
Nàng Luna Bị Alpha Ruồng Bỏ: Mang Đứa Con Của Kẻ Thù Anh
Chương 2
GÓC NHÌN CỦA BẢO LONG:
Mùi gỗ đàn hương và mật ong rừng ngọt gắt tràn ngập văn phòng của tôi. Đó là mùi hương của Linh Chi, một sự ngọt ngào đến khó chịu đã trở thành sự hiện diện thường trực trong cuộc đời tôi. Cô ta đang cuộn mình trên chiếc ghế sofa da, tay đặt trên bụng, một cái cau mày lo lắng trên khuôn mặt.
"Anh có chắc cô ta sẽ làm không, Bảo Long?" cô ta hỏi, giọng thì thầm mong manh. "An Nhiên... cô ta có thể rất bướng bỉnh."
"Cô ta sẽ làm," tôi gửi lại qua liên kết tâm trí riêng của chúng tôi, giữ giọng điệu chắc chắn và trấn an. "Anh đã dùng Mệnh lệnh. Cô ta không có lựa chọn."
Mùi hương của Linh Chi đáng lẽ phải mang lại cảm giác dễ chịu, một dấu hiệu của một con sói cái cấp cao, nhưng gần đây, nó có cảm giác... sai sai. Giống như một loại nước hoa đang cố che đậy một thứ gì đó khác, một thứ mà tôi không thể xác định được. Nó không làm dịu con sói bên trong tôi. Con sói của tôi đã bồn chồn suốt nhiều tháng, không phải vì An Nhiên, mà vì sự hiện diện liên tục của Linh Chi. Có điều gì đó trong câu chuyện của cô ta về vụ tấn công của lũ lang thang không ổn với bản năng của tôi, nhưng tôi đã gạt cảm giác đó đi. Gia đình Linh Chi đã ủng hộ tôi giành lấy vị trí Alpha khi những người khác do dự. Tôi nợ cô ta.
An Nhiên.
Mùi hương của cô ấy là mùi mưa trên đất khô và một chút sương giá se lạnh. Nó trong lành, đơn giản, và vì một lý do nào đó, nó khiến con sói của tôi muốn gầm lên. Nữ thần Mặt Trăng đã tuyên bố cô ấy là bạn đời định mệnh của tôi, một mối liên kết mà tôi không thể phủ nhận. Nhưng cô ấy là một Omega, một con sói đơn độc không có bầy, không có địa vị. Mối liên kết có cảm giác... không hoàn chỉnh. Đó là một sự hấp dẫn thể xác mạnh mẽ, một ham muốn sâu sắc, nhưng sự kết nối tâm hồn sâu thẳm mà các trưởng lão luôn nói đến lại thiếu vắng. Tôi cho rằng đó là vì cấp bậc thấp của cô ấy. Mẹ tôi, bà Kim, không bao giờ bỏ lỡ cơ hội để nhắc nhở tôi rằng một 'Omega vô danh' làm suy yếu dòng máu của tôi như thế nào.
Cửa văn phòng tôi mở ra. An Nhiên đứng đó.
Mặt cô ấy tái nhợt, đôi mắt mang một sự lạnh lẽo sâu sắc, xa lạ. Cô ấy nhìn từ tôi sang Linh Chi, ánh mắt dừng lại trên bàn tay của Linh Chi đang đặt trên bụng mình. Trong một giây, tôi cảm thấy một cơn nhói lạ trong lồng ngực, một cơn đau ảo ảnh từ mối liên kết bạn đời căng thẳng của chúng tôi.
"Linh Chi cần nghỉ ngơi," tôi nói, giọng tôi phát ra gay gắt hơn tôi dự định. "Cô ấy đã gặp ác mộng. Tinh thần cô ấy không ổn định. Cô sẽ chuyển đến khu dành cho Omega ở cánh tây tạm thời."
Tôi đã mong cô ấy sẽ tranh cãi, sẽ khóc lóc. Cô ấy không làm gì cả.
Một nụ cười nhỏ, cay đắng thoáng trên môi cô ấy. "Đây là nhà của em, Bảo Long. Em là bạn đời định mệnh của anh. Luna của bầy này."
"Linh Chi có xu hướng tự làm hại bản thân khi cô ấy căng thẳng!" tôi gắt lên, con sói của tôi trỗi dậy, khó chịu vì sự thách thức của cô ấy. Một lời khẳng định mà Linh Chi đã đưa ra, nhưng Trị liệu sư chưa bao giờ có thể xác nhận. Tuy nhiên, rủi ro là quá lớn. "Sự hiện diện của cô ở đây làm cô ấy kích động. Cô sẽ làm theo lời tôi nói."
Mệnh lệnh Alpha lại vang lên trong giọng nói của tôi, và tôi thấy cô ấy nao núng, một tia đau đớn thoáng qua trên khuôn mặt trước khi bị thay thế bởi sự bình tĩnh đáng lo ngại đó. Cô ấy chỉ đơn giản quay người và bước đi.
Đêm đó, tôi thấy cô ấy trên giường của chúng tôi. Căn phòng có cảm giác thật sai trái. Mùi hương ngọt ngào, khó chịu của Linh Chi đã thấm vào không gian, bám vào rèm cửa, ga trải giường. Đó là một sự xâm phạm. Không gian này đáng lẽ phải có mùi của An Nhiên, mùi mưa và sương giá. Con sói bên trong tôi đi đi lại lại không yên, kích động.
Tôi trượt vào giường sau lưng cô ấy, vòng một tay qua eo cô ấy. Cơ thể cô ấy cứng đờ, không hề khuất phục.
"Chúng ta sẽ có những đứa con khác, An Nhiên," tôi thì thầm vào tóc cô ấy, cho rằng cô ấy đã tuân theo mệnh lệnh của tôi. "Rất nhiều. Những đứa con mạnh mẽ."
Cô ấy không nói gì. Sự im lặng của cô ấy là một bức tường giữa chúng tôi.
Đột nhiên, một tiếng hét chói tai xé toạc màn đêm từ phòng khách bên cạnh. Linh Chi.
"Không! Tránh xa tôi ra! Đừng chạm vào tôi!"
Tôi bật dậy ngay lập tức, bản năng Alpha của tôi gào thét bảo vệ con cái đang bị đe dọa. Tôi xông vào phòng Linh Chi và thấy cô ta đang giãy giụa trên giường, mắt mở to kinh hoàng, sống lại cuộc tấn công được cho là của lũ lang thang. Tôi đã dành phần còn lại của đêm bên cạnh cô ta, dỗ dành, thì thầm những lời trấn an.
Sáng hôm sau, tôi xuống nhà và thấy Linh Chi đang ở trong bếp, ngân nga khi pha cà phê. Cô ta thấy tôi và khuôn mặt rạng rỡ. Cô ta bước tới và vòng tay qua eo tôi từ phía sau, tựa má vào lưng tôi.
"Cảm ơn anh đã ở lại với em," cô ta thì thầm. "Em cảm thấy rất an toàn khi ở bên anh."
An Nhiên bước vào đúng lúc đó. Cô ấy sững người, đôi mắt dừng lại trên vòng tay của Linh Chi quanh tôi. Vẻ mặt của cô ấy là một vẻ mặt tôi chưa từng thấy trước đây—không phải buồn bã, mà là một sự trống rỗng lạnh lẽo, sâu sắc.
"Bảo Long, anh có thể lấy cho em chiếc khăn choàng trên lầu được không? Có gió lùa," Linh Chi nói, giọng ngọt như mật.
Khoảnh khắc tôi rời khỏi phòng, tôi nghe thấy giọng điệu của Linh Chi thay đổi qua sàn nhà. Nó không còn mềm mại và mong manh nữa. Nó sắc bén, độc địa.
"Anh ấy đã nói với tôi rồi, cô biết không," giọng Linh Chi vọng lên. "Anh ấy nói một đứa con lai tạp như đứa cô đang mang không xứng đáng với dòng máu của Alpha. Anh ấy đã nhẹ nhõm khi loại bỏ được nó."
Tôi dừng lại trên cầu thang, cau mày. Tôi chưa bao giờ nói điều đó.
"Cô chỉ là một Omega vô danh mà anh ấy tìm thấy trên đường," Linh Chi tiếp tục, giọng nói nhỏ giọt sự khinh miệt. "Cô thực sự nghĩ rằng cô có thể cạnh tranh với tôi sao? Gia đình tôi có họ hàng xa với Gia tộc Nanh Trắng. Tôi có mối quan hệ. Cô không có gì cả."
Một tiếng đổ vỡ đột ngột từ dưới nhà khiến tôi lao xuống.
Tôi thấy Linh Chi đang nằm trên sàn, ôm bụng, nước mắt lưng tròng. An Nhiên đứng trên cô ta, tay duỗi ra như thể cô ấy vừa đẩy cô ta.
"Cô ta đẩy em!" Linh Chi nức nở. "Bảo Long, cô ta đã cố làm hại đứa bé!"
Một tia nghi ngờ thoáng qua trong đầu tôi—lời nói dối của Linh Chi từ trên lầu vẫn còn mới—nhưng cảnh tượng cô ta trên sàn, được cho là đang đau đớn, đã kích hoạt bản năng mà tôi đã mài giũa trong nhiều tháng. Cơn thịnh nộ, nóng bỏng và tuyệt đối, tràn ngập các giác quan của tôi. Bản năng bảo vệ của tôi hoàn toàn chiếm lấy. Tôi không suy nghĩ. Tôi hành động.
"Cô bị cái quái gì vậy?" tôi gầm lên, và toàn bộ sức mạnh Alpha của tôi đập vào An Nhiên. Cô ấy bị ném ngược vào tường, đầu đập vào đá với một tiếng "cốp" rợn người.
Cô ấy trượt xuống sàn, choáng váng. Nhưng cô ấy không khóc. Cô ấy chỉ nhìn tôi, đôi mắt trong veo và chứa đầy một sự thấu hiểu khủng khiếp, cuối cùng.
Tôi không đợi để xem thêm. Tôi bế Linh Chi đang khóc nức nở vào lòng và bế cô ta ra ngoài, để lại An Nhiên một mình trên sàn nhà lạnh lẽo, cứng rắn.
Có thể bạn cũng thích





