Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cái ôm chết người của tỷ phú

Cái ôm chết người của tỷ phú

Vào đúng kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi bàng hoàng nhận ra người chồng từng hy sinh mạng sống vì mình đang hạnh phúc bên một gia đình khác. Anh ta không chỉ phản bội mà còn coi tôi như công cụ mang thai hộ cho người tình Giang Tuệ Nhi - kẻ gián tiếp gây ra cái chết của mẹ tôi. Dưới sự dung túng của chồng, cô ta không ngừng sỉ nhục và tước đi mạng sống của chú chó tôi yêu quý nhất. Khi phát hiện đứa trẻ kia thực chất không phải con ruột của anh ta, tôi mới thấu hiểu toàn bộ cuộc hôn nhân này chỉ là một màn kịch tàn độc. Tuyệt vọng hóa thành hận thù, tôi chọn cách giả chết để rời đi. Ba năm sau, tôi chính thức quay lại với thân phận hoàn toàn mới, bắt đầu hành trình đòi lại công lý và khiến những kẻ bội bạc phải trả giá đắt.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Vào ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi bắt gặp chồng mình, người từng suýt chết vì mất máu để cứu tôi, đang nắm tay một người phụ nữ khác, dạy một cậu bé ba tuổi trông giống hệt anh gọi anh là "Bố".

Tình yêu cổ tích của tôi hoàn toàn sụp đổ. Anh ta không chỉ có một gia đình bí mật, mà còn âm mưu biến tôi thành công cụ mang thai hộ cho anh ta và người tình, người mà anh ta luôn miệng gọi là "em gái".

Kinh khủng hơn, kẻ thứ ba đó, Giang Tuệ Nhi, chính là hung thủ đã gián tiếp hại chết mẹ tôi.

Thế nhưng, chồng tôi lại mù quáng tin tưởng cô ta, dung túng cho cô ta hành hạ, sỉ nhục tôi, thậm chí còn ra lệnh giết chết chú chó cưng mà tôi coi như người thân.

Khi tôi bị đẩy vào đường cùng, tuyệt vọng đến cùng cực, tôi lại vô tình phát hiện ra đứa con riêng đó thậm chí không phải là của anh ta.

Tất cả tình yêu sâu đậm, những lời thề non hẹn biển, hóa ra chỉ là một màn kịch lừa dối được dàn dựng công phu.

Trong khoảnh khắc đó, mọi tình yêu trong tôi đã chết, chỉ còn lại lòng hận thù ngút trời. Tôi quyết định giả chết để thoát thân. Ba năm sau, tôi trở lại với một thân phận hoàn toàn mới, sẵn sàng bắt anh ta phải trả giá cho tất cả.

Chương 1

Nhạc Nhật Linh POV:

Vào ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi, tôi đã nhìn thấy chồng mình, người đàn ông từng suýt chết vì mất máu để cứu tôi, đang nắm tay một người phụ nữ khác, dạy một cậu bé ba tuổi trông giống hệt anh gọi anh là "Bố".

Cảnh tượng đó giống như một chậu nước đá dội thẳng từ đầu xuống chân, khiến tôi lạnh buốt đến tận xương tủy.

Trong công viên giải trí tràn ngập tiếng cười, ánh nắng rực rỡ xuyên qua kẽ lá, rắc những vệt vàng lốm đốm lên mặt đất.

Trịnh Hiếu Văn, người chồng mà tôi yêu sâu sắc, đang dịu dàng ôm một cậu bé trai vào lòng, kiên nhẫn dạy cậu bé xếp những khối lego.

"Tiểu Thụy thật thông minh, giống hệt bố."

Giọng nói trầm ấm, đầy từ tính của anh, giọng nói mà vô số đêm đã thì thầm bên tai tôi những lời yêu thương, giờ đây lại đang dịu dàng khen ngợi một đứa trẻ khác.

Cậu bé được gọi là Tiểu Thụy, với đôi mắt to tròn đen láy và sống mũi cao thẳng, gần như là một bản sao thu nhỏ của Trịnh Hiếu Văn.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến mức không thở nổi.

Tôi tự lừa dối mình rằng đó chỉ là một sự trùng hợp, có lẽ đó là con của bạn anh, hoặc một người họ hàng xa nào đó.

Anh yêu tôi đến điên cuồng, sao có thể phản bội tôi được chứ?

Nhưng rồi, một người phụ nữ với mái tóc dài uốn lượn bước đến, trên người mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, dịu dàng đưa khăn giấy lau mồ hôi trên trán Trịnh Hiếu Văn.

"Hiếu Văn, nhìn anh kìa, chơi với con mà cũng toát hết mồ hôi."

Trịnh Hiếu Văn ngẩng đầu, ánh mắt anh nhìn người phụ nữ đó tràn đầy sự cưng chiều và dịu dàng mà tôi chưa bao giờ thấy. Anh nắm lấy tay cô ta, đặt lên môi hôn nhẹ.

"Vất vả cho em rồi, Tuệ Nhi."

Giang Tuệ Nhi.

Cái tên này, giống như một cây kim độc, đâm thẳng vào tim tôi.

Cô ta là bạn thanh mai trúc mã của Trịnh Hiếu Văn, là tiểu thư của tập đoàn Giang Thị, người mà anh ta luôn miệng nói chỉ là "em gái", là người mà mẹ chồng tôi vô cùng hài lòng.

Bức tranh gia đình ba người hạnh phúc trước mắt tôi quá chói lọi, chói đến mức nước mắt tôi không kìm được mà tuôn rơi.

Thì ra, cái gọi là tình yêu sâu đậm, cái gọi là duy nhất, chỉ là một trò lừa bịp hoàn hảo.

Tôi là gì? Một kẻ thứ ba chen chân vào câu chuyện cổ tích của họ sao?

Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Trịnh Hiếu Văn, khi đó tôi mới mười sáu tuổi, là một cô bé lọ lem tự ti, còn anh đã là thái tử gia của tập đoàn Trịnh Gia, người người ngưỡng mộ. Bố tôi là tài xế của nhà họ Trịnh, có lần đưa tôi đến biệt thự, tôi đã vô tình đi lạc vào khu vườn sau nhà và gặp anh.

Anh ngồi trên xích đu, đôi chân dài tùy ý bắt chéo, ánh mắt lơ đãng nhưng lại toát ra vẻ cao quý không thể với tới.

Từ đó, anh bắt đầu xuất hiện trong thế giới của tôi.

Anh sẽ đợi tôi tan học ở cổng trường, sẽ kiên nhẫn giảng bài cho tôi, sẽ vì một câu nói "em thích ăn kem vị dâu" của tôi mà chạy khắp thành phố để mua cho bằng được.

Anh yêu tôi, một tình yêu mãnh liệt và đầy chiếm hữu. Anh không cho phép bất kỳ người con trai nào lại gần tôi, thậm chí còn ghen tuông với cả con mèo hoang tôi cho ăn.

Lần đó, tôi bị tai nạn xe, mất máu nghiêm trọng, cần truyền máu gấp. Nhóm máu của tôi rất hiếm, bệnh viện không có đủ. Anh đã không do dự mà hiến máu cho tôi, hiến nhiều đến mức suýt chết.

Khi tỉnh lại, tôi thấy anh nằm trên giường bệnh bên cạnh, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, nhưng đôi mắt nhìn tôi lại sáng rực như sao trời. Anh nói: "Nhật Linh, nếu em chết, anh cũng không sống nổi."

Chính câu nói đó đã khiến tôi hoàn toàn chìm đắm.

Để cưới tôi, một cô con gái của tài xế, anh đã gần như cắt đứt quan hệ với gia đình. Mẹ anh, bà Trịnh, một người phụ nữ quyền lực và coi trọng môn đăng hộ đối, đã phản đối kịch liệt. Bà nói tôi không xứng đáng bước chân vào cửa nhà họ Trịnh.

Nhưng anh đã quỳ gối trước mặt bà, nói rằng đời này không phải Nhạc Nhật Linh thì không cưới.

Cuối cùng, gia đình anh cũng phải nhượng bộ.

Sau khi kết hôn, anh cưng chiều tôi đến tận trời. Bất cứ thứ gì tôi thích, dù đắt đỏ đến đâu, anh cũng sẽ mua cho tôi. Anh xây một ngôi biệt thự ven biển, đặt tên là "Linh Uyển", nói đó là vương quốc của riêng tôi.

Tôi đã từng tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, cho đến khi sự thật tàn nhẫn này phơi bày trước mắt.

Thực ra, đây không phải lần đầu tiên.

Hai năm trước, tại một bữa tiệc, tôi đã thấy anh và Giang Tuệ Nhi hôn nhau trong một góc tối.

Lúc đó, tôi đã tức giận đến phát điên, cảm thấy thế giới của mình sụp đổ. Tôi chạy ra khỏi bữa tiệc, và anh đã đuổi theo.

Anh giải thích rằng đó chỉ là một trò chơi trừng phạt, anh thua nên bị phạt hôn cô ta. Anh thề rằng anh chỉ yêu mình tôi.

Tôi không tin, tôi dọn ra khỏi biệt thự.

Ngày hôm sau, tin tức về việc Trịnh Hiếu Văn, người thừa kế tập đoàn Trịnh Gia, đứng trên sân thượng của tòa nhà cao nhất thành phố, dọa sẽ nhảy xuống nếu vợ anh không quay về, đã lan truyền khắp các mặt báo.

Anh đứng trên đó, gió thổi bay vạt áo sơ mi, vẻ mặt điên cuồng và tuyệt vọng.

Cuối cùng, tôi đã mềm lòng. Tôi không thể nhìn anh chết.

Chúng tôi làm lành, và anh lại càng cưng chiều tôi hơn, như thể muốn bù đắp tất cả.

Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, sự phản bội lần này còn sâu sắc và đau đớn hơn gấp ngàn lần.

Một đứa trẻ. Anh ta có một đứa con trai ba tuổi với người phụ nữ khác.

Tình yêu cổ tích của tôi, hóa ra chỉ là một vở kịch do anh ta đạo diễn.

Tôi lặng lẽ quay người, bước đi như một kẻ mất hồn.

Tôi phải rời khỏi đây, rời khỏi thế giới giả tạo này.

Tôi đã hủy vé máy bay du lịch đã đặt trước, hủy luôn cả dự định đăng ký một lớp học làm gốm.

Tôi sẽ biến mất, hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh.

Khi tôi trở về biệt thự, căn nhà tối om. Tôi vừa bật đèn lên, Trịnh Hiếu Văn đã từ phía sau ôm chầm lấy tôi, giọng nói khàn khàn đầy mệt mỏi.

"Sao giờ em mới về? Anh đợi em cả buổi tối."

Anh chôn mặt vào hõm cổ tôi, hít hà mùi hương quen thuộc.

Trên bàn ăn, nến đã cháy gần hết, những cánh hoa hồng đỏ thẫm rải rác. Rõ ràng, anh đã chuẩn bị một bữa tối lãng mạn.

Nhưng trong mắt tôi, tất cả chỉ là sự châm biếm.

Anh lấy ra một chiếc hộp gấm tinh xảo, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương hình giọt nước, lấp lánh rực rỡ. Anh nói đó là "Giọt lệ người tình", tượng trưng cho tình yêu duy nhất của anh dành cho tôi.

Tôi cảm thấy buồn nôn.

Tôi đẩy tay anh ra, "Em hơi mệt, không muốn đeo."

Trịnh Hiếu Văn hơi sững lại, nhưng rồi nhanh chóng dịu dàng ôm tôi vào lòng, hôn lên tóc tôi. "Sao vậy? Ai chọc giận bà Trịnh của anh à?"

Bà Trịnh.

Nghĩ đến cảnh Giang Tuệ Nhi và con trai anh ta, tôi chỉ cảm thấy nực cười.

Tôi là "Bà Trịnh" danh chính ngôn thuận, nhưng lại không thể sinh cho anh một đứa con. Còn người tình của anh thì lại ung dung sinh hạ người thừa kế cho gia tộc họ Trịnh.

Ai mới là người đáng thương hại đây?

Trong lòng tôi đau như dao cắt, nhưng người gây ra vết thương này lại chính là người đang ôm tôi, người mà tôi từng yêu hơn cả sinh mệnh.

Tôi vùng ra khỏi vòng tay anh, "Em mệt, muốn lên lầu nghỉ ngơi."

"Được, em lên trước đi, anh hâm nóng lại đồ ăn rồi mang lên cho em." Anh cưng chiều nói, rồi đi vào bếp.

Đúng lúc này, điện thoại của anh reo lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt có chút thay đổi, rồi đi ra ban công nghe điện thoại, cố tình hạ thấp giọng.

Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng tôi. Tôi rón rén đi theo, nấp sau tấm rèm cửa.

"Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ không để Nhật Linh phát hiện ra Tiểu Thụy. Tuệ Nhi và thằng bé ở bên ngoài rất an toàn."

Giọng nói của anh trầm thấp, nhưng từng chữ từng chữ lại như búa tạ nện vào tim tôi.

Đầu dây bên kia, giọng nói của mẹ chồng tôi vang lên, đầy lo lắng nhưng cũng không giấu được sự vui mừng: "Hiếu Văn, con phải cẩn thận. Tuệ Nhi vừa sinh cho nhà họ Trịnh chúng ta một đứa cháu đích tôn, con bé đã chịu nhiều thiệt thòi rồi. Con đừng để con bé Nhạc Nhật Linh đó bắt nạt nó."

"Con biết rồi mẹ. Con sẽ không để Nhật Linh sinh con đâu. Xuất thân của cô ta không xứng để sinh người thừa kế cho nhà họ Trịnh. Đợi vài năm nữa, khi mọi chuyện ổn định, con sẽ tìm cách ly hôn. Toàn bộ sản nghiệp này, con sẽ để lại cho Tiểu Thụy, coi như là bồi thường cho Tuệ Nhi."

Lời nói của anh như một nhát dao cuối cùng, đâm xuyên qua trái tim đã tan nát của tôi.

Thì ra đây mới là sự thật.

Anh không cho tôi sinh con, không phải vì sợ tôi đau, không phải vì muốn hưởng thụ thế giới hai người, mà là vì anh cho rằng tôi không xứng đáng.

Dòng máu của con gái một người tài xế như tôi, không xứng để mang họ Trịnh.

Tình yêu sâu đậm bao năm qua, hóa ra chỉ là một cái lồng son được dệt nên bởi sự lừa dối và khinh miệt. Anh ta vừa cho tôi mật ngọt, vừa cho tôi thuốc độc.

Cơn đau dữ dội ập đến, tôi cắn chặt môi dưới, máu tươi rỉ ra, vị tanh nồng lan tỏa trong miệng.

Tôi lảo đảo vịn vào tường, cố gắng không để mình ngã quỵ.

Tôi lê bước chân nặng trĩu lên lầu, cảm giác như mình đang đi trên địa ngục.

Một lát sau, Trịnh Hiếu Văn bưng một khay thức ăn nóng hổi bước vào. Anh thấy tôi nằm trên giường, liền đặt khay xuống, ôm tôi vào lòng.

"Linh Linh, ăn chút gì đi, em gầy quá."

Anh múc một thìa súp đưa đến bên miệng tôi.

Tôi quay mặt đi.

Anh lại kiên nhẫn dỗ dành, rồi lại nhận được một cuộc điện thoại. Anh vội vàng nói vài câu rồi cúp máy.

"Công ty có việc gấp, anh phải đi ngay. Em ở nhà ngoan, ăn uống đầy đủ nhé."

Anh hôn lên trán tôi, vội vã rời đi, thậm chí còn quên cả ví tiền trên bàn.

Tôi biết, anh ta lại đi tìm Giang Tuệ Nhi và con trai anh ta. Cái gọi là "việc gấp", chỉ là một cái cớ hoàn hảo.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo tất cả những gì vừa ăn vào.

Tôi nhìn mình trong gương, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt trống rỗng.

Trịnh Hiếu Văn, Giang Tuệ Nhi, nhà họ Trịnh.

Tất cả những gì các người nợ tôi, tôi sẽ bắt các người phải trả lại, cả vốn lẫn lời.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Tổng Giám đốc Phó, bà xã lại đang ra đề xuất hôn nhân cho anh rồi.
8.6
Suốt năm năm làm thư ký riêng, tôi đã hy sinh mọi hào quang cá nhân để tận tụy hỗ trợ anh, nhưng đổi lại chỉ là thông báo anh sắp kết hôn với người khác. Tuyệt vọng, tôi quyết định rời bỏ vị trí ấy để sống cuộc đời của riêng mình. Khi nữ hoàng doanh nghiệp thực thụ trở lại với sự nghiệp rực rỡ và hàng tá người theo đuổi, anh mới hối hận tìm đến cầu xin cơ hội hàn gắn. Đối mặt với sự níu kéo muộn màng, tôi mỉm cười công khai đăng tin tuyển vợ cho sếp cũ trên mạng xã hội và các trang hẹn hò, kèm theo thông tin cá nhân của anh để trả đũa một cách đầy kiêu hãnh.
Bìa tiểu thuyết Đáng đời! Người ta là đại ca max cấp, ngươi lại muốn tìm chỗ chết
7.9
Suốt ba năm hôn nhân, Thẩm Giang Nam chỉ nhận lại sự ghẻ lạnh và phản bội từ Hoắc Bắc An. Khi anh ta công khai hẹn hò với người khác, cô quyết định dứt áo ra đi để tìm lại chính mình. Rời khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ, Giang Nam khiến tất cả ngỡ ngàng khi lộ diện là một thiên tài đa tài: từ nhà thiết kế lừng danh, bác sĩ giỏi đến hacker bậc thầy. Lúc Bắc An hối hận muốn quay lại thì đã quá muộn. Anh chỉ có thể đứng nhìn cô rạng rỡ trong đám cưới thế kỷ cùng Bùi Diễn Lễ. Trước ống kính truyền thông thế giới, người đàn ông quyền lực ấy siết chặt tay cô và khẳng định Giang Nam chính là bảo vật vô giá mà không ai được phép chạm vào.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn cô được trúc mã ôm vào lòng!
9.1
Mười năm dành trọn chân tình cho Lãnh Mộ Viễn, Sở Cẩm Hòa bàng hoàng nhận ra mình chỉ là một trò đùa không hơn không kém. Tại Cục dân chính, trước sự coi thường và lời đề nghị quay lại đầy ngạo mạn của đối phương, cô dứt khoát ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Ba tháng sau, cô tái xuất với thân phận tổng tài LX quyền lực, nhà thiết kế danh giá toàn cầu kiêm chủ mỏ khoáng sản nghìn tỷ. Khi nhà họ Lãnh hối hận quỳ gối van xin, Cẩm Hòa đã ở bên Chu tổng giới hắc đạo. Cô lạnh lùng khẳng định họ không còn tư cách chạm đến mình.
Bìa tiểu thuyết Thân phận bại lộ, tát mặt bạn trai hào môn
8.3
Ngày đầu nhập học, tôi bị cô bạn cùng phòng giả tạo mỉa mai là kẻ mạo danh tiểu thư. Thấy tôi tự dọn dẹp ký túc xá, cô ta liền rêu rao rằng người đàn ông lớn tuổi đưa tôi đến hôm qua đã phá sản nên không thể thuê nhà riêng cho tôi. Thậm chí khi biết tôi sẽ kết hôn sau tốt nghiệp, cô ta còn lớn tiếng chê cười tôi là kẻ chỉ biết sống dựa dẫm vào đàn ông. Thế nhưng cô ta không hề biết rằng, người bị coi là bao nuôi tôi thực chất là ông bố tỷ phú, còn anh bạn trai mà cô ta hết lời khen ngợi phong độ lại chính là con trai tài xế nhà tôi.
Bìa tiểu thuyết Tạm biệt, em không còn là vợ thay thế của anh nữa
9.3
Để chấm dứt cuộc hôn nhân bí mật kéo dài ba năm, tôi đã dùng mưu kế lừa chồng ký vào đơn ly hôn. Trong mắt anh, tôi vốn chỉ là cái bóng cho Hoàng Diệp Lan – người con gái vừa trở về nước. Anh công khai phủ nhận quan hệ vợ chồng, giới thiệu tôi là trợ lý riêng và bỏ mặc tôi khi tôi gặp tai nạn suýt mất mạng chỉ để chăm sóc Diệp Lan bị dị ứng nhẹ. Sự bạc bẽo ấy khiến trái tim tôi hoàn toàn tan vỡ. Những tưởng sau khi rời đi tôi sẽ có được tự do, nhưng người chồng cũ bỗng nhiên tỉnh ngộ. Anh dùng quyền lực can thiệp vào luật pháp, ép buộc tôi phải tham gia giai đoạn hòa giải kéo dài ba tháng để tìm cách theo đuổi và giữ tôi lại bên mình.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng kiêng khem dùng mạng để nịnh khi chia tay!
9.4
Để trả đũa vị hôn phu phản bội, Quý Yên chấp nhận dấn thân vào mối quan hệ trao đổi đầy nguy hiểm với Lệ Hàn Niên. Anh khao khát nhan sắc của cô, còn cô cần quyền lực từ anh để thực hiện mục đích riêng. Cứ ngỡ chỉ là cuộc chơi đôi bên cùng có lợi, Quý Yên bàng hoàng nhận ra mình chỉ là cái bóng của một người phụ nữ khác trong lòng anh. Khi bị tổn thương sâu sắc, cô dứt khoát cầm tiền chia tay và biến mất khỏi cuộc đời anh. Lệ Hàn Niên vốn định dạy cho cô một bài học, nhưng khi thấy cô sắp kết hôn với người khác, anh mới nhận ra sự thật đau đớn. Trong cơn tuyệt vọng, vị tổng tài cao ngạo ấy đã vứt bỏ mọi lòng tự trọng, quỳ rạp dưới chân cô như một chú chó hoang, cầu xin cô đừng rời xa anh để theo người đàn ông khác.