
Sự phản bội của một trái tim đang chết
Chương 3
Trần Khả Vy POV:
Bầy chó điên cuồng lao đến như một cơn lũ đen ngòm, mang theo mùi tử khí và sự đói khát. Tôi không còn đường lùi. Phía sau là bức tường lạnh lẽo, phía trước là những hàm răng sắc nhọn đang chực chờ xé nát tôi.
Tôi vung thanh sắt trong tay một cách tuyệt vọng. Tôi đập vào đầu con này, chọc vào mắt con kia. Mỗi một cú vung lên đều rút cạn sức lực của tôi, nhưng tôi không dám dừng lại. Dừng lại đồng nghĩa với cái chết.
Một con chó lách được qua hàng phòng thủ của tôi, nó ngoạm chặt vào đùi tôi, những chiếc răng nanh cắm sâu vào da thịt. Cơn đau khủng khiếp khiến tôi suýt khuỵu xuống. Tôi hét lên, dùng hết sức đập thanh sắt vào lưng nó. Con chó đau quá, buộc phải nhả ra, nhưng nó cũng kịp để lại một vết thương sâu hoắm, máu tuôn ra như suối.
Tôi loạng choạng, tầm nhìn bắt đầu mờ đi vì mất máu và kiệt sức. Bầy chó nhận ra sự yếu thế của tôi, chúng càng tấn công dữ dội hơn. Một con khác chồm lên, cắn vào vai tôi, lôi tôi ngã xuống sàn nhà bẩn thỉu.
Ngay lập tức, cả bầy chó ùa lên, đè lên người tôi. Tôi cảm nhận được sức nặng của chúng, mùi hôi thối của chúng, và những cơn đau nhói ở khắp nơi trên cơ thể. Chân, tay, vai, lưng… không chỗ nào là không có dấu răng của chúng.
Tôi sắp chết rồi sao?
Trong cơn tuyệt vọng, tôi dùng chút sức lực cuối cùng, vung thanh sắt một cách mù quáng. Có lẽ tôi đã đập trúng một con nào đó, vì tôi nghe thấy một tiếng tru thảm thiết và sức nặng trên người tôi nhẹ đi một chút.
Nhưng cũng chỉ có thế.
Quần áo trên người tôi đã bị xé toạc thành từng mảnh giẻ rách, dính bết máu và bùn đất. Da thịt tôi chi chít những vết cắn sâu, có chỗ còn nhìn thấy cả xương trắng. Máu chảy ra từ vô số vết thương, biến tôi thành một khối thịt đỏ lòm, không còn ra hình người.
Bầy chó dường như cũng đã mệt, chúng tạm thời lùi lại, vây quanh tôi thành một vòng tròn, gầm gừ, chờ đợi tôi trút hơi thở cuối cùng để có thể bắt đầu bữa tiệc của chúng.
Tôi nằm đó, thoi thóp, cảm nhận sinh mạng của mình đang từ từ trôi đi.
Trên lan can tầng hai, Đoàn Việt Nhân sững sờ nhìn cảnh tượng đẫm máu bên dưới. Gương mặt anh ta tái mét, hai tay nắm chặt thành lan can đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta không ngờ mọi chuyện lại đi đến mức này.
"Tại… tại sao chúng lại hung dữ như vậy?" Anh ta lắp bắp, quay sang hỏi tên côn đồ bên cạnh. "Tao chỉ bảo mày tìm mấy con chó dữ để dọa cô ta thôi mà? Tao không có ý định giết cô ta!"
Tên côn đồ lúng túng. "Dạ… dạ thưa anh, em cũng không biết. Em chỉ làm theo lời cô Huyền…"
Việt Nhân quay sang Ninh Thu Huyền, ánh mắt đầy chất vấn. Nhưng cô ta đã nhanh chóng diễn tròn vai của mình.
"Anh Nhân…" Cô ta nức nở, nước mắt lưng tròng. "Em… em xin lỗi. Em chỉ muốn dọa chị ấy một chút thôi, để chị ấy biết lỗi mà xin lỗi em. Em không ngờ… không ngờ chúng lại đói đến mức này. Em sợ quá…"
Cô ta nép vào lòng Việt Nhân, thân thể run rẩy. "Em biết là chị ấy đang rất đau đớn. Hay là… hay là chúng ta dừng lại đi anh. Em không muốn thấy ai bị thương cả."
Lời nói của cô ta như một liều thuốc an thần, xoa dịu sự hoảng loạn và áy náy vừa nhen nhóm trong lòng Việt Nhân. Anh ta ôm lấy cô ta, vỗ về.
"Đừng khóc, không phải lỗi của em. Là do cô ta quá cứng đầu." Anh ta nói, như thể đang tự thuyết phục chính mình. "Nếu cô ta chịu nhận lỗi ngay từ đầu thì đã không có chuyện gì xảy ra."
Anh ta nhìn xuống tôi, ánh mắt lại trở nên lạnh lùng. "Cứ để cô ta chịu thêm một chút nữa. Cho cô ta một bài học để biết thế nào là lễ độ."
Tôi nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại của họ. Từng lời, từng chữ.
Một bài học?
Trái tim tôi, vốn đã chi chít vết sẹo, giờ đây vỡ tan thành từng mảnh. Chút hy vọng cuối cùng rằng anh ta vẫn còn một chút tình người, một chút tình nghĩa vợ chồng, đã hoàn toàn bị dập tắt.
Anh ta không chỉ mù quáng, anh ta còn là một kẻ hèn nhát, một kẻ vô nhân tính. Anh ta sẵn sàng đẩy vợ mình vào chỗ chết chỉ để làm hài lòng nhân tình, rồi lại tự tìm một cái cớ để hợp lý hóa cho sự tàn độc của mình.
Đám đông trên livestream cũng bị những lời nói của anh ta dẫn dắt.
"Đúng vậy, là do cô ta tự chuốc lấy."
"Nếu chịu xin lỗi sớm thì đã không đến nông nỗi này."
"Loại phụ nữ cứng đầu như vậy đáng bị dạy dỗ."
Tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má dính đầy máu và bụi đất.
Đoàn Việt Nhân, Ninh Thu Huyền, và cả những kẻ đang gõ phím phán xét kia…
Tôi sẽ không chết.
Tôi nhất định sẽ không chết.
Tôi sẽ sống sót trở về, và bắt tất cả các người phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần.
Tôi mở mắt ra, ánh mắt không còn sự sợ hãi hay đau đớn, chỉ còn lại sự căm hận và quyết tâm lạnh như băng. Tôi dùng hết sức lực còn lại, chống tay xuống sàn, cố gắng ngồi dậy.
Nhưng ngay lúc đó, con chó đầu đàn lại một lần nữa lao tới, nhắm thẳng vào cổ họng tôi.
Có thể bạn cũng thích





