
Thánh nhân và Quái vật: Cuộc sống hai mặt của một người chồng
Chương 2
Kiều Hoài Thu's POV:
"Mẹ ơi, chúng ta đã ly hôn với ba chưa?"
An ngồi trên giường, đôi mắt to tròn nhìn tôi, giọng nói đầy vẻ lo lắng. Thằng bé nhạy cảm hơn tôi tưởng.
Tôi ngồi xuống bên cạnh, vuốt ve mái tóc mềm của con. "Sắp rồi con ạ. Phải đợi một tháng nữa, đó là quy định."
Tôi giải thích cho con về "thời gian chờ ly hôn", một khái niệm quá phức tạp đối với một đứa trẻ năm tuổi. Nhưng tôi muốn con biết, chúng tôi sắp bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không còn những lời nói dối và sự giả tạo.
"Sau đó, mẹ sẽ đưa An rời khỏi đây, đến một nơi thật đẹp, được không?"
An gật đầu, đôi mắt sáng lên một chút hy vọng.
Những ngày sau đó, Trang Quảng Thông không trở về. Căn phòng trọ vốn đã chật hẹp nay lại càng thêm trống trải và lạnh lẽo. Tôi không gọi cho anh ta, cũng không mong đợi anh ta gọi. Mối liên hệ duy nhất của tôi với thế giới của anh ta là qua những trang báo mạng và mạng xã hội.
Trên đó, Trang Quảng Thông và Uông Mộng Nhi xuất hiện như một cặp đôi hoàn hảo. Họ cùng nhau tham dự các sự kiện từ thiện, cùng nhau đưa con trai của cô ta đi công viên giải trí, cùng nhau ăn tối ở những nhà hàng sang trọng bậc nhất. Nụ cười của anh ta khi ở bên cô ta thật rạng rỡ, là nụ cười mà tôi chưa bao giờ có được trong suốt năm năm chung sống.
Mỗi tấm ảnh, mỗi dòng tin tức như một nhát dao nữa cứa vào trái tim đã tan nát của tôi. Nhưng kỳ lạ thay, tôi không còn thấy đau nữa. Chỉ có sự trống rỗng và mệt mỏi. Tôi đã dành cả thanh xuân để yêu một người đàn ông không thuộc về mình, để rồi nhận lại chỉ là sự phản bội và lừa dối.
Một buổi chiều, khi tôi đang dọn dẹp đồ đạc, chuẩn bị cho việc chuyển đi, Trang Quảng Thông đột nhiên trở về.
Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn An đang chơi đồ chơi trên sàn nhà, cất giọng. "Cuối tuần này tôi rảnh, đưa An đi khu vui chơi nhé?"
Tôi giật mình, theo phản xạ lắc đầu. "Không cần. Tôi sẽ đưa thằng bé đi."
Tôi không muốn con trai mình có thêm bất kỳ mối liên hệ nào với người cha tàn nhẫn này nữa.
Đúng lúc đó, bà chủ nhà gõ cửa. "Cô Thu, tôi đến để bàn về việc trả lại tiền cọc."
Trang Quảng Thông nhíu mày. "Trả nhà? Cô định đi đâu?"
"Tôi tìm được chỗ mới rồi," tôi nói dối. Tôi không muốn anh ta biết kế hoạch của tôi là sẽ đưa An về quê ngoại ở Đà Lạt, cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc.
Anh ta nhìn tôi đầy nghi ngờ, nhưng không hỏi thêm. "Vậy cô cứ nói chuyện với bà chủ đi. Tôi trông An cho."
Tôi do dự một lúc. Nhưng rồi nghĩ rằng chỉ một lát thôi chắc không sao, tôi liền gật đầu và đi ra ngoài nói chuyện với bà chủ nhà.
"Thật sự xin lỗi bà, tôi phải trả nhà gấp," tôi nói với bà chủ, giọng đầy áy náy.
Bà chủ nhà là một người tốt bụng. Bà nhìn tôi với ánh mắt cảm thông. "Không sao đâu cô. Mà này, tôi nghe nói cô... ly hôn với cậu Thông rồi à?"
Tin tức lan truyền thật nhanh. Tôi gật đầu thừa nhận.
"Trời đất ơi, sao lại ra nông nỗi này? Cậu ấy đối xử không tốt với cô à?"
Tôi chỉ cười buồn, không muốn kể lại câu chuyện đau lòng của mình. Tôi chỉ nói rằng chúng tôi không còn hợp nhau nữa và tôi muốn đưa con trai về quê bắt đầu cuộc sống mới.
Cuộc nói chuyện kéo dài hơn tôi dự kiến. Khi tôi quay trở lại căn phòng, tim tôi như ngừng đập.
An và Trang Quảng Thông đều không có ở đó.
Tôi gọi điện cho anh ta, hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ có tiếng tút dài vô vọng. Một cảm giác bất an khủng khiếp bao trùm lấy tôi. Tôi lao ra ngoài, hỏi thăm những người hàng xóm xung quanh.
Một cô bé bán hàng rong ở đầu ngõ nói với tôi rằng cô bé thấy một người đàn ông giống Trang Quảng Thông đã bế An lên một chiếc xe hơi và đi về hướng bệnh viện thành phố.
Bệnh viện?
Linh tính của một người mẹ mách bảo tôi có chuyện chẳng lành. Tôi bắt một chiếc xe ôm, lao đến bệnh viện như một người điên.
Tôi chạy khắp các khoa, hỏi tất cả các y tá, nhưng không ai biết thông tin gì. Cuối cùng, khi tôi gần như tuyệt vọng, tôi vô tình đi ngang qua khu chờ của phòng phẫu thuật.
Và tôi đã nghe thấy giọng nói của anh ta.
Anh ta đang đứng nói chuyện điện thoại ở góc hành lang, quay lưng về phía tôi. Giọng nói dịu dàng hiếm thấy.
"Yên tâm đi, Mộng Nhi. Ca phẫu thuật của con trai chúng ta sẽ thành công thôi."
Con trai chúng ta?
Tai tôi ù đi.
"Ừ, anh đã tìm được nguồn thận phù hợp rồi. Rất may là nó hoàn toàn tương thích."
Thận?
"Cô ta có biết không à? Không cần thiết. Dù sao An cũng là con trai anh. Với tư cách là người giám hộ hợp pháp, anh có quyền quyết định."
"Ca phẫu thuật đã bắt đầu rồi. Giờ cô ta có đến cũng không làm gì được đâu."
Từng câu, từng chữ của Trang Quảng Thông như những mũi dao xuyên thẳng vào tim tôi. Tôi sững sờ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
Anh ta... anh ta đã lừa An đi hiến thận.
Hiến thận cho con trai của Uông Mộng Nhi.
Cơ thể tôi run lên bần bật. Cơn thịnh nộ và nỗi đau đớn tột cùng bùng lên, thiêu đốt mọi lý trí của tôi.
Tôi lao ra khỏi chỗ nấp, chạy đến trước mặt anh ta.
"Trang Quảng Thông!" Tôi hét lên, giọng lạc đi. "Anh đã làm gì con trai tôi? Trả con lại cho tôi!"
Anh ta quay lại, nhìn thấy tôi, khuôn mặt không một chút ngạc nhiên, chỉ có sự lạnh lùng tàn nhẫn.
"Cô đến rồi à?"
"Con đâu? An của tôi đâu?" Tôi túm lấy cổ áo anh ta, gào lên. "Anh là đồ cầm thú! Sao anh có thể làm thế với chính con trai của mình? Thằng bé mới năm tuổi thôi!"
Tôi nhớ lại những đêm An sốt cao, thằng bé vẫn cố gắng mỉm cười nói không sao để tôi không lo lắng. Tôi nhớ lại những lần thằng bé nhường tôi chiếc bánh cuối cùng dù bụng nó đang đói cồn cào. Thằng bé yêu thương anh ta biết bao nhiêu, luôn miệng hỏi về người cha gần như chưa bao giờ ở bên nó.
Vậy mà anh ta, người cha đó, lại nhẫn tâm đẩy con mình vào phòng phẫu thuật, lấy đi một phần cơ thể của nó để cứu con của người phụ nữ khác.
Trang Quảng Thông gạt tay tôi ra, giọng nói lạnh như băng.
"Con trai của Mộng Nhi bị suy thận giai đoạn cuối. Nếu không phẫu thuật, nó sẽ chết."
"Vậy còn An thì sao? An không phải là con của anh sao?" Tôi khóc nấc lên, cảm giác bất lực bao trùm. "Sao anh có thể độc ác đến thế?"
"Tôi là cha nó," anh ta nói, giọng đầy quyền lực. "Tôi đã ký vào giấy đồng ý phẫu thuật. Về mặt pháp lý, tôi không làm gì sai cả."
Pháp lý. Anh ta lại dùng pháp lý để che đậy cho sự tàn độc của mình.
Có thể bạn cũng thích





