Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Dụ cô chìm sâu, đại lão cấm dục ôm eo chiều chuộng

Dụ cô chìm sâu, đại lão cấm dục ôm eo chiều chuộng

Cuộc hôn nhân năm thứ ba giữa Khương Ly và Thời Dục bất ngờ dậy sóng khi người yêu cũ của cô quay lại quấy rầy. Hắn không chỉ bám riết mà còn tung tin đồn cả hai sẽ tái hợp khiến cô vô cùng mệt mỏi. Giữa vòng vây dư luận tại buổi họp báo, Thời Dục đột ngột xuất hiện, đan chặt tay cô để khẳng định chủ quyền. Trước sự khiêu khích của tình cũ, anh không ngần ngại trao cô nụ hôn nồng cháy và công khai tình yêu sâu đậm. Dù Khương Ly từng nghĩ đây chỉ là thỏa thuận, nhưng sự bảo vệ và khao khát có con cùng cô của anh đã chứng minh điều ngược lại. Hóa ra, đại lão cấm dục ấy đã thầm yêu cô từ rất lâu.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Câu nói này, là lời giới thiệu, cũng là lời cảnh cáo.

Anh đã nhìn thấy toàn bộ cảnh giằng co khi nãy của hai người.

"Chúng ta về nhà." Thời Dục nói xong, bèn ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Khương Ly, quay người lại đi về phía chiếc xe.

Trên đường về nhà, trong xe yên lặng đến lạ thường.

Khương Ly cảm nhận rất rõ khí tức toát lên trên người Thời Dục lạnh lùng hơn hẳn mọi ngày, có lẽ sự xuất hiện của Tạ Từ khiến anh cảm thấy rất mất mặt chăng?

Khương Ly cũng không chắc có phải anh đang giận hay không, nhưng cô cảm thấy cô cần phải giải thích với anh một chút.

Cô khẽ nói: "Tối nay là buổi họp lớp bạn học cũ, em cũng không biết Tạ Từ lại đột nhiên xuất hiện…"

Thời Dục bất ngờ lấy từ bên cạnh ra một túi quà tinh tế đưa qua cho cô, cắt ngang lời cô đang nói: "Quà anh mang về cho em đấy."

Khương Ly hơi ngây người, đưa tay ra nhận lấy.

Trong ba năm kết hôn, số lần anh ở nhà đếm được trên đầu ngón tay, nhưng mỗi lần đi công tác trở về đều mang quà cho cô.

Vậy rốt cuộc là anh có đang giận hay không?

Khương Ly cắn nhẹ bờ môi, cảm thấy món quà trong tay như đang nóng ran lên.

Cô quay đầu qua nhìn về phía Thời Dục, thấy anh đã dựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, hoàn toàn không muốn nói chuyện với cô.

Khương Ly không dám tiếp tục nói thêm gì nữa, tối nay cô có uống chút rượu, đầu óc vẫn còn hơi choáng, cô lặng lẽ mở hé cửa sổ xe, gió đêm nhẹ nhàng lướt qua gò má, khiến toàn thân cô mát lạnh hơn hẳn.

Ba năm trước, khi chuỗi nguồn vốn của Khương thị bị đứt gãy, đối diện với nguy cơ phá sản. Lúc đó bố Khương đã lấy hôn ước với nhà họ Thời ra, tuyên bố rằng cô và Thời Dục từ nhỏ đã được định sẵn hôn ước, thế hệ trước của hai gia đình đã từng là sinh tử chi giao, bố Khương đã lợi dụng việc này bức ép cô gả cho Thời Dục, đồng thời cứu vãn Khương thị đang bên bờ vực sụp đổ.

Khương thị là tâm huyết của mẹ cô khi còn sống, cũng là thứ cuối cùng mẹ để lại cho cô. Cô cũng không thể trơ mắt ra nhìn công sức cả đời của mẹ bị hủy hoại chỉ trong phút chốc. Còn Tạ Từ lại đang trong giai đoạn khởi nghiệp, tính khí vô cùng nóng nảy, hai người thường xuyên cãi vã, cuối cùng cô đã đưa ra đề nghị chia tay với Tạ Từ.

Sau khi kết hôn, Thời Dục vẫn lạnh lùng như trước, không nói quá nhiều lời với cô, nhưng nhìn chung đối xử với cô cũng không tệ.

Vịnh Lan Nguyệt, nhà tân hôn của hai người.

Xe chạy vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm và dừng lại, tài xế quay người ra sau nhắc nhở: "Thời tổng, phu nhân, đã tới nơi rồi."

Khương Ly đang lơ mơ buồn ngủ, nghe thấy thế lập tức tỉnh táo hẳn, bên tai vang lên giọng nói trầm lạnh của người đàn ông: "Lão Lý, ông có thể tan làm rồi."

"Vâng." Tài xế lão Lý bước xuống xe, rời khỏi đó.

Khương Ly đang định mở cửa xe bước xuống, cổ tay cô đột nhiên bị nắm chặt.

Thời Dục chỉ khẽ dùng sức là đã có thể kéo cô về phía mình.

Khương Ly khẽ kêu lên một tiếng, thân hình ngồi hẳn lên bắp đùi nóng bỏng của anh một cách nhẹ nhàng, hai chân cô theo đà bị ép tách ra, kẹp lấy eo anh.

Ý thức được tư thế hiện tại quá mức ngượng ngùng, mặt cô đỏ bừng tới tận mang tai, khẽ nhích mông định bước xuống.

Nhưng người đàn ông vẫn không có ý định buông cô ra, bàn tay to lớn giữ chặt lấy sau lưng đẩy cô lên phía trước, khoảng cách giữa hai người phút chốc thu hẹp lại, hai bộ ngực áp sát vào nhau, cô thậm chí có thể cảm giác được mức độ nóng bỏng của bên dưới cơ thể.

"Thời, Thời Dục… anh, anh thả em xuống đi." Khương Ly đã quá quen thuộc với tín hiệu nguy hiểm này rồi, mặt cô đỏ bừng lên, cố gắng giãy giụa muốn thoát khỏi anh.

Thời Dục vẫn giống như thường lệ không nói nhiều thêm một lời nào, dùng một tay nâng cằm cô lên, hôn mạnh lên môi cô.

Ánh đèn trong gara đúng lúc mờ đi, bóng dáng hai người trong xe trở nên mơ hồ, tạo nên một bầu không khí thơ mộng.

Khương Ly cảm thấy vô cùng xấu hổ, không ngừng đẩy nhẹ lồng ngực anh. Trước đây dù anh có thô bạo tới đâu thì cũng sẽ không làm chuyện này trên xe, còn bây giờ lại không màng tới tình huống.

Thời Dục nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên, hơi thở gấp gáp, nụ hôn của anh lúc nhẹ nhàng, lúc cuồng nhiệt, bàn tay còn lại giữ chặt lấy eo của người phụ nữ, kéo cô sát vào lòng mình.

Sau nụ hôn nồng cháy, anh mới chịu buông cô ra, liếc nhìn đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên của cô đang ánh lên vẻ quyến rũ mê người.

Bàn tay to lớn của Thời Dục một lần nữa giữ chặt lấy cằm cô, bức ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, giọng trầm khàn mang theo vẻ gợi cảm: "Buổi họp mặt bạn cũ tối nay, em có vui không?"

Dù Khương Ly có ngốc tới đâu cũng phát giác ra được tâm trạng anh đang không vui.

Tâm trạng của Thời Dục lâu nay luôn rất ổn định, chưa từng bao giờ khác thường như thế.

Cô muốn giải thích với anh thêm lần nữa, nhưng lời còn chưa nói ra, thì eo đã bị anh siết chặt, cô cảm giác được cơn đau nhói.

Đôi mắt sâu thẳm của Thời Dục như muốn dò xét, chăm chú nhìn vào đôi môi đỏ của cô, nói với giọng lạnh lùng: "Uống rượu rồi ư?"

Khương Ly chỉ có thể gật đầu.

"Còn nhớ anh đã từng nói gì với em hay không?"

Khương Ly khẽ cắn môi, bàn tay đang đặt trên vai anh bỗng nắm chặt lấy áo anh một cách vô thức.

Tửu lượng của cô vốn không tốt, cô đã từng vì uống rượu mà suýt bị đụng chết trên đường lớn, điện thoại của bệnh viện đã gọi tới chỗ của Thời Dục, anh lập tức kết thúc buổi họp để chạy qua, nên sau đó đã lập ra quy tắc không cho phép cô uống rượu.

Tối nay Tạ Từ trở về, cô vẫn đã phá vỡ quy định, uống rượu rồi ư?

Bàn tay to lớn của Thời Dục sờ soạng nơi eo cô, tâm trạng phiền muộn chán chường khiến động tác của anh càng lúc càng mạnh bạo hơn, bàn tay to lớn luồn vào dưới váy cô một cách bá đạo.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Vượt ra ngoài sự hối tiếc hàng tỷ đô la của anh ấy
9.5
Chỉ một tuần trước lễ đính hôn, Phạm Quân Trung đưa một cô gái lạ về nhà với lý do trả ơn. Tin tưởng vị hôn phu tám năm, tôi không ngờ đó là khởi đầu của bi kịch. Anh hoãn cưới, ép tôi uống rượu đến xuất huyết dạ dày và xóa bỏ hình xăm tình yêu. Đỉnh điểm, Quân Trung điều bác sĩ đi chữa đau đầu cho người dưng khiến mẹ tôi qua đời vì không được cấp cứu. Sau trận đòn tàn nhẫn của anh làm tôi sảy thai, tình yêu trong tôi đã chết lặng. Cầm tờ giấy báo mất con, tôi dứt khoát rời đi và thề sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông bạc bẽo này nữa.
Bìa tiểu thuyết Sau ba năm gặp lại, tài phệt xin làm người tình?
7.9
Mạnh Chiêu Mộng từng dành cả thanh xuân theo đuổi Hình Nghiên Châu, nhưng khoảng cách địa vị nghiệt ngã khiến cô dứt khoát ra đi sau lời xua đuổi của anh. Năm năm xa cách, cô trở về với tư cách ngôi sao truyền hình rực rỡ, còn anh đã là người nắm giữ quyền lực tối cao. Gặp lại người cũ, Nghiên Châu khao khát nối lại tình xưa nhưng chỉ nhận được sự lạnh lùng từ Chiêu Mộng. Mọi chuyện trở nên kịch tính khi cô xuất hiện với tư cách vị hôn thê của cháu trai anh. Bất chấp luân thường và thủ đoạn, anh điên cuồng giành lại người yêu, thề nguyện không bao giờ buông tay dù cô luôn tìm cách vạch rõ ranh giới. Câu chuyện là hành trình truy thê đầy hối hận của một tài phiệt từng đánh mất chân ái.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng kiêng khem dùng mạng để nịnh khi chia tay!
9.4
Để trả đũa vị hôn phu phản bội, Quý Yên chấp nhận dấn thân vào mối quan hệ trao đổi đầy nguy hiểm với Lệ Hàn Niên. Anh khao khát nhan sắc của cô, còn cô cần quyền lực từ anh để thực hiện mục đích riêng. Cứ ngỡ chỉ là cuộc chơi đôi bên cùng có lợi, Quý Yên bàng hoàng nhận ra mình chỉ là cái bóng của một người phụ nữ khác trong lòng anh. Khi bị tổn thương sâu sắc, cô dứt khoát cầm tiền chia tay và biến mất khỏi cuộc đời anh. Lệ Hàn Niên vốn định dạy cho cô một bài học, nhưng khi thấy cô sắp kết hôn với người khác, anh mới nhận ra sự thật đau đớn. Trong cơn tuyệt vọng, vị tổng tài cao ngạo ấy đã vứt bỏ mọi lòng tự trọng, quỳ rạp dưới chân cô như một chú chó hoang, cầu xin cô đừng rời xa anh để theo người đàn ông khác.
Bìa tiểu thuyết Cuộc trốn thoát của tôi: Một cuộc hôn nhân tiện lợi
9.3
Vào đúng ngày kỷ niệm 999 ngày yêu nhau, tôi bàng hoàng nhận ra bạn trai mình vẫn luôn tơ tưởng đến người cũ. Đau đớn hơn, anh ta thừa nhận trước bạn bè rằng tôi chỉ là một kẻ thay thế tạm bợ. Từ việc che chắn cho cô ta khi gặp nguy hiểm đến việc bỏ mặc tôi bị thương giữa cơn mưa tầm tã, anh ta đã dẫm nát trái tim tôi. Thậm chí, khi cô ta hãm hại tôi, anh ta còn dùng hôn nhân để ép tôi rút đơn kiện. Sau ba năm thanh xuân bị chà đạp, tôi quyết định từ bỏ đoạn tình cảm này và thay bạn thân gả cho người thừa kế bị đồn là đã hủy dung.
Bìa tiểu thuyết Không Nịnh Hót, Cưới Hoàng Tử Bắc Kinh
9.7
Suốt ba năm ròng rã, Tô Tô luôn ở bên cạnh Phó Cẩn Thâm như một cái bóng để báo đáp ơn cứu mạng. Ngay cả khi anh gặp tai nạn, cô cũng tận tụy chăm sóc không rời. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra trong mắt anh, mình chỉ là một kẻ bám đuôi hèn hạ và không đủ tư cách bước chân vào hào môn. Sự thật phũ phàng về người cứu mạng năm xưa hé lộ khiến cô quyết định dứt áo ra đi. Khi Phó Cẩn Thâm hối hận, điên cuồng tìm kiếm cô khắp nơi thì mọi chuyện đã quá muộn. Ngày gặp lại, thay vì sự phục tùng cũ, cô thản nhiên đối diện với anh bằng một thân phận hoàn toàn mới: chị dâu của anh.
Bìa tiểu thuyết Yêu rồi sẽ ghiền: Cô dâu đắc giá của Lệ thiếu
8.6
Từng bị người đàn ông mình yêu nhất tàn nhẫn ép ra nước ngoài để nhường chỗ cho kẻ khác, ngày trở về, cô chỉ mong được cắt đứt mọi liên hệ với anh. Thế nhưng, vị thiếu gia họ Lệ vốn nổi tiếng lạnh lùng lại thay đổi hoàn toàn, tìm mọi cách bao bọc và giữ chặt cô bên mình. Trong một buổi phỏng vấn, khi được yêu cầu khen ngợi chồng, cô chẳng ngần ngại chỉ trích anh là kẻ bám người và vô liêm sỉ. Trước sự ngỡ ngàng của mọi người, anh không hề tức giận mà còn dịu dàng thừa nhận mọi lời vợ nói đều đúng.