
Cấm kỵ sụp đổ, chim hoàng yến của Mục Dã trốn thoát
Chương 3
Tiếng động lớn nhanh chóng khiến ba người đang trò chuyện ngoài phòng chú ý.
"Anh à, trong phòng anh có ai khác không?" Mục Tử Huyên ngạc nhiên hỏi.
Mục Cảnh Diệu liếc nhìn về phía cửa, trên gương mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười nhạt đầy ý trêu chọc, ánh mắt vừa đùa cợt vừa có chút dung túng: "Không đóng cửa sổ, chắc là có con mèo hoang nghịch ngợm nào lạc vào thôi."
Mục Tử Huyên không tin: "Nhưng mà trong nhà làm gì có..."
"Xin lỗi, Tử Huyên." Mục Cảnh Diệu ngắt lời, "Em về trước đi, hôm nay anh không tiện lắm, chuyện hôn sự của hai người để hôm khác bàn tiếp."
"Thật sự là vì không tiện sao?" Tử Huyên nở nụ cười ngọt ngào, "Anh à, chẳng lẽ anh không nỡ để em lấy chồng?"
"Tử Huyên đúng là thông minh." Mục Cảnh Diệu dịu dàng đáp, nhưng ánh mắt không dừng lại trên người cô mà lại nhìn sang Phó Minh Huyền, ra lệnh: "Đưa Tử Huyên về đi."
Phó Minh Huyền vội vàng nói: "Vậy chúng tôi không làm phiền thiếu gia Mục nữa."
Nói xong, anh ta liền dắt Tử Huyên rời đi.
Tiễn hai người xong, tâm trạng Mục Cảnh Diệu khá tốt, anh quay lại phòng.
Nhưng vừa mở cửa, trong phòng đã không còn ai.
Mục Cảnh Diệu đảo mắt một vòng, ánh nhìn dừng lại trên chiếc khuyên tai bị bỏ quên cạnh bậu cửa sổ.
Khuyên tai dưới ánh trăng dịu dàng phát sáng, càng làm gương mặt anh trở nên u ám hơn.
…
Ở phía bên kia.
Cố Miên đang ngồi thu mình trong nhà của bạn thân Thẩm Ân Ân, vừa kể xong chuyện xảy ra hôm nay.
"Vậy là cậu cứ thế mà chạy đi à?" Thẩm Ân Ân nhìn Cố Miên lấm lem, vừa đưa cho cô cốc nước ấm vừa trách yêu: "Sao cậu không tát cho tên khốn đó mấy cái? Như thế là còn nhẹ cho hắn quá rồi!"
"Lúc đó tình huống đặc biệt lắm…" Cố Miên nhận lấy cốc nước, bất lực giải thích: "Tớ sợ bị Phó Minh Huyền với Mục Tử Huyên phát hiện ra mình ở trong phòng của Mục Cảnh Diệu, chưa kịp nghĩ gì đã chạy mất rồi."
"Nói đến Mục Cảnh Diệu, anh ta cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, biết rõ Phó Minh Huyền phản bội em gái mình mà vẫn giả vờ như không có chuyện gì, còn đem cậu ra làm trò đùa." Thẩm Ân Ân tức giận nghiến răng, "Cậu với mấy người anh chị kế của cậu đúng là cùng một giuộc, một người cướp bạn trai của cậu, một người thì chỉ đứng nhìn cậu bị làm trò cười."
Cố Miên cũng giận không kém, ngón tay bấu chặt lấy thành cốc như cố kìm nén cảm xúc, phải cố gắng lắm mới lên tiếng: "Người nhà họ Mục ai cũng vậy, chẳng ai coi trọng mình cả. Nhưng bây giờ mình vẫn chưa thể công khai đối đầu với họ."
Cô dừng lại, ánh mắt lướt xuống đôi chân mình: "Chỉ có anh ta mới có thể giúp mình hồi phục đôi chân, nên bất kể anh ta nghĩ gì, mình vẫn phải tìm cách tiếp cận anh ta, cầu xin thêm một lần nữa."
Thẩm Ân Ân là bạn thân nhiều năm, hiểu rõ nhảy múa quan trọng với Cố Miên thế nào.
Vì vậy, cô cũng không tiếc sức lực giúp bạn.
"Mục Cảnh Diệu chiều mai sẽ tiếp khách ở câu lạc bộ 'Thiên Thượng Nhân Gian', mình có một khách hàng cũng sẽ đến đó. Nếu cậu đã quyết định nhờ anh ta giúp, mình sẽ hỏi giúp cậu số phòng VIP." Thẩm Ân Ân nói.
"Thật sao?" Mắt Cố Miên sáng lên, cô nắm chặt tay Ân Ân, chân thành khen: "Không hổ danh là nhà thiết kế nổi tiếng của thương hiệu thời trang, mối quan hệ rộng rãi thật. Ân Ân, cậu giúp mình lớn quá!"
"Có gì đâu mà lớn, giá mà mình có thể giúp cậu khỏi hẳn đôi chân thì tốt biết mấy." Thẩm Ân Ân thở dài, ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt đầy xót xa nhìn bạn: "Giá như hồi xưa mình học ngành y, đằng này lại đi học thiết kế thời trang, giờ chẳng giúp được gì."
"Sao lại nói thế?" Cố Miên ôm lấy cô, "Đợi chân mình khỏi, còn phải nhờ nhà thiết kế lớn như cậu thiết kế trang phục biểu diễn cho mình nữa."
Ân Ân cũng ôm lại cô: "Mai mình xin nghỉ, đi cùng cậu nhé? Chân cậu không tiện, có người đi cùng vẫn hơn."
"Không cần đâu." Cố Miên nhẹ nhàng từ chối, "Cậu đã giúp mình nhiều rồi, mình không muốn cậu bị lôi vào chuyện này quá sâu, dù sao Mục Cảnh Diệu cũng không phải người dễ đối phó."
Đó là lời thật lòng của cô, nhưng trong lòng lại có một ý nghĩ điên rồ khác.
Cô không chỉ muốn trả thù Phó Minh Huyền và Mục Tử Huyên mà còn cả Mục Cảnh Diệu.
Anh ta không phải ghét cô, chỉ muốn đứng ngoài nhìn cô bị sỉ nhục sao?
Vậy thì cô nhất định sẽ kéo anh ta cùng sa ngã, cùng chịu khổ với mình…
Sáng hôm sau, Cố Miên dậy sớm chuẩn bị cho mình.
Cô trang điểm nhẹ, cố tình chọn một chiếc váy dài để che đi chân bị thương.
Khi đến câu lạc bộ Thiên Thượng Nhân Gian, đúng lúc Thẩm Ân Ân nhắn cho cô số phòng của Mục Cảnh Diệu. Cô cố gắng từng bước một, lê đôi chân khó nhọc tiến về phía đó.
Khi đi ngang qua một phòng riêng có cửa khép hờ, bất ngờ có người gọi cô lại.
"Cố Miên?"
Trời ơi, lại là Phó Minh Huyền!
Cố Miên hoảng hốt, toàn thân rùng mình, vội vàng bỏ chạy về phía trước.
Nhưng chân cô vốn không thể chạy nhanh. Phó Minh Huyền từ trong phòng đuổi theo, chỉ vài bước đã chặn ngay trước mặt cô.
"Em làm gì ở đây?" Phó Minh Huyền tiến lại gần, giả vờ lo lắng: "Chân em còn chưa khỏi hẳn, sao lại đi lang thang như thế này? Theo anh về đi!"
Có thể bạn cũng thích





