
Bảy năm dối trá, sự trở lại đầy thù hận của tôi
Chương 3
Sa Minh Huyền POV:
Tôi im lặng đi theo sau lưng Việt Minh Huy. Trước đây, mỗi bước chân đến gần phòng bệnh của con trai đều khiến tim tôi đập rộn ràng vì kỳ vọng. Nhưng hôm nay, con đường ngắn ngủi này lại nặng nề như đeo chì.
Khi chúng tôi đến gần cửa phòng, tiếng cười nói vui vẻ từ bên trong vọng ra.
"An Khang giỏi quá, tự xúc cơm ăn này!" Đó là giọng của Quỳnh Gia Lam.
"Dì Gia Lam đút cho con cơ." Giọng An Khang nũng nịu.
"Được rồi, được rồi, dì đút cho cục cưng của dì nhé."
Việt Minh Huy đẩy cửa bước vào. Cảnh tượng trước mắt khiến nụ cười gượng gạo trên môi tôi cứng lại.
An Khang đang ngồi trên giường bệnh, nhưng thằng bé không hề xanh xao, yếu ớt như tôi vẫn tưởng. Má nó hồng hào, đôi mắt sáng long lanh. Quỳnh Gia Lam đang ngồi bên cạnh, dịu dàng đút từng thìa cháo cho nó. Trông họ giống như một đôi mẹ con thực sự.
Khi nhìn thấy tôi, nụ cười trên môi An Khang chợt tắt. Thằng bé cau mày, quay mặt đi và thì thầm với Quỳnh Gia Lam, đủ lớn để tôi nghe thấy: "Sao bà ấy lại đến nữa rồi?"
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Lúc trước, mỗi lần đến thăm, tôi đều sẽ lao đến ôm chầm lấy con, hôn lên khắp mặt nó, mặc cho mùi thuốc sát trùng và mùi bệnh tật khiến tôi đau lòng.
Tôi đã từng nghĩ rằng sự yếu ớt của con là do bệnh tật hành hạ. Tôi đã từng tự hứa với lòng mình rằng dù có phải bán cả mạng sống này, tôi cũng phải kiếm đủ tiền chữa bệnh cho con.
Thế nhưng, tất cả chỉ là lừa dối.
Sự hy sinh của tôi, đổi lại chỉ là sự ghét bỏ của chính đứa con trai mà tôi yêu thương hơn cả sinh mệnh.
Thằng bé thậm chí còn không muốn gọi tôi một tiếng "mẹ" .
An Khang thấy tôi đứng im không nhào tới như mọi khi, nó dường như thở phào nhẹ nhõm, rồi lại rúc vào lòng Quỳnh Gia Lam.
Tôi nắm chặt quai túi xách, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đau điếng, cố gắng dùng cơn đau thể xác để giữ cho mình không gục ngã.
Nụ cười trên môi tôi đã không thể nào duy trì được nữa.
"An Khang," tôi cất giọng khàn khàn, "Lại đây với mẹ."
Thằng bé lập tức lắc đầu quầy quậy, hai tay ôm chặt lấy cổ Quỳnh Gia Lam. "Không! Con không muốn! Người bà ấy hôi lắm!"
"An Khang!" Việt Minh Huy khẽ quát.
Quỳnh Gia Lam vội vàng vuốt lưng An Khang, giả vờ giảng hòa: "Minh Huyền, em đừng trách nó. Trẻ con mà, nó bệnh lâu ngày nên tính tình hơi khó chịu. Chắc là nó lạ hơi em thôi."
Lạ hơi?
Tôi cười thầm trong lòng. Lạ hơi với mẹ ruột của mình, nhưng lại thân thiết với một người "dì" sao?
Suốt năm năm qua, ngày nào tôi cũng quần quật làm việc từ sáng sớm đến tận đêm khuya. Tiền kiếm được không dám ăn không dám mặc, tất cả đều dồn hết vào đây, vào cái gọi là "tiền phẫu thuật" cho con.
Tôi đã từng rất biết ơn Quỳnh Gia Lam. Cô ấy nói cô ấy coi An Khang như con ruột, sẽ thay tôi chăm sóc thằng bé. Tôi còn từng ngốc nghếch nói rằng sau này khi An Khang khỏi bệnh, tôi sẽ để nó nhận Gia Lam làm mẹ nuôi.
Bây giờ nghĩ lại, tôi mới thấy mình ngu ngốc đến mức nào.
Con trai tôi, đã sớm bị người ta cướp mất rồi.
"Á!" Quỳnh Gia Lam đột nhiên kêu lên một tiếng, khay hoa quả trên bàn cạnh giường bị cô ta hất đổ xuống đất.
Việt Minh Huy phản ứng còn nhanh hơn cả tôi. Anh ta lập tức lao đến, lo lắng hỏi: "Em có sao không? Có bị bỏng không?"
"Em không sao," Quỳnh Gia Lam lắc đầu, vẻ mặt hơi tủi thân. "Chỉ là hơi bất cẩn."
Tôi đứng đó, lạc lõng và thừa thãi, như một người ngoài cuộc xem một vở kịch gia đình hạnh phúc.
Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa.
Có thể bạn cũng thích





