
Vì bạch nguyệt quang mà ngược tôi? Sau khi tái sinh, tôi gả cho kẻ tử thù
Chương 3
Trong phòng khách yên tĩnh vài giây.
Lệ Tư Thận nhìn cô, trong ánh mắt lộ ra cảm xúc khó đoán.
Đại tiểu thư thiên kim từ nhỏ được mọi người yêu chiều, chưa từng chịu tủi thân nào, anh không tổ chức hôn lễ, lúc chụp ảnh cưới cũng không có mặt, ngày đầu tân hôn lại từ chối cho người ta vào cửa.
Thẩm Y không khóc không làm loạn, không đanh đá lăn lộn, cũng không gọi điện thoại cho nhà họ Thẩm để mách lẻo.
Ngược lại cứ vậy mà ngồi xuống sofa, trông điệu bộ đã biết định ăn vạ rồi.
Có chút thú vị.
Thẩm Y ngẩng đầu nhìn anh: "Lệ Tư Thận, tôi biết anh không ưa gì tôi, nhưng nếu chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi thì đã là châu chấu trên cùng một sợi dây, anh không thừa nhận thì tôi sẽ đợi ở đây, anh không thừa nhận một ngày, tôi đợi một ngày, anh không thừa nhận một năm, tôi đợi một năm."
"Không thừa nhận cái gì?"
"Không thừa nhận tôi là Lệ phu nhân."
Lệ Tư Thận nhìn cô, bỗng nhiên cười.
"Được."
Anh nói: "Vậy cô cứ đợi đi."
Lệ Tư Thận xoay người lên lầu.
Thẩm Y ngồi một mình trong phòng khách chậm rãi nhếch khóe môi.
Không phải cô đang đợi.
Cô đang đánh cược.
Kiếp trước cô quá hiểu người đàn ông này rồi.
Anh không cứng ngắc cũng không mềm lòng, chỉ thích những thứ thú vị.
Chỉ cần cảm thấy cô có chút thú vị thì Lệ Tư Thận sẽ để tâm nhiều hơn.
Chỉ cần anh để tâm nhiều hơn thì cô sẽ có cơ hội.
Trên lầu, Lệ Tư Thận đẩy cửa phòng ngủ ra.
Mạnh Lãng đang nằm sấp trên giường anh chơi điện thoại, thấy anh bước vào thì lập tức nhảy cẫng lên: "Thế nào rồi? Đồ hay sinh sự kia có làm ầm ĩ không?"
Lệ Tư Thận không nói gì mà ngồi xuống sofa cạnh giường, tự rót một ly rượu whisky.
Mạnh Lãng sáp lại gần: "Khóc chưa? Đã gọi điện thoại mách chưa?"
"Không có."
"Vậy cô ấy đang làm gì?"
Lệ Tư Thận nhấp một ngụm rượu: "Đang ngồi trên sofa."
"Ngồi đó?"
"Ừm."
"Ngồi đó làm gì?"
Lệ Tư Thận khẽ nhếch khóe môi: "Đợi tôi thừa nhận cô ấy là Lệ phu nhân."
Sáng sớm hôm sau.
Thẩm Y ngủ trên sofa suốt một đêm.
Phòng khách của nhà họ Lệ rất lớn, sofa cũng mềm mại, nhưng rốt cuộc vẫn không so với giường được.
Lúc cô tỉnh lại, cổ có hơi mỏi.
Thẩm Y ngồi dậy xoa xoa cổ, sau đó thấy một ly sữa bò nóng và một phần sandwich đặt trên bàn trà.
Cô sững người một lúc.
Quản gia đứng cách đó không xa thấy cô đã tình bèn bước tới, thái độ cung kính hơn đêm qua rất nhiều: "Phu nhân, đây là bữa sáng cậu chủ dặn dò chuẩn bị."
Thẩm Y nhướng mày: "Anh ấy dặn dò sao?"
"Vâng."
Thẩm Y bưng ly sữa bò lên uống một ngụm, nhiệt độ vừa phải.
Cô cười mà không nói gì cả.
Tầng hai, Lệ Tư Thận đứng trước cửa sổ phòng sách, nhìn người làm đang dọn dẹp trong hoa viên dưới lầu.
Mạnh Lãng đẩy cửa bước vào đi đến bên cạnh anh cúi xuống nhìn: "Ô, vẫn chưa đi à? Tôi còn tưởng đồ hay sinh sự nhà cậu đêm qua chỉ ra vẻ thôi chứ."
Lệ Tư Thận không thèm để ý đến anh ấy.
Mạnh Lãng tự mình nói: "Có điều cô ấy lại rất giỏi nhẫn nhịn, nếu là thiên kim tiểu thư khác, đêm tân hôn ngủ ở sofa thì đã sớm khóc lóc chạy về nhà mẹ đẻ rồi."
Lệ Tư Thận xoay người lại đi đến trước bàn làm việc ngồi xuống: "Không phải cô ấy đang nhẫn nhịn."
"Vậy là gì?"
"Là thông minh."
"Thông minh cái quỷ gì!"
Lệ Tư Thận không nói gì, anh lật mở tài liệu trong tay ra.
Nhìn thông tin cá nhân của Thẩm Y.
Thẩm Y đúng là thông minh.
Cô biết khóc lóc làm loạn vô dụng, biết mách lẻo vô dụng nên dứt khoát đổi sang cách khác.
Thẩm Y ăn sáng xong, xách theo vali đi lên lầu.
Quản gia muốn cản mà lại không dám cản, chỉ đành đi theo phía sau cô nói: "Phu nhân, phòng sách của cậu chủ ở phía Đông tầng hai, cô đừng đi nhầm..."
"Tôi ở phòng nào?"
Quản gia khựng lại một lát, chỉ vào một cánh cửa ở cuối hành lang: "Phòng này là phòng ngủ của cậu chủ, phòng bên cạnh là phòng dành cho khách."
Thẩm Y trực tiếp đẩy cửa phòng dành cho khách ra.
Đồ đạc bên trong đầy đủ, nhưng rõ ràng chưa có ai từng ở.
Cô đặt vali nằm xuống, sau đó mở ra, bắt đầu treo quần áo vào trong tủ đồ rất tự nhiên.
Quản gia đứng ở cửa muốn nói lại thôi.
Thẩm Y cũng không ngoảnh đầu lại: "Có lời gì cứ nói."
"Phu nhân, tính khí... của cậu chủ không được tốt lắm, nếu như cô có chuyện gì thì có thể hỏi tôi trước."
Thẩm Y xoay người lại nhìn quản gia: "Tôi hỏi ông, anh ấy sẽ thừa nhận tôi là Lệ phu nhân sao?"
Quản gia sửng sốt.
"Ông không biết, vậy tôi hỏi ông làm gì?"
Quản gia bị cứng họng, không nói nên lời.
Thẩm Y tiếp tục treo quần áo, nói với giọng điệu tùy ý: "Yên tâm đi, tôi không trêu chọc anh ấy, tôi sẽ ở đây, đến giờ thì ăn đến lúc thì ngủ, anh ấy coi tôi không tồn tại thì tôi cũng sẽ xem anh ấy không tồn tại."
Lúc giữa trưa, Thẩm Y xuống lầu ăn cơm.
Trong phòng ăn chỉ có một mình cô, một bàn đồ ăn, tám món một canh.
Cô ăn xong thì về phòng ngủ trưa.
Đến buổi chiều, cô đi dạo một vòng quanh hoa viên, trò chuyện cùng thợ làm vườn một lúc, biết được đâu là hoa hồng đâu là hoa nguyệt quý.
Lúc ăn tối, Lệ Tư Thận vẫn không xuất hiện.
Thẩm Y cũng không hỏi, ăn xong bữa đã về phòng.
Ngày thứ hai cũng như vậy.
Ngày thứ ba cũng y hệt.
Đến ngày thứ tư, Mạnh Lãng là người đầu tiên không chịu nổi nữa.
"Vãi! Tôi thật sự chịu không nổi nữa rồi, tôi đã ở nhà cậu bốn ngày nay mà chả được xem vở kịch hay nào cả! Toàn ngắm đại tiểu thư dắt chim đi dạo thôi!"
Lệ Tư Thận day mi tâm.
Anh cũng không ngờ tới Thẩm Y lại thật sự có thể nhẫn nhịn như vậy.
Mấy ngày nay lại không hề tới tìm anh một lần nào.
"Bảo quản gia gọi cô ấy lên đây đi."
Cứ kéo dài thế này.
E rằng Mạnh Lãng sẽ ở chỗ anh mười ngày nửa tháng mất.
Bên này, Thẩm Y đang học theo ông bác thợ làm vườn dắt chim đi dạo, quản gia vội vã đi tới: "Phu nhân, cậu chủ mời cô lên phòng sách."
Thẩm Y ngẩng đầu hỏi: "Bây giờ sao?"
"Đúng vậy."
"Được."
Thẩm Y đặt lồng chim xuống, vỗ nhẹ váy, đi theo quản gia vào trong nhà.
Tại cửa phòng sách trên tầng hai, quản gia gõ cửa.
"Vào đi."
Quản gia đẩy cửa ra, nghiêng người để Thẩm Y bước vào.
Phòng sách rất rộng, trước cửa sổ sát đất bày một chiếc bàn làm việc.
Lệ Tư Thận ngồi sau bàn làm việc, trong tay cầm bút máy đang phê duyệt tài liệu.
Thẩm Y đứng ở cửa không nhúc nhích.
Lệ Tư Thận cũng không ngẩng đầu lên: "Qua đây."
Thẩm Y bước qua đó đứng đối diện với Lệ Tư Thận.
Lệ Tư Thận bỏ bút xuống ngẩng đầu nhìn cô.
Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh lam nhạt, tóc xõa ngang vai, mặt không trang điểm, trông rất thuần khiết.
Ba ngày không gặp, hình như cô đã gầy đi chút.
"Mấy ngày nay ở có quen không?"
Thẩm Y gật đầu: "Cũng ổn."
"Không khóc sao?"
"Không khóc."
"Không làm loạn à?"
"Không làm loạn."
Lệ Tư Thận ngả lưng ra sau nhìn cô: "Cô có biết hiện tại bên ngoài nói cô như thế nào không?"
Thẩm Y lắc đầu: "Không biết."
"Nói ngay đêm tân hôn đại tiểu thư nhà họ Thẩm đã bị nhà họ Lệ quét rác ra khỏi cửa, cũng không được vào cửa, ngủ trên sofa một đêm, ngày thứ hai vẫn cứ ăn vạ không chịu đi, thật xấu hổ."
Thẩm Y nghe xong chỉ bật cười: "Ồ."
"Ồ? Chỉ ồ thôi sao?"
"Nếu không thì sao?"
Thẩm Y nhìn anh: "Nếu như tôi để tâm đến người khác nói thế nào thì đã không gả cho anh."
Lệ Tư Thận nhìn chằm chằm cô vài giây, bỗng nhiên bật cười.
Anh đứng dậy, vòng qua bàn làm việc đi đến trước mặt cô.
Anh cao hơn cô rất nhiều, lúc cúi đầu nhìn cô, Thẩm Y cảm nhận được sự áp bức khó tả.
Không hổ danh là Diêm Vương sống có quyền thế nhất Giang Thành, thâu tóm cả hai đạo hắc bạch.
"Thẩm Y, cô muốn làm gì?"
Thẩm Y ngẩng đầu đón lấy ánh mắt của anh: "Tôi muốn làm Lệ phu nhân."
Có thể bạn cũng thích





