
Độc y khuynh thành Tà vương độc sủng vương phi nhị giá
Chương 3
"Vương gia, chàng buông tay Vương phi tỷ tỷ ra đi, thiếp thân không sao đâu."
Trong khoảnh khắc lúng túng, buông tay thì không đành, ra tay cũng không xong, Tang Ly bước ra.
Vũ Văn Dật nhìn ả ta với ánh mắt đầy yêu thương, rồi mới chịu buông tay, từ trên cao lạnh lùng liếc xuống Đàm Sênh, giọng lạnh lẽo:
"Nếu không phải Ly nhi cầu xin cho ngươi, bản vương nhất định không tha cho ngươi."
Hờ hờ... Chẳng qua là hắn ta không dám ra tay thôi, còn bày đặt nói mấy lời dễ nghe.
Đàm Sênh liếc Vũ Văn Dật một cách khinh miệt, suýt chút chọc hắn phát điên.
"Chén trà này cứ xem như thiếp thân đã uống rồi. Vương gia, mọi người cứ tiếp tục đi, thiếp thân về nghỉ ngơi trước đi."
Cô vỗ vỗ mông, rời đi trong tư thế ung dung tiêu sái.
Nhưng cái hôn lễ này thì phải tiếp tục như thế nào được nữa đây? Chủ trì hôn lễ nhìn trái nhìn phải, đành hô lại một lần:
"Đưa vào động phòng!"
Tang Ly ngước đôi mắt chan chứa tình cảm nhìn về phía Vũ Văn Dật.
"Vương gia..."
Con mụ Đàm Sênh kia, hắn ta xử lý sau cũng chưa muộn.
Vũ Văn Dật đành nuốt cục tức vào lòng, mỉm cười dịu dàng với Tang Ly, nắm lấy tay ả, để lễ cưới có một cái kết trọn vẹn.
Hôn lễ kết thúc, khách mời nhập tiệc, nhưng trong miệng bàn tán lại toàn là chuyện của Đàm Sênh, hai nhân vật chính là Vũ Văn Dật và Tang Ly hoàn toàn bị ném ra sau đầu.
Tại gian phòng riêng trong Tửu lâu Tứ Hải đối diện Phủ Khang Vương, Vũ Văn Ung thu hết cảnh tượng trong hôn lễ vào mắt, trên gương mặt vốn lãnh đạm như trăng lạnh tỏ ra vài phần hứng thú.
Không ngờ vị Khang Vương phi này lại có bản lĩnh như vậy, có thể ép cho Vũ Văn Dật suýt nữa phát điên ngay tại chỗ.
Thú vị, đúng là thú vị.
"Minh Nguyệt."
Một tiếng gọi vang lên, Minh Nguyệt từ ngoài bước vào.
"Chủ nhân có gì dặn dò?"
Vũ Văn Ung lên tiếng:
"Ngươi đến Viện tâm thần Nam Sơn điều tra tình hình cụ thể của Khang vương phi."
Minh Nguyệt nhận lệnh rời đi.
Vũ Văn Ung cầm chén trà bên cạnh lên, vừa định uống một ngụm thì sắc mặt bỗng thay đổi, chén trà "choang" một tiếng rơi xuống đất, hắn ôm lấy ngực, khuôn mặt đau đớn.
Bệnh cũ lại tái phát!
Hắn ngã xuống đất, co rút toàn thân, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa, hơi thở dồn dập, hai mắt dần nhuộm đỏ, trong lòng dâng lên một cơn khát máu muốn giết chóc.
Vũ Văn Ung dùng sức mạnh tinh thần mạnh mẽ áp chế bản thân lại, run rẩy lục lọi trong ngực lấy ra một lọ thuốc đen, định đổ ra vài viên thuốc để kiềm chế bệnh cũ, nhưng tay hắn lại run quá thể, thuốc trong lọ đều rơi vãi xuống đất.
Bất đắc dĩ, hắn đành mặc kệ bụi bẩn, cúi xuống nhặt hai viên thuốc từ dưới đất lên bằng miệng. Khi dược tan dần nơi đầu lưỡi, Vũ Văn Ung mới từ từ bình tĩnh lại, nhưng hơi thở vẫn hỗn loạn, gấp gáp, trong mắt vẫn còn sót lại vài phần đỏ ngầu như dã thú.
Từ khi sinh ra hắn đã mang bệnh trong người, ban đầu vài năm mới phát bệnh một lần, sau này trở thành mỗi năm một lần, giờ đây mới qua sáu tháng bệnh cũ lại tái phát.
Để chữa bệnh, Vũ Văn Ung đã tìm khắp thiên hạ, cuối cùng tìm được Vương Thần y ở Dược Vương Cốc. Nhưng Vương Thần y cũng không chẩn đoán ra sự khác thường trong căn bệnh của hắn, chỉ đành kê cho một lọ đan dược, bảo hắn khi phát bệnh thì uống để trấn áp sự hung bạo trong lòng.
Thế nhưng dù là thuốc do Vương Thần y đích thân bào chế, hắn cũng ngày càng khó kiểm soát chính mình, sát ý trong lòng càng lúc càng mạnh.
Gắng gượng ngồi lại vào ghế, Vũ Văn Ung rót cho mình một ly trà mới, vừa nhấp một ngụm, trong đầu chợt vang lên lời cảnh báo của Đàm Sênh khi trước:
"Nể mặt ngươi cho ta quá giang lại còn cho mượn bạc, thôi thì ta sẽ hảo tâm nhắc nhở một câu: cổ độc trong người ngươi phải nhanh chóng loại bỏ, thời gian dành cho ngươi nhiều nhất còn chưa đến một năm, nếu không sẽ hoàn toàn rơi vào cơn cuồng loạn, trở thành một ma đầu chỉ biết giết chóc."
Xem ra hắn phải tìm thời gian đến gặp vị Khang Vương phi kia một chuyến.
"A hắt xì! Hắt xì..."
Về đến Thanh Phong Uyển, Đàm Sênh hắt hơi liên tục mấy cái, nước mắt cũng suýt trào ra, cô vừa dụi mạnh vào mũi vừa lầm bầm: Ai đang nói xấu sau lưng cô vậy?
Một khắc sau, cô đứng trước cánh cổng đóng chặt của Thanh Phong Uyển, cỏ dại mọc đầy, chỉ trong vòng chưa đến một tháng mà nơi này đã hoang tàn như vậy, tên Vũ Văn Dật này đúng là khốn nạn.
"Két…"
Cô đẩy cánh cửa khép chặt ra, âm thanh chói tai vang vọng giữa đêm khuya tĩnh lặng.
Dưới hành lang, một bóng người đứng bật dậy, ngơ ngác nhìn Đàm Sênh, giọng nói nghẹn ngào không dám tin:
"Chủ nhân, là chủ nhân sao? Thật sự là chủ nhân sao?"
Đàm Sênh nheo mắt nhìn về phía bóng người ấy, dưới ánh sáng lờ mờ, thấy một cô gái chừng mười sáu mười bảy tuổi, gầy gò chỉ còn da bọc xương, mắt thâm quầng, má hóp sâu, sắc mặt tiều tụy nhưng ánh mắt lại rất sáng, nhìn cô chằm chằm không chớp.
Đó là tỳ nữ thân cận của nguyên chủ – Tiểu Đào. Lúc chủ nhân thân xác cũ bị Vũ Văn Dật hạ lệnh đưa vào Viện tâm thần Nam Sơn, cô ta đã quỳ dưới đất cầu xin tha thiết, nhưng bị hắn ta đá bay đi, ngất xỉu.
Lúc tỉnh lại thì chủ nhân thân xác cũ đã bị đưa đi, cô ta muốn đi theo đến viện tâm thần nhưng Vũ Văn Dật lại hạ lệnh không được rời khỏi Thanh Phong Uyển nửa bước, nếu không sẽ có người lấy mạng chủ nhân của cô ta ngay.
Suốt hơn một tháng qua, Tiểu Đào chỉ biết ngồi ngây ngốc dưới hành lang trong viện, trông chừng cánh cổng đóng chặt, gần như không ăn không uống, chỉ chờ chủ nhân của mình quay về.
Cú đá của Vũ Văn Dật tuy không giết chết Tiểu Đào, nhưng đã khiến cô ta bị nội thương, ở ngực vẫn còn một cục máu bầm.
Thở dài một tiếng, Đàm Sênh đi đến gần.
"Là ta, ta đã trở về rồi."
"Chủ nhân!"
Thấy đúng là chủ nhân của mình, Tiểu Đào xúc động chạy tới.
Cô ta chạy mà thân thể xiêu vẹo, dường như có thể ngã bất cứ lúc nào. Đàm Sênh thấy không nỡ, bèn vội tiến lên đỡ lấy Tiểu Đào, nhân tiện bắt mạch một cái.
Tình trạng khá nghiêm trọng, nội thương có thể từ từ điều dưỡng, nhưng cục máu bầm thì phải khai thông ngay, Đàm Sênh quyết định lát nữa sẽ châm cứu cho Tiểu Đào.
"Chủ nhân, người làm gì vậy?"
Tiểu Đào cúi đầu, thấy Đàm Sênh dùng hai ngón tay kẹp cổ tay cô ta lại, không hiểu chuyện gì.
Thả tay cô ta ra, Đàm Sênh nghiêm giọng:
"Ngươi bị nội thương, mau về giường nằm nghỉ."
Sau khi kéo Tiểu Đào về phòng, ép nằm xuống giường, rồi bắt đầu châm cứu để thải máu bầm ra ngoài. Một lát sau, Tiểu Đào nằm sấp bên giường, nôn ra máu bầm, sắc mặt cũng khá hơn nhiều.
Tiểu Đào đầy nghi hoặc, chủ nhân sao đột nhiên lại lợi hại như vậy? Còn biết dùng ngân châm chữa thương nữa?
Đàm Sênh vừa thu lại ngân châm vừa sẵn miệng đáp:
"Ở viện tâm thần học được từ một lão già điên."
Nghe vậy, mắt Tiểu Đào đỏ hoe, suốt thời gian qua, chắc chắn chủ nhân đã chịu không ít khổ cực trong viện tâm thần.
"Đều do nô tỳ vô dụng, không bảo vệ được chủ nhân.."
Đàm Sênh bất lực, an ủi:
"Khang Vương là loại người máu lạnh tàn nhẫn, ngươi dù có giỏi đến mấy cũng không bảo vệ nổi. Thôi, đừng nghĩ nhiều, dù sao chủ nhân ngươi đã quay lại rồi, cứ yên tâm ngủ một giấc, ta đi kiếm chút gì ăn."
Cô đang định đứng dậy, nhưng bị Tiểu Đào kéo lại.
"Chủ nhân, nô tỳ có đồ ăn đây, người ăn chút lót dạ trước đi."
Nói xong, cô ta lấy từ dưới gối ra một cái bánh màn thầu bọc trong khăn, bánh đã bắt đầu mốc, xem ra là không nỡ ăn nên cứ giữ lại.
"Cái này không ăn được, đã ăn thì chúng ta phải ăn đồ ngon."
Hôm nay Khang Vương cưới Trắc phi, trong bếp thế nào cũng đầy đủ gà vịt thịt cá, bàn tiệc long trọng, ai lại đi gặm bánh màn thầu mốc.
Đàm Sênh véo má Tiểu Đào một cái, rồi đứng dậy đi về phía nhà bếp vương phủ.
Tiểu Đào nhìn theo bóng lưng cô, vừa mừng vừa khóc. Tốt quá rồi, chủ nhân cuối cùng cũng không còn u uất yếu đuối như trước, mạnh mẽ sôi nổi mới đúng là phong thái của con gái nhà tướng quân.
Có thể bạn cũng thích





