
Tái hôn với ông trùm, chồng cũ thế thân vô cùng hối hận
Chương 2
Trì Vũ Thư lấy bản thỏa thuận ly hôn ra khỏi cặp tài liệu và lật thẳng đến trang cần ký tên: "Có một tài liệu cần chữ ký của anh."
Cô định nói "Chúng ta ly hôn đi", nhưng rồi cô nghĩ rằng Thẩm Cẩn Quân là người vô cùng sĩ diện, dự là sẽ không sảng khoái ký tên đâu.
Lời đến cửa miệng, cô đổi ý: "Hình như là bên ban quản lý căn biệt thự anh mua trước đó gửi tới."
Thẩm Cẩn Quân nhíu mày, rốt cuộc cũng quay đầu liếc nhìn cô một cái, nhưng giọng điệu đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Chuyện nhỏ nhặt này mà cũng cần làm phiền tôi sao? Cô không tự mình ký được à?"
Trì Vũ Thư lại kiên quyết đưa tài liệu và bút qua, thấp giọng thuận theo, nói: "Bất động sản đứng tên anh nên tôi không tiện lắm, hơn nữa, không phải anh nói không muốn người khác biết tôi là vợ anh sao?"
Thẩm Cẩn Quân hơi ngạc nhiên khi thấy cô nói vậy, chân mày bất giác càng nhíu chặt hơn.
Phản ứng hôm nay của Trì Vũ Thư có chút quá đỗi bình tĩnh và hiểu chuyện.
Tuy trước đây cô ở trước mặt anh ta cũng là bộ dạng khép nép nhẫn nhịn thế này, nhưng ít nhất vẫn lộ ra chút cảm xúc đau buồn.
Nhưng mà còn hiện tại, cô ngoan ngoãn đến mức kỳ lạ.
Anh ta luôn cảm thấy có gì đó không ổn, đang nhíu mày định lên tiếng thì Trì Vũ Thư đã thu hết biểu cảm của anh ta vào mắt, cố ý tỏ ra quan tâm: "Thuốc tránh thai khẩn cấp uống càng sớm càng tốt, hơn nữa uống xong có thể sẽ có tác dụng phụ khó chịu, anh cho cô ta uống xong thì nhớ để ý quan sát nhé."
Thẩm Cẩn Quân nghe vậy, đôi mày dần giãn ra, từ cổ họng phát ra một tiếng cười khẩy khó có thể nhận ra.
Hóa ra là lo lắng Khanh Khanh mang thai, làm lung lay địa vị Thẩm phu nhân của cô ta?
Chẳng trách lại nghe lời đến thế.
Anh ta thu lại tầm mắt, vẫn như mọi khi chẳng thèm xem nội dung tài liệu, cầm lấy bút ký loẹt quẹt tên mình lên đó.
Trì Vũ Thư thu lại tài liệu, nhìn Thẩm Cẩn Quân bế bổng Hứa Khanh Khanh lên rồi đi về phía tầng hai, cô đứng ở phòng khách rất lâu mới lên lầu bước vào phòng ngủ phụ.
Tiếng thở dốc mờ ám ở phòng ngủ chính bên cạnh không biết kéo dài bao lâu, cả đêm ấy, Trì Vũ Thư ngủ không yên giấc.
Cơn ác mộng quen thuộc vẫn đeo bám cô như cũ, giữa nền tuyết trắng xóa phủ đầy một lớp máu tươi, cô tận mắt nhìn người đàn ông mình yêu được đưa lên xe cấp cứu, chiếc áo khoác lông cừu của anh bị máu nhuộm ướt đẫm.
Câu cuối cùng anh nói với cô là: "Thư Thư, đừng khóc, hãy sống cho thật tốt..."
"A Cẩn! A Cẩn!"
Trì Vũ Thư như phát điên muốn lao đến ôm lấy anh, nhưng chỉ có thể nhìn bóng hình trước mặt mờ dần rồi biến mất nơi phương xa.
Trì Vũ Thư chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, bên tai bỗng nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc.
"Trì Vũ Thư, tỉnh lại!"
Cô cố sức mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt quen thuộc ấy.
Người đàn ông với đôi mày rậm nhíu chặt, anh ta khom người quan sát cô, nơi đáy mắt sóng ngầm cuộn trào.
Trì Vũ Thư mấp máy môi: "A Cẩn..."
"Sáng sớm tinh mơ gào cái quỷ gì thế?"
Giọng nói lạnh thấu xương đánh tan vẻ ngơ ngác trong mắt cô, ngay sau đó là một lời đoán định đầy chán ghét.
"Gặp ác mộng à?"
Trì Vũ Thư hoàn toàn tỉnh táo lại mới nhận ra người trước mắt là Thẩm Cẩn Quân, chứ không phải người đàn ông trong mộng.
Thấy cô im lặng, anh ta cau mày định đưa tay chạm vào cô, nhưng Trì Vũ Thư lại vô tình né tránh: "Xin lỗi, đã làm phiền hai người rồi."
Vẫn là giọng điệu ngoan ngoãn như trước, nhưng lại vô cớ thêm vào phần xa cách.
Thẩm Cẩn Quân vô thức siết chặt nắm tay, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Cho đến khi Trì Vũ Thư lịch sự lên tiếng hỏi: "Anh có việc gì không?"
Anh ta sực tỉnh, đè nén sự khó chịu trong lòng, giọng nói lạnh lùng mang vẻ hiển nhiên: "Khanh Khanh định đến Thẩm thị rèn luyện một thời gian, cô hãy nhường dự án giải tỏa mặt bằng làng Thanh Sơn cho cô ấy đi, thời gian này cũng dẫn dắt cô ấy làm quen một chút, coi như đó là tác phẩm tốt nghiệp của cô ấy đi."
Có thể bạn cũng thích





