
Dụ cô chìm sâu, đại lão cấm dục ôm eo chiều chuộng
Chương 2
Câu nói này, là lời giới thiệu, cũng là lời cảnh cáo.
Anh đã nhìn thấy toàn bộ cảnh giằng co khi nãy của hai người.
"Chúng ta về nhà." Thời Dục nói xong, bèn ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Khương Ly, quay người lại đi về phía chiếc xe.
Trên đường về nhà, trong xe yên lặng đến lạ thường.
Khương Ly cảm nhận rất rõ khí tức toát lên trên người Thời Dục lạnh lùng hơn hẳn mọi ngày, có lẽ sự xuất hiện của Tạ Từ khiến anh cảm thấy rất mất mặt chăng?
Khương Ly cũng không chắc có phải anh đang giận hay không, nhưng cô cảm thấy cô cần phải giải thích với anh một chút.
Cô khẽ nói: "Tối nay là buổi họp lớp bạn học cũ, em cũng không biết Tạ Từ lại đột nhiên xuất hiện…"
Thời Dục bất ngờ lấy từ bên cạnh ra một túi quà tinh tế đưa qua cho cô, cắt ngang lời cô đang nói: "Quà anh mang về cho em đấy."
Khương Ly hơi ngây người, đưa tay ra nhận lấy.
Trong ba năm kết hôn, số lần anh ở nhà đếm được trên đầu ngón tay, nhưng mỗi lần đi công tác trở về đều mang quà cho cô.
Vậy rốt cuộc là anh có đang giận hay không?
Khương Ly cắn nhẹ bờ môi, cảm thấy món quà trong tay như đang nóng ran lên.
Cô quay đầu qua nhìn về phía Thời Dục, thấy anh đã dựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, hoàn toàn không muốn nói chuyện với cô.
Khương Ly không dám tiếp tục nói thêm gì nữa, tối nay cô có uống chút rượu, đầu óc vẫn còn hơi choáng, cô lặng lẽ mở hé cửa sổ xe, gió đêm nhẹ nhàng lướt qua gò má, khiến toàn thân cô mát lạnh hơn hẳn.
Ba năm trước, khi chuỗi nguồn vốn của Khương thị bị đứt gãy, đối diện với nguy cơ phá sản. Lúc đó bố Khương đã lấy hôn ước với nhà họ Thời ra, tuyên bố rằng cô và Thời Dục từ nhỏ đã được định sẵn hôn ước, thế hệ trước của hai gia đình đã từng là sinh tử chi giao, bố Khương đã lợi dụng việc này bức ép cô gả cho Thời Dục, đồng thời cứu vãn Khương thị đang bên bờ vực sụp đổ.
Khương thị là tâm huyết của mẹ cô khi còn sống, cũng là thứ cuối cùng mẹ để lại cho cô. Cô cũng không thể trơ mắt ra nhìn công sức cả đời của mẹ bị hủy hoại chỉ trong phút chốc. Còn Tạ Từ lại đang trong giai đoạn khởi nghiệp, tính khí vô cùng nóng nảy, hai người thường xuyên cãi vã, cuối cùng cô đã đưa ra đề nghị chia tay với Tạ Từ.
Sau khi kết hôn, Thời Dục vẫn lạnh lùng như trước, không nói quá nhiều lời với cô, nhưng nhìn chung đối xử với cô cũng không tệ.
Vịnh Lan Nguyệt, nhà tân hôn của hai người.
Xe chạy vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm và dừng lại, tài xế quay người ra sau nhắc nhở: "Thời tổng, phu nhân, đã tới nơi rồi."
Khương Ly đang lơ mơ buồn ngủ, nghe thấy thế lập tức tỉnh táo hẳn, bên tai vang lên giọng nói trầm lạnh của người đàn ông: "Lão Lý, ông có thể tan làm rồi."
"Vâng." Tài xế lão Lý bước xuống xe, rời khỏi đó.
Khương Ly đang định mở cửa xe bước xuống, cổ tay cô đột nhiên bị nắm chặt.
Thời Dục chỉ khẽ dùng sức là đã có thể kéo cô về phía mình.
Khương Ly khẽ kêu lên một tiếng, thân hình ngồi hẳn lên bắp đùi nóng bỏng của anh một cách nhẹ nhàng, hai chân cô theo đà bị ép tách ra, kẹp lấy eo anh.
Ý thức được tư thế hiện tại quá mức ngượng ngùng, mặt cô đỏ bừng tới tận mang tai, khẽ nhích mông định bước xuống.
Nhưng người đàn ông vẫn không có ý định buông cô ra, bàn tay to lớn giữ chặt lấy sau lưng đẩy cô lên phía trước, khoảng cách giữa hai người phút chốc thu hẹp lại, hai bộ ngực áp sát vào nhau, cô thậm chí có thể cảm giác được mức độ nóng bỏng của bên dưới cơ thể.
"Thời, Thời Dục… anh, anh thả em xuống đi." Khương Ly đã quá quen thuộc với tín hiệu nguy hiểm này rồi, mặt cô đỏ bừng lên, cố gắng giãy giụa muốn thoát khỏi anh.
Thời Dục vẫn giống như thường lệ không nói nhiều thêm một lời nào, dùng một tay nâng cằm cô lên, hôn mạnh lên môi cô.
Ánh đèn trong gara đúng lúc mờ đi, bóng dáng hai người trong xe trở nên mơ hồ, tạo nên một bầu không khí thơ mộng.
Khương Ly cảm thấy vô cùng xấu hổ, không ngừng đẩy nhẹ lồng ngực anh. Trước đây dù anh có thô bạo tới đâu thì cũng sẽ không làm chuyện này trên xe, còn bây giờ lại không màng tới tình huống.
Thời Dục nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên, hơi thở gấp gáp, nụ hôn của anh lúc nhẹ nhàng, lúc cuồng nhiệt, bàn tay còn lại giữ chặt lấy eo của người phụ nữ, kéo cô sát vào lòng mình.
Sau nụ hôn nồng cháy, anh mới chịu buông cô ra, liếc nhìn đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên của cô đang ánh lên vẻ quyến rũ mê người.
Bàn tay to lớn của Thời Dục một lần nữa giữ chặt lấy cằm cô, bức ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, giọng trầm khàn mang theo vẻ gợi cảm: "Buổi họp mặt bạn cũ tối nay, em có vui không?"
Dù Khương Ly có ngốc tới đâu cũng phát giác ra được tâm trạng anh đang không vui.
Tâm trạng của Thời Dục lâu nay luôn rất ổn định, chưa từng bao giờ khác thường như thế.
Cô muốn giải thích với anh thêm lần nữa, nhưng lời còn chưa nói ra, thì eo đã bị anh siết chặt, cô cảm giác được cơn đau nhói.
Đôi mắt sâu thẳm của Thời Dục như muốn dò xét, chăm chú nhìn vào đôi môi đỏ của cô, nói với giọng lạnh lùng: "Uống rượu rồi ư?"
Khương Ly chỉ có thể gật đầu.
"Còn nhớ anh đã từng nói gì với em hay không?"
Khương Ly khẽ cắn môi, bàn tay đang đặt trên vai anh bỗng nắm chặt lấy áo anh một cách vô thức.
Tửu lượng của cô vốn không tốt, cô đã từng vì uống rượu mà suýt bị đụng chết trên đường lớn, điện thoại của bệnh viện đã gọi tới chỗ của Thời Dục, anh lập tức kết thúc buổi họp để chạy qua, nên sau đó đã lập ra quy tắc không cho phép cô uống rượu.
Tối nay Tạ Từ trở về, cô vẫn đã phá vỡ quy định, uống rượu rồi ư?
Bàn tay to lớn của Thời Dục sờ soạng nơi eo cô, tâm trạng phiền muộn chán chường khiến động tác của anh càng lúc càng mạnh bạo hơn, bàn tay to lớn luồn vào dưới váy cô một cách bá đạo.
Có thể bạn cũng thích





