
Ngôi Sao Băng: Sự Phản Bội Của Người Vợ
Chương 2
Mông Khả Vy POV:
Sự hoảng sợ trong mắt Lê Ngọc Khải chỉ thoáng qua, nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười khẩy chế giễu.
"Mua tất cả?" Anh ta cười lớn, như thể vừa nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo nhất trên đời. "Khả Vy, em có biết mình đang nói gì không? Em nghĩ mình còn tiền sao?"
Tiếng cười của anh ta vang vọng khắp phòng triển lãm, kéo theo những tiếng xì xào bàn tán và những ánh mắt khinh miệt từ đám đông xung quanh.
"Ha ha, cô Mông thật biết đùa. Sau vụ 'đốt tiền' lần trước, chắc giờ cô ấy chỉ còn lại cái vỏ rỗng thôi nhỉ?"
"Nghe nói công ty thời trang của cô ta gần đây gặp vấn đề lớn về dòng vốn, có lẽ sắp phá sản đến nơi rồi."
"Đúng là sĩ diện hão. Cha cô ta nếu biết con gái mình lãng phí tiền bạc như vậy, chắc cũng không siêu thoát nổi."
Những lời nói cay độc như những mũi kim vô hình đâm vào da thịt tôi. Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên từ dạ dày. Đầu óc tôi quay cuồng, hình ảnh cha tôi hy sinh trên chiến trường và những lời chế nhạo của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn đau đớn.
Lê Ngọc Khải bước đến bên cạnh Đào Hạnh Phương, người đang nép vào lòng anh ta với vẻ mặt lo lắng giả tạo. Anh ta dịu dàng vuốt tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi đầy khiêu khích.
"Hạnh Phương, đừng sợ. Anh ở đây." Anh ta nói, rồi quay sang người chủ trì buổi đấu giá, giọng điệu ra lệnh, "Bắt đầu đi. Bán đấu giá từng tấm một, giá khởi điểm là một trăm nghìn đô la."
Người chủ trì gật đầu lia lịa, vội vàng gõ búa. "Vâng, thưa anh Khải. Bức ảnh đầu tiên, 'Nụ Cười Cuối Cùng', giá khởi điểm một trăm nghìn đô la!"
Trên màn hình lớn, hình ảnh cha tôi hiện lên. Đó là khoảnh khắc ông mỉm cười với một người đồng đội, ngay trước khi quả bom phát nổ. Nụ cười ấy, nụ cười mà tôi đã từng thấy hàng trăm lần trong những bức ảnh gia đình, giờ đây bị phơi bày trước hàng trăm con mắt xa lạ, trở thành một món hàng để người ta bình phẩm.
"Để tăng thêm phần thú vị," Lê Ngọc Khải đột nhiên lên tiếng, giọng nói lạnh lùng của anh ta thu hút sự chú ý của mọi người. "Người mua được mỗi bức ảnh sẽ nhận được một món quà đặc biệt từ 'nhiếp ảnh gia' của chúng ta - một đoạn ghi âm ngắn kể lại câu chuyện đằng sau bức ảnh đó."
Đào Hạnh Phương mỉm cười e thẹn, cầm lấy micro. Giọng cô ta run run, đầy cảm xúc. "Thưa quý vị... đằng sau mỗi bức ảnh này là một câu chuyện bi thương nhưng cũng rất hào hùng... Em hy vọng có thể chia sẻ cảm xúc của mình với mọi người..."
Sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng tôi.
Họ đang biến nỗi đau của cha tôi thành một gánh xiếc, một trò tiêu khiển bệnh hoạn.
Lê Ngọc Khải bước đến trước mặt tôi, đưa cho tôi một tấm thẻ đấu giá khác. "Cầm lấy đi, Mông Khả Vy. Không phải em rất thích thể hiện sao? Đừng để mọi người mất hứng."
Tôi không nhận lấy. Ánh mắt tôi dán chặt vào khuôn mặt anh ta, người đàn ông mà tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh.
Đào Hạnh Phương, được Lê Ngọc Khải che chở, liếc nhìn tôi với ánh mắt đắc thắng. "Chị Vy, chị đừng giận. Em chỉ muốn mọi người hiểu thêm về sự hy sinh cao cả của chú Mông thôi mà. Nếu chị không có tiền, không sao cả, chị cứ ngồi xem là được rồi."
"Đúng vậy đó, cô Mông. Nếu hết tiền rồi thì cứ ngồi yên mà xem đi, đừng làm trò cười cho thiên hạ nữa." Một gã đàn ông béo ị ngồi hàng ghế đầu lên tiếng, giọng đầy mỉa mai.
Lê Ngọc Khải cười nhẹ, anh ta vỗ vai gã đàn ông đó. "Ông Vương nói phải."
Rồi anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, giọng nói chỉ đủ cho tôi nghe thấy.
"À, quên không nói cho em biết. Mấy đối tác lớn đột ngột rút vốn khỏi công ty của em, chắc em cũng biết rồi nhỉ?"
Cả người tôi cứng đờ.
Tôi nhìn anh ta, không thể tin được. "Là anh làm?"
Anh ta nhún vai, vẻ mặt vô tội. "Anh chỉ 'vô tình' nói với họ rằng em đã dùng tiền công ty để mua một chiếc đồng hồ cũ thôi mà. Ai ngờ họ lại phản ứng mạnh như vậy. Em xem, làm ăn phải giữ chữ tín, đúng không?"
Anh ta cười, nụ cười đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Có thể bạn cũng thích





