
Bị Alpha của tôi từ chối, được vương miện của tôi tuyên bố
Chương 3
Tôi tỉnh lại trong một căn phòng xa lạ, trắng toát một màu của bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Điều đầu tiên tôi làm là hoảng hốt đưa tay xuống bụng mình.
"Con của tôi..." Tôi thều thào, giọng khản đặc. "Con của tôi sao rồi?"
Một nữ y tá trung niên với khuôn mặt hiền hậu vội vàng bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên tay tôi. "Bà chủ đừng lo lắng, đứa bé vẫn an toàn. Nhưng bà đã bị động thai nghiêm trọng, cần phải nghỉ ngơi tuyệt đối."
An toàn. Nghe thấy hai từ đó, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Nước mắt lại không kiềm được mà tuôn rơi. Con của tôi, may mắn là con vẫn ổn.
Nữ y tá thở dài. "Tổng giám đốc Trịnh đâu rồi ạ? Sao lúc nguy cấp thế này mà không thấy anh ấy đâu?"
Tôi im lặng, không biết phải trả lời thế nào. Tôi nên nói gì đây? Rằng chồng tôi đã bỏ mặc tôi đang chảy máu để đi lo cho con của nhân tình ư? Rằng trong mắt anh ta, tính mạng của mẹ con tôi không bằng một giọt nước mắt của cô ta ư?
Trái tim tôi lại nhói lên, nhưng lần này không phải là nỗi đau của tình yêu, mà là sự căm hận lạnh buốt.
Tôi sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này. Tôi phải đối mặt với anh ta. Tôi phải cho anh ta biết anh ta đã mất đi thứ gì.
Bất chấp sự ngăn cản của y tá, tôi rút kim truyền dịch ra, cố gắng gượng dậy. Cơn đau từ bụng dưới vẫn còn âm ỉ, nhưng ý chí của tôi mạnh hơn. Tôi khoác vội chiếc áo choàng bệnh viện và bước ra khỏi phòng.
Hành lang ồn ào. Tôi thấy Trịnh Đức Thắng đang đứng ở cuối hành lang, bên cạnh phòng chăm sóc đặc biệt dành cho trẻ sơ sinh. Trà Thủy Ly đang nép vào lòng anh ta, khóc lóc thảm thiết, còn anh ta thì đang dịu dàng vỗ về cô ta.
"Anh Thắng, em sợ quá," cô ta nức nở. "Con của chúng ta... lỡ nó có mệnh hệ gì... em không sống nổi đâu. Đều tại chị Hồng Anh cả. Chị ấy quá độc ác!"
"Đừng sợ, có anh ở đây rồi," Trịnh Đức Thắng an ủi, giọng đầy cưng chiều. "Anh sẽ không để ai làm hại mẹ con em đâu."
Nực cười. Thật sự quá nực cười.
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực còn lại và bước về phía họ.
"Trịnh Đức Thắng."
Nghe thấy giọng tôi, cả hai người họ đều quay lại. Vẻ mặt của Trịnh Đức Thắng từ dịu dàng chuyển sang cau có và thiếu kiên nhẫn.
"Cô còn đến đây làm gì? Chưa đủ loạn hay sao?"
"Tôi muốn hỏi anh một câu," tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút tình nghĩa còn sót lại. "Lúc tôi ngã xuống, lúc tôi chảy máu, anh có một giây nào lo lắng cho tôi và con của chúng ta không?"
Anh ta im lặng, ánh mắt lảng tránh.
Trà Thủy Ly lại bắt đầu màn kịch của mình. "Chị, sao chị có thể nói vậy? Anh Thắng chỉ là quá lo cho con trai thôi. Chị... chị cũng bị thương sao?" Cô ta giả vờ ngạc nhiên, như thể vừa mới phát hiện ra.
"Cô câm miệng!" Tôi gầm lên, không còn chút kiên nhẫn nào với người phụ nữ này. "Trịnh Đức Thắng, trả lời tôi!"
"Đủ rồi!" Anh ta quát lên, sự tức giận trong mắt anh ta bùng nổ. "Giản Hồng Anh, cô đừng có diễn kịch nữa! Cô tự ngã để đổ tội cho Thủy Ly, đúng không? Cô ghen tị nên muốn hại con của cô ấy! Tôi không ngờ cô lại là loại người đê tiện như vậy!"
Tự ngã? Đê tiện?
Từng lời anh ta nói như những nhát búa tạ nện vào lồng ngực tôi. Hóa ra trong mắt anh ta, tôi đã trở thành một con người như vậy sao?
"Vậy vết máu trên người tôi là giả sao?" Tôi cay đắng hỏi lại. "Cơn đau tôi đang phải chịu đựng là giả sao? Đứa con trong bụng tôi đang gặp nguy hiểm cũng là giả sao?"
"Đó là cái giá cô phải trả cho sự độc ác của mình!" Anh ta nói một cách tàn nhẫn. "Tôi cảnh cáo cô, Giản Hồng Anh, đừng bao giờ động đến Thủy Ly và con trai tôi nữa. Nếu không, tôi sẽ không tha cho cô đâu!"
Nói rồi, anh ta ôm lấy Trà Thủy Ly, người đang run rẩy trong sung sướng, và quay người bước đi, bỏ lại tôi một mình trong hành lang lạnh lẽo.
Anh ta không một lần quay đầu lại.
Hy vọng cuối cùng, dù chỉ là một tia le lói, cũng đã hoàn toàn vụt tắt. Trái tim tôi đã chết.
Ngay lúc đó, chiếc khuyên tai của tôi lại rung lên.
"Anh Anh, đủ rồi. Về nhà thôi con." Giọng mẹ tôi vang lên, không còn giận dữ, chỉ còn lại sự đau lòng và yêu thương vô hạn.
Tôi đưa tay lên tai, thì thầm: "Mẹ, con đã sẵn sàng."
Một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má tôi. Đó là giọt nước mắt chôn cất ba năm thanh xuân và tình yêu mù quáng của tôi.
Từ giờ trở đi, sẽ không còn một Giản Hồng Anh yếu đuối và lụy tình nữa.
Chỉ còn công chúa của Vong Nguyệt, người sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.
Trịnh Đức Thắng, trò chơi kết thúc rồi. Bây giờ, đến lượt tôi ra luật.
Có thể bạn cũng thích





