coi như là một lời hứa, rằng anh sẽ luôn ở bên cạnh, chứng kiến em tỏa sáng."
Cô ấy đã cười, nói tôi ngốc.
"Em không cần anh phải chứng kiến em tỏa sáng. Em chỉ cần anh ở bên cạnh em là đủ."
Tôi đã ôm chặt lấy cô ấy, thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ buông tay. Tôi đã hứa, chỉ cần cô ấy muốn, tôi sẽ cưới cô ấy bất cứ lúc nào.
Tôi còn nói, chiếc máy ghi âm này có thể đổi lấy một yêu cầu của cô ấy. Bất cứ yêu cầu gì, dù là mạng sống của tôi, tôi cũng sẽ không do dự.
Những ký ức ngọt ngào đó giờ đây như những lưỡi dao sắc bén, đâm sâu vào tim tôi.
Không. Không phải như vậy. Cô ta đã phản bội tôi trước.
Vụ hỏa hoạn đó... khi tôi bị thanh sắt đè lên người, cô ta đã bỏ mặc tôi để chạy đi cứu mấy bức tranh thêu của mình. Là Hoàng Gia Kỳ đã tìm thấy tôi, đã cứu tôi.
Chính Gia Kỳ đã nói với tôi, trong mắt Lê Thu Giang, tôi không bao giờ quan trọng bằng sự nghiệp của cô ta.
Sự phản bội đó đã biến tình yêu của tôi thành sự hận thù. Tôi muốn trói buộc cô ta, muốn hành hạ cô ta, muốn cô ta phải trả giá cho sự vô tình của mình.
Nhưng tại sao, khi nhìn thấy cô ấy quyết tâm rời đi, tôi lại đau đớn đến thế này?
"Em không được đi." Tôi gầm lên, sự tức giận và sợ hãi khiến tôi mất hết lý trí. Tôi lao đến, túm lấy cô ấy, đè cô ấy xuống chiếc giường ọp ẹp.
Chiếc máy ghi âm mà tôi tặng cô ấy rơi ra từ trong túi áo, cấn vào cổ cô ấy, tạo thành một vết hằn đỏ.
"Em muốn đi đâu? Đi tìm thằng khác à?" Tôi điên cuồng xé toạc chiếc áo trên người cô ấy. "Năm năm qua tôi nuôi em, em nghĩ em có thể dễ dàng rời đi như vậy sao?"
Nước mắt cô ấy tuôn rơi, đôi vai gầy gò run lên bần bật. "Lục Tuấn Khải... anh tha cho tôi... xin anh..."
"Tha cho em?" Tôi cười một cách man rợ. "Em nợ tôi, Lê Thu Giang. Em nợ tôi cả cuộc đời này."
Tôi không biết cô ấy nợ tôi cái gì. Tôi chỉ biết rằng tôi không thể để cô ấy đi. Cô ấy phải ở lại bên cạnh tôi, dù là bằng cách nào đi chăng nữa.
Đúng lúc đó, một giọng nói yếu ớt, rụt rè vang lên từ ngoài cửa. "Anh Khải... anh có ở trong đó không? Em... em sợ..."
Là Hoàng Gia Kỳ.
Cả người tôi cứng đờ. Tôi vội vàng buông Thu Giang ra, luống cuống mặc lại quần áo. Tôi không thể để Gia Kỳ nhìn thấy bộ dạng này của tôi, càng không thể để cô ấy phải đối mặt với những ánh mắt dơ bẩn của đám công nhân ngoài kia.
Tôi mở cửa ra. Gia Kỳ lập tức lao vào lòng tôi, cả người run rẩy. "Anh Khải, em sợ lắm. Bọn họ... bọn họ nhìn em..."
Tôi cởi áo khoác của mình ra, choàng lên người cô ấy, che đi thân thể yêu kiều của cô ấy. "Đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Tôi ôm Gia Kỳ, vội vã rời đi. Tôi không dám quay đầu lại nhìn Thu Giang. Tôi sợ phải đối mặt với ánh mắt tuyệt vọng của cô ấy.
Tôi tự nhủ, cô ấy đã quen với những ánh mắt đó rồi. Cô ấy mạnh mẽ, cô ấy sẽ không sao đâu.
Còn Gia Kỳ thì khác. Cô ấy yếu đuối, cô ấy cần sự bảo vệ của tôi.
Có thể bạn cũng thích





