Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Độc y khuynh thành Tà vương độc sủng vương phi nhị giá

Độc y khuynh thành Tà vương độc sủng vương phi nhị giá

Vốn là một bác sĩ tài giỏi, Đàm Sênh bất ngờ xuyên không thành vương phi bị ghẻ lạnh, giam cầm tại Phong Nhân Viện. Ngay khi tỉnh lại, nàng đã mạnh tay trừng trị kẻ có ý đồ nhục mạ mình. Khoác lên bộ y phục đỏ rực rỡ, Đàm Sênh hiên ngang đại náo hôn lễ của đôi nam nữ phản bội, khiến Khang vương căm hận mà chẳng thể làm gì, còn ả tiểu nhân thì ghen tuông trong bất lực. Sự kiêu hãnh và khác biệt của nàng đã thu hút sự chú ý của Tấn vương thâm trầm. Chứng kiến toàn bộ kịch hay, vị vương gia này nảy sinh hứng thú đặc biệt, quyết tâm che chở và cùng nàng tận hưởng vinh hoa.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

"Vương gia, chàng buông tay Vương phi tỷ tỷ ra đi, thiếp thân không sao đâu."

Trong khoảnh khắc lúng túng, buông tay thì không đành, ra tay cũng không xong, Tang Ly bước ra.

Vũ Văn Dật nhìn ả ta với ánh mắt đầy yêu thương, rồi mới chịu buông tay, từ trên cao lạnh lùng liếc xuống Đàm Sênh, giọng lạnh lẽo:

"Nếu không phải Ly nhi cầu xin cho ngươi, bản vương nhất định không tha cho ngươi."

Hờ hờ... Chẳng qua là hắn ta không dám ra tay thôi, còn bày đặt nói mấy lời dễ nghe.

Đàm Sênh liếc Vũ Văn Dật một cách khinh miệt, suýt chút chọc hắn phát điên.

"Chén trà này cứ xem như thiếp thân đã uống rồi. Vương gia, mọi người cứ tiếp tục đi, thiếp thân về nghỉ ngơi trước đi."

Cô vỗ vỗ mông, rời đi trong tư thế ung dung tiêu sái.

Nhưng cái hôn lễ này thì phải tiếp tục như thế nào được nữa đây? Chủ trì hôn lễ nhìn trái nhìn phải, đành hô lại một lần:

"Đưa vào động phòng!"

Tang Ly ngước đôi mắt chan chứa tình cảm nhìn về phía Vũ Văn Dật.

"Vương gia..."

Con mụ Đàm Sênh kia, hắn ta xử lý sau cũng chưa muộn.

Vũ Văn Dật đành nuốt cục tức vào lòng, mỉm cười dịu dàng với Tang Ly, nắm lấy tay ả, để lễ cưới có một cái kết trọn vẹn.

Hôn lễ kết thúc, khách mời nhập tiệc, nhưng trong miệng bàn tán lại toàn là chuyện của Đàm Sênh, hai nhân vật chính là Vũ Văn Dật và Tang Ly hoàn toàn bị ném ra sau đầu.

Tại gian phòng riêng trong Tửu lâu Tứ Hải đối diện Phủ Khang Vương, Vũ Văn Ung thu hết cảnh tượng trong hôn lễ vào mắt, trên gương mặt vốn lãnh đạm như trăng lạnh tỏ ra vài phần hứng thú.

Không ngờ vị Khang Vương phi này lại có bản lĩnh như vậy, có thể ép cho Vũ Văn Dật suýt nữa phát điên ngay tại chỗ.

Thú vị, đúng là thú vị.

"Minh Nguyệt."

Một tiếng gọi vang lên, Minh Nguyệt từ ngoài bước vào.

"Chủ nhân có gì dặn dò?"

Vũ Văn Ung lên tiếng:

"Ngươi đến Viện tâm thần Nam Sơn điều tra tình hình cụ thể của Khang vương phi."

Minh Nguyệt nhận lệnh rời đi.

Vũ Văn Ung cầm chén trà bên cạnh lên, vừa định uống một ngụm thì sắc mặt bỗng thay đổi, chén trà "choang" một tiếng rơi xuống đất, hắn ôm lấy ngực, khuôn mặt đau đớn.

Bệnh cũ lại tái phát!

Hắn ngã xuống đất, co rút toàn thân, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa, hơi thở dồn dập, hai mắt dần nhuộm đỏ, trong lòng dâng lên một cơn khát máu muốn giết chóc.

Vũ Văn Ung dùng sức mạnh tinh thần mạnh mẽ áp chế bản thân lại, run rẩy lục lọi trong ngực lấy ra một lọ thuốc đen, định đổ ra vài viên thuốc để kiềm chế bệnh cũ, nhưng tay hắn lại run quá thể, thuốc trong lọ đều rơi vãi xuống đất.

Bất đắc dĩ, hắn đành mặc kệ bụi bẩn, cúi xuống nhặt hai viên thuốc từ dưới đất lên bằng miệng. Khi dược tan dần nơi đầu lưỡi, Vũ Văn Ung mới từ từ bình tĩnh lại, nhưng hơi thở vẫn hỗn loạn, gấp gáp, trong mắt vẫn còn sót lại vài phần đỏ ngầu như dã thú.

Từ khi sinh ra hắn đã mang bệnh trong người, ban đầu vài năm mới phát bệnh một lần, sau này trở thành mỗi năm một lần, giờ đây mới qua sáu tháng bệnh cũ lại tái phát.

Để chữa bệnh, Vũ Văn Ung đã tìm khắp thiên hạ, cuối cùng tìm được Vương Thần y ở Dược Vương Cốc. Nhưng Vương Thần y cũng không chẩn đoán ra sự khác thường trong căn bệnh của hắn, chỉ đành kê cho một lọ đan dược, bảo hắn khi phát bệnh thì uống để trấn áp sự hung bạo trong lòng.

Thế nhưng dù là thuốc do Vương Thần y đích thân bào chế, hắn cũng ngày càng khó kiểm soát chính mình, sát ý trong lòng càng lúc càng mạnh.

Gắng gượng ngồi lại vào ghế, Vũ Văn Ung rót cho mình một ly trà mới, vừa nhấp một ngụm, trong đầu chợt vang lên lời cảnh báo của Đàm Sênh khi trước:

"Nể mặt ngươi cho ta quá giang lại còn cho mượn bạc, thôi thì ta sẽ hảo tâm nhắc nhở một câu: cổ độc trong người ngươi phải nhanh chóng loại bỏ, thời gian dành cho ngươi nhiều nhất còn chưa đến một năm, nếu không sẽ hoàn toàn rơi vào cơn cuồng loạn, trở thành một ma đầu chỉ biết giết chóc."

Xem ra hắn phải tìm thời gian đến gặp vị Khang Vương phi kia một chuyến.

"A hắt xì! Hắt xì..."

Về đến Thanh Phong Uyển, Đàm Sênh hắt hơi liên tục mấy cái, nước mắt cũng suýt trào ra, cô vừa dụi mạnh vào mũi vừa lầm bầm: Ai đang nói xấu sau lưng cô vậy?

Một khắc sau, cô đứng trước cánh cổng đóng chặt của Thanh Phong Uyển, cỏ dại mọc đầy, chỉ trong vòng chưa đến một tháng mà nơi này đã hoang tàn như vậy, tên Vũ Văn Dật này đúng là khốn nạn.

"Két…"

Cô đẩy cánh cửa khép chặt ra, âm thanh chói tai vang vọng giữa đêm khuya tĩnh lặng.

Dưới hành lang, một bóng người đứng bật dậy, ngơ ngác nhìn Đàm Sênh, giọng nói nghẹn ngào không dám tin:

"Chủ nhân, là chủ nhân sao? Thật sự là chủ nhân sao?"

Đàm Sênh nheo mắt nhìn về phía bóng người ấy, dưới ánh sáng lờ mờ, thấy một cô gái chừng mười sáu mười bảy tuổi, gầy gò chỉ còn da bọc xương, mắt thâm quầng, má hóp sâu, sắc mặt tiều tụy nhưng ánh mắt lại rất sáng, nhìn cô chằm chằm không chớp.

Đó là tỳ nữ thân cận của nguyên chủ – Tiểu Đào. Lúc chủ nhân thân xác cũ bị Vũ Văn Dật hạ lệnh đưa vào Viện tâm thần Nam Sơn, cô ta đã quỳ dưới đất cầu xin tha thiết, nhưng bị hắn ta đá bay đi, ngất xỉu.

Lúc tỉnh lại thì chủ nhân thân xác cũ đã bị đưa đi, cô ta muốn đi theo đến viện tâm thần nhưng Vũ Văn Dật lại hạ lệnh không được rời khỏi Thanh Phong Uyển nửa bước, nếu không sẽ có người lấy mạng chủ nhân của cô ta ngay.

Suốt hơn một tháng qua, Tiểu Đào chỉ biết ngồi ngây ngốc dưới hành lang trong viện, trông chừng cánh cổng đóng chặt, gần như không ăn không uống, chỉ chờ chủ nhân của mình quay về.

Cú đá của Vũ Văn Dật tuy không giết chết Tiểu Đào, nhưng đã khiến cô ta bị nội thương, ở ngực vẫn còn một cục máu bầm.

Thở dài một tiếng, Đàm Sênh đi đến gần.

"Là ta, ta đã trở về rồi."

"Chủ nhân!"

Thấy đúng là chủ nhân của mình, Tiểu Đào xúc động chạy tới.

Cô ta chạy mà thân thể xiêu vẹo, dường như có thể ngã bất cứ lúc nào. Đàm Sênh thấy không nỡ, bèn vội tiến lên đỡ lấy Tiểu Đào, nhân tiện bắt mạch một cái.

Tình trạng khá nghiêm trọng, nội thương có thể từ từ điều dưỡng, nhưng cục máu bầm thì phải khai thông ngay, Đàm Sênh quyết định lát nữa sẽ châm cứu cho Tiểu Đào.

"Chủ nhân, người làm gì vậy?"

Tiểu Đào cúi đầu, thấy Đàm Sênh dùng hai ngón tay kẹp cổ tay cô ta lại, không hiểu chuyện gì.

Thả tay cô ta ra, Đàm Sênh nghiêm giọng:

"Ngươi bị nội thương, mau về giường nằm nghỉ."

Sau khi kéo Tiểu Đào về phòng, ép nằm xuống giường, rồi bắt đầu châm cứu để thải máu bầm ra ngoài. Một lát sau, Tiểu Đào nằm sấp bên giường, nôn ra máu bầm, sắc mặt cũng khá hơn nhiều.

Tiểu Đào đầy nghi hoặc, chủ nhân sao đột nhiên lại lợi hại như vậy? Còn biết dùng ngân châm chữa thương nữa?

Đàm Sênh vừa thu lại ngân châm vừa sẵn miệng đáp:

"Ở viện tâm thần học được từ một lão già điên."

Nghe vậy, mắt Tiểu Đào đỏ hoe, suốt thời gian qua, chắc chắn chủ nhân đã chịu không ít khổ cực trong viện tâm thần.

"Đều do nô tỳ vô dụng, không bảo vệ được chủ nhân.."

Đàm Sênh bất lực, an ủi:

"Khang Vương là loại người máu lạnh tàn nhẫn, ngươi dù có giỏi đến mấy cũng không bảo vệ nổi. Thôi, đừng nghĩ nhiều, dù sao chủ nhân ngươi đã quay lại rồi, cứ yên tâm ngủ một giấc, ta đi kiếm chút gì ăn."

Cô đang định đứng dậy, nhưng bị Tiểu Đào kéo lại.

"Chủ nhân, nô tỳ có đồ ăn đây, người ăn chút lót dạ trước đi."

Nói xong, cô ta lấy từ dưới gối ra một cái bánh màn thầu bọc trong khăn, bánh đã bắt đầu mốc, xem ra là không nỡ ăn nên cứ giữ lại.

"Cái này không ăn được, đã ăn thì chúng ta phải ăn đồ ngon."

Hôm nay Khang Vương cưới Trắc phi, trong bếp thế nào cũng đầy đủ gà vịt thịt cá, bàn tiệc long trọng, ai lại đi gặm bánh màn thầu mốc.

Đàm Sênh véo má Tiểu Đào một cái, rồi đứng dậy đi về phía nhà bếp vương phủ.

Tiểu Đào nhìn theo bóng lưng cô, vừa mừng vừa khóc. Tốt quá rồi, chủ nhân cuối cùng cũng không còn u uất yếu đuối như trước, mạnh mẽ sôi nổi mới đúng là phong thái của con gái nhà tướng quân.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Đế Tế Trở Về
8.0
Mười lăm năm trước, Tiêu Tuyên Lễ tàn sát anh trai để chiếm đoạt tài sản, rồi giả vờ nuôi dưỡng cháu ruột Tiêu Thiên nhằm che đậy tội ác. Khi Tiêu Thiên trưởng thành và sáng lập công ty công nghệ sinh học danh tiếng, lão lại vu khống anh tội hiếp dâm để cướp đoạt tất cả, khiến anh phải trốn chạy ra nước ngoài. Năm năm sau, Tiêu Thiên trở về với vị thế thủ lĩnh tổ chức vũ trang sở hữu trăm ngàn binh sĩ và khối tài sản nghìn tỷ. Trước kẻ thù vẫn đang ngạo mạn nhạo báng mình là kẻ bại trận, Tiêu Thiên dần hé lộ thân phận thực sự khiến những kẻ từng hãm hại anh phải quỳ xuống run rẩy cầu xin sự tha thứ.
Bìa tiểu thuyết Xung hỉ chiến thần, cô trở nên điên cuồng
8.4
Thiệu Nguyên Nguyên bất ngờ xuyên không, trở thành vợ của một vị tướng quân đang trong tình trạng tinh thần suy sụp. Để thoát khỏi những âm mưu bủa vây, cô quyết định bắt tay cùng anh tìm kiếm con đường tự do. Trong hành trình đó, Nguyên Nguyên không chỉ gây dựng sự nghiệp riêng mà còn dùng y thuật chữa bệnh cứu người, khiến cuộc sống trở nên rực rỡ. Từ một người xa lạ, cô dần trở thành trợ thủ không thể thiếu của tướng quân. Thế nhưng, khi đại cục đã định, vị tướng quân này lại đổi ý, không thực hiện lời hứa ban đầu. Liệu kế hoạch ly hôn của cô có thành công?
Bìa tiểu thuyết Từ Bảng Thuộc Tính Bắt Đầu Vô Địch
8.0
Xuyên không đến thế giới võ đạo đỉnh cao, Tiêu Phàm khởi đầu đầy thuận lợi khi sở hữu Hệ Thống Nhặt Thuộc Tính độc đáo. Mọi thứ rơi ra từ kẻ khác đều trở thành kho báu giúp anh thăng tiến sức mạnh vượt bậc. Từ việc nhặt điểm sức mạnh để sở hữu lực lượng nghìn cân, đến việc thu thập thuộc tính không gian để nắm giữ quy tắc vũ trụ, thậm chí là những vật phẩm kỳ lạ từ tiên giới. Con đường chinh phục đỉnh cao và trở thành vị thần tối cao chưa bao giờ dễ dàng đến thế. Chỉ cần nhặt được mảnh vỡ thần cách, Tiêu Phàm lập tức bước vào cảnh giới vô địch thiên hạ.
Bìa tiểu thuyết Nỗi ngờ vực của chàng, sự hy sinh thầm lặng của nàng
9.3
Hồi phục sau chấn thương, An Nhiên bàng hoàng nhận ra cuộc đời bị hủy hoại bởi mưu đồ của người bạn thân Bảo Trâm. Cô bị vu khống trộm cắp và gánh khoản nợ khổng lồ khiến Minh Quân, người chồng quân nhân, mất hoàn toàn niềm tin. Dù giúp trả nợ, Quân vẫn lạnh lùng giam lỏng cô. Đỉnh điểm, Trâm dàn dựng cảnh An Nhiên ruồng bỏ chồng lúc anh gặp nạn, khiến Quân dứt khoát ký đơn ly hôn. Mang trong mình giọt máu của anh, cô lặng lẽ rời khỏi căn cứ Sơn Trà. Sáu năm sau, cơn bão số 9 định mệnh khiến họ tái ngộ. Sự xuất hiện của một bé gái cùng những bí mật xưa cũ dần được hé lộ, phơi bày mọi sự thật nghiệt ngã năm nào.
Bìa tiểu thuyết Nữ hoàng lính thuê phá nhà tỷ phú khi về nước
9.3
Dù là tiểu thư thật của nhà họ Giang, Giang Ly lại bị ghẻ lạnh và đối xử bất công hơn cả đứa con giả mạo. Sau bao nỗ lực lấy lòng vô vọng, cô quyết định từ bỏ việc hòa giải để đáp trả lại những cạm bẫy, sự khinh miệt và bắt nạt từ giới thượng lưu. Thay vì nhẫn nhịn, Giang Ly chọn trở thành nỗi khiếp sợ của những kẻ từng đàn áp mình. Bằng bản lĩnh kiên cường, cô vượt qua mọi rào cản để vươn tới vị thế đỉnh cao mà gia đình họ Giang không bao giờ chạm tới được. Trước những tổn thương mà người thân gây ra, cô chỉ bình thản khẳng định rằng sức mạnh bản thân mới là điều quyết định tất cả.
Bìa tiểu thuyết Sự hồi sinh sau sự phản bội
9.8
Gia đình tan nát, chị cả tôi lại giả vờ thanh cao, dùng danh nghĩa hiếu thảo để tước đoạt cơ hội gia nhập Tiên Sơn của tôi. Chị ta được đặc cách làm đệ tử, còn tôi mang danh bất hiếu. Ba năm sau, cả hai rơi vào tay ma tộc. Trong khi tôi trầy trật kiếm nhu yếu phẩm để sinh tồn, chị ta vừa hưởng thụ vừa sỉ nhục tôi hèn hạ, vô liêm sỉ trước kẻ thù. Cuối cùng, tôi chết trong đói khát, còn chị ta nhờ khí chất cao thượng mà được Ma Vương trọng dụng. Sống lại vào ngày thảm kịch bắt đầu, tôi quyết thay đổi vận mệnh.