Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Độc y khuynh thành Tà vương độc sủng vương phi nhị giá

Độc y khuynh thành Tà vương độc sủng vương phi nhị giá

Vốn là một bác sĩ tài giỏi, Đàm Sênh bất ngờ xuyên không thành vương phi bị ghẻ lạnh, giam cầm tại Phong Nhân Viện. Ngay khi tỉnh lại, nàng đã mạnh tay trừng trị kẻ có ý đồ nhục mạ mình. Khoác lên bộ y phục đỏ rực rỡ, Đàm Sênh hiên ngang đại náo hôn lễ của đôi nam nữ phản bội, khiến Khang vương căm hận mà chẳng thể làm gì, còn ả tiểu nhân thì ghen tuông trong bất lực. Sự kiêu hãnh và khác biệt của nàng đã thu hút sự chú ý của Tấn vương thâm trầm. Chứng kiến toàn bộ kịch hay, vị vương gia này nảy sinh hứng thú đặc biệt, quyết tâm che chở và cùng nàng tận hưởng vinh hoa.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

"Khang Vương phi xinh đẹp như vậy, chết đi thật sự quá đáng tiếc, chi bằng trước khi chết để bọn mình chơi đùa trước đã, thư giãn một chút."

"He he... huynh nói đúng, dù sao cũng sắp chết rồi, có chơi thì cũng có ai biết đâu."

"Đúng vậy, Khang Vương sắp cưới Trắc Phi tới nơi rồi, sao còn quan tâm sống chết của cô ta, biết đâu còn mong cô ta chết sớm hơn nữa chứ."

...

Đàm Sênh vừa mới tỉnh lại bèn phát hiện hai gã đàn ông đang tiến lại gần với khuôn mặt dâm đãng, miệng phun ra những lời hạ lưu.

Cô rút một cây trâm từ trên đầu xuống, khi đối phương áp sát, lập tức bật dậy, cắm cây trâm vào mắt một tên trong đó, rút ra rồi đâm tiếp vào cổ hắn.

"Aaaa!"

Tên đàn ông ôm lấy mắt và cổ, máu tươi trào ra từ kẽ ngón tay.

Tên còn lại thấy người vốn dĩ hấp hối nay lại đột ngột giết người một cách tàn bạo, hắn sợ đến mức quay đầu bỏ chạy, nhưng Đàm Sênh sao có thể để hắn thoát, cô lao đến như tên bắn, túm lấy cổ áo hắn, mạnh tay xoay người hắn lại, cây trâm loé lên ánh lạnh, rạch một đường qua cổ hắn, sau đó buông tay, tên đó ngửa mặt ngã xuống đất.

Giải quyết xong hai tên kia, Đàm Sênh loạng choạng lùi lại hai bước, dựa vào tường thở dốc, trên mặt không hề có vẻ mừng rỡ khi được trọng sinh, thay vào đó chỉ có sự phức tạp và đồng cảm.

Nguyên chủ là cô nhi của phủ Tướng quân, được Hoàng thượng thương xót nên ban hôn gả cho Khang vương Vũ Văn Dật làm phi. Nào ngờ người ta đã có bạch nguyệt quang của riêng mình – Tô tiểu thư Tang Ly, ái nữ của Thái phó.

Để cưới được người trong lòng, Vũ Văn Dật lấy cớ nguyên chủ thân xác cũ bị điên, nhốt cô vào Viện Nam Sơn, nơi chuyên giam giữ người điên.

Trong quãng thời gian ở Viện Nam Sơn, nguyên chủ thân xác cũ chịu đủ loại dày vò, cũng là nhờ vào chấp niệm không cam lòng nên mới có thể sống lay lắt tới giờ, giờ đây cơ thể bị Đàm Sênh chiếm lấy, chấp niệm ấy cũng theo đó mà tan biến.

Đàm Sênh kiếp trước là sát thủ số một thế giới, mật danh Độc Cơ, giỏi nhất là dùng độc, dù là cỏ cây ven đường qua tay cô cũng có thể biến thành độc dược chí mạng.

Dĩ nhiên y thuật và thuật dùng độc không tách rời nhau, y thuật của cô cũng rất cao minh.

Làm nhiệm vụ nhiều quá nên cảm thấy quá nhàm chán, cô muốn lui về ở ẩn, nhưng đám khách hàng cũ lại không chịu, sợ cô tiết lộ bí mật của họ, bèn hợp tác với nhau tìm đến căn cứ bí mật của cô thả một quả bom, cô và căn cứ đều biến thành tro bụi, sau đó bèn trọng sinh vào triều đại xa lạ này.

Đàm Sênh là người yêu ghét rõ ràng, đã chiếm lấy thân xác của người ta thì nhất định phải báo thù thay người ấy.

Nghĩ đến lời nói của hai tên đàn ông lúc nãy, hôm nay Khang Vương sẽ cưới Trắc Phi, vậy thì cô thân là chính phi mà không xuất hiện thì e là không hợp lễ nghi.

Đàm Sênh lau sạch máu trên cây trâm bằng tay áo rồi cắm lại lên đầu, sau đó cất bước rời đi.

Viện Nam Sơn nằm trên đỉnh núi ở vùng ngoại ô kinh thành, trên đường xuống núi có không ít lính canh, nhưng đối với Đàm Sênh thì chỗ nào cũng là đường xuống núi, nên chẳng cần đi theo đường chính.

Từ đây đến kinh thành hơn trăm dặm, nếu đi bộ thì có lẽ hôn lễ của Vũ Văn Dật và Tang Ly đã kết thúc.

Ánh mắt lướt qua, Đàm Sênh thấy có một cỗ xe ngựa đang chạy tới, bèn đứng bên đường, giơ tay lên định xin đi nhờ về kinh thành.

"Chủ nhân, phía trước có người chặn đường, là một người phụ nữ mặc một bộ quần áo rách rưới."

Người lái xe ngựa tên Minh Nguyệt phát hiện Đàm Sênh bèn bẩm báo với người trong xe, người trong xe lười nhác ra lệnh với giọng điệu thản nhiên:

"Không cần để ý."

Minh Nguyệt nhìn về phía trước, khó xử nói:

"Nhưng cô ta đứng giữa đường."

Người đàn ông trong xe vẫn không ngẩng đầu, giọng nói vẫn lạnh nhạt không chút gợn sóng.

"Không cần để ý."

Được thôi!

Minh Nguyệt nhận lệnh nên không hề giảm tốc độ lại, phóng thẳng về phía Đàm Sênh.

Đàm Sênh thấy vậy, đồng tử co lại, lập tức lùi về sau, nếu chậm một chút là bị xe ngựa cán qua rồi.

Ai thì nhịn được chứ bà đây nhịn không được rồi đó!

Đàm Sênh rút cây trâm trên đầu ra, nhảy lên đuôi xe, leo vào từ cửa sổ, đầu nhọn của cây trâm dí vào cổ người đàn ông trong xe, thấp giọng uy hiếp:

"Câm miệng! Bằng không, bản lão nương lấy mạng chó của ngươi!"

Động tác của cô linh hoạt và nhanh nhẹn, cả quá trình chỉ diễn ra trong nháy mắt, Minh Nguyệt đang lái xe bên ngoài hoàn toàn không hề hay biết.

Bị khống chế huyệt mệnh, người đàn ông vẫn tỏ ra bình tĩnh, hoàn toàn không sợ cây trâm sắc bén trong tay Đàm Sênh, chỉ nghiêng đầu nhìn cô.

"Cô nương, nếu cô muốn đi nhờ xe về kinh thành thì cứ lên xe là được, không cần phải thô lỗ như vậy, ta cũng không phải người có lòng dạ sắt đá."

Nói xong, thoáng khẽ mỉm môi, hé lộ nụ cười nhẹ nhàng như ánh xuân dịu mát, dường như muốn truyền đạt thiện ý với Đàm Sênh.

He he...

Xem ra tuyệt đối không thể tin vào lời của đàn ông.

Nhất là kiểu đàn ông trước mắt, ngũ quan như họa, môi đỏ răng trắng, trông rất đẹp trai.

Vừa nãy cô vẫy tay đến mức gần như để lại cả tàn ảnh, vậy mà hắn chẳng màng sống chết của cô, cứ thế để xe ngựa tông cô, hoàn toàn làm ngơ sự tồn tại của cô. Giờ lại nói mấy lời muộn màng thế này thì càng không thể tha thứ.

Đàm Sênh dí cây trâm trong tay tiến thêm chút nữa, gần như đâm vào da thịt của hắn.

"Đừng nói nhảm, ngoan ngoãn ngồi đi."

Người đàn ông quả nhiên im miệng, cầm quyển sách bên cạnh lên đọc, còn Đàm Sênh vẫn siết chặt cây trâm, cảnh giác đề phòng hắn gọi người lái xe bên ngoài tới cứu.

Xe ngựa đúng là rất nhanh, chưa đến nửa ngày đã vào đến kinh thành.

Trên người Đàm Sênh không có gì khác, cô đánh giá bộ đồ sang trọng của người đàn ông này, sờ lên mũi mình, hỏi với giọng hơi ngượng ngùng: "Trên người có bạc không? Có thể cho ta mượn một ít không?"

Cướp xe rồi còn cướp tiền, Đàm Sênh biết hành động của mình chẳng tốt đẹp gì, nhưng cô cũng hết cách.

Người đàn ông cũng rất hào phóng, tháo túi tiền bên hông đưa cho Đàm Sênh.

Tần Sanh nhận lấy, cười với hắn một cái:

"Cảm ơn nhé, nếu muốn lấy lại tiền thì cứ đến Phủ Khang Vương, nói là Khang Vương phi mượn bạc của ngươi."

Nghe đến ba chữ "Khang Vương phi", sắc mặt người đàn ông thoáng hiện vẻ hiểu ra.

Cô ta không nhận ra ta cũng là điều dễ hiểu, dù sao thì bao năm qua, ta vẫn luôn ở Đại Mạc, hiếm khi quay về.

Đàm Sênh không để ý đến vẻ mặt khác thường của người đàn ông, chỉ nhìn vào gương mặt hơi tái nhợt của hắn, nói:

"Nể tình ngươi cho ta quá giang lại còn cho mượn bạc, ta tốt bụng nhắc nhở một câu, độc cổ trong người ngươi phải sớm loại bỏ, ngươi nhiều nhất chỉ sống được chưa tới một năm nữa thôi, nếu không sẽ hoàn toàn rơi vào trạng thái điên loạn, biến thành ma đầu chỉ biết giết chóc."

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt bình thản của người đàn ông lập tức khựng lại.

Tại sao cô ta lại biết được chuyện này? Hơn nữa vừa nhìn đã xác định được là cổ độc, chẳng lẽ Khang Vương phi này còn có bản lĩnh mà người khác không hề hay biết?

Người đàn ông nhìn bóng dáng Đàm Sênh rời đi, ngón tay khẽ gõ lên sách, trong mắt thoáng qua một tia u ám.

Rèm xe phía sau đột nhiên bị vén lên, Minh Nguyệt quay đầu nhìn thấy là Đàm Sênh, sợ đến mức vội vàng kéo dây cương, dừng xe lại, lắp bắp hỏi:

"Cô... cô lên xe từ khi nào vậy?"

Đàm Sênh nhe răng cười với hắn, không trả lời, chỉ vung túi tiền trong tay rồi đi mất.

Minh Nguyệt nhận ra túi tiền là của chủ nhân nhà mình, bèn nhanh chóng hướng về phía bên trong xe bẩm báo: "Chủ nhân, người phụ nữ kia trộm túi tiền của ngài."

Câu trả lời vẫn là bốn chữ.

"Không cần để ý."

Ờm... được thôi!

Minh Nguyệt vừa định giơ cây roi trong tay lên, người đàn ông trong xe lại mở miệng:

"Tạm thời không về phủ nữa, đến tửu lâu đối diện Phủ Khang Vương, hôm nay có trò hay để xem."

Đối với chuyện xem trò hay thì Minh Nguyệt là người có hứng thú nhất, lập tức đổi hướng đến Tửu lâu Tứ Hải, chọn phòng riêng tầng ba sát cửa sổ, từ đây có thể nhìn rõ mọi chuyện xảy ra trong Phủ Khang Vương.

Tần Sanh cầm túi tiền, trước tiên tìm một nhà trọ để tắm rửa thoải mái một phen, rồi lại ăn một bữa no nê, sau đó mua một bộ quần áo mới, váy dài đỏ thắm bó eo, tà váy rộng rãi, mặc lên người toát lên vẻ phong hoa tuyệt đại, khí chất xuất trần, khiến cả ông chủ lẫn tiểu nhị cửa tiệm đều sững sờ, không ngờ trên đời lại có người phụ nữ xinh đẹp đến vậy.

Bên cạnh nhà trọ là một tiệm thuốc, Đàm Sênh lại ghé vào mua vài thứ.

Đàm Sênh cứ thế đường hoàng đi thẳng đến Phủ Khang Vương, nhìn cảnh náo nhiệt bên trong, cô cười khinh bỉ.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Đế Tế Trở Về
8.0
Mười lăm năm trước, Tiêu Tuyên Lễ tàn sát anh trai để chiếm đoạt tài sản, rồi giả vờ nuôi dưỡng cháu ruột Tiêu Thiên nhằm che đậy tội ác. Khi Tiêu Thiên trưởng thành và sáng lập công ty công nghệ sinh học danh tiếng, lão lại vu khống anh tội hiếp dâm để cướp đoạt tất cả, khiến anh phải trốn chạy ra nước ngoài. Năm năm sau, Tiêu Thiên trở về với vị thế thủ lĩnh tổ chức vũ trang sở hữu trăm ngàn binh sĩ và khối tài sản nghìn tỷ. Trước kẻ thù vẫn đang ngạo mạn nhạo báng mình là kẻ bại trận, Tiêu Thiên dần hé lộ thân phận thực sự khiến những kẻ từng hãm hại anh phải quỳ xuống run rẩy cầu xin sự tha thứ.
Bìa tiểu thuyết Xung hỉ chiến thần, cô trở nên điên cuồng
8.4
Thiệu Nguyên Nguyên bất ngờ xuyên không, trở thành vợ của một vị tướng quân đang trong tình trạng tinh thần suy sụp. Để thoát khỏi những âm mưu bủa vây, cô quyết định bắt tay cùng anh tìm kiếm con đường tự do. Trong hành trình đó, Nguyên Nguyên không chỉ gây dựng sự nghiệp riêng mà còn dùng y thuật chữa bệnh cứu người, khiến cuộc sống trở nên rực rỡ. Từ một người xa lạ, cô dần trở thành trợ thủ không thể thiếu của tướng quân. Thế nhưng, khi đại cục đã định, vị tướng quân này lại đổi ý, không thực hiện lời hứa ban đầu. Liệu kế hoạch ly hôn của cô có thành công?
Bìa tiểu thuyết Từ Bảng Thuộc Tính Bắt Đầu Vô Địch
8.0
Xuyên không đến thế giới võ đạo đỉnh cao, Tiêu Phàm khởi đầu đầy thuận lợi khi sở hữu Hệ Thống Nhặt Thuộc Tính độc đáo. Mọi thứ rơi ra từ kẻ khác đều trở thành kho báu giúp anh thăng tiến sức mạnh vượt bậc. Từ việc nhặt điểm sức mạnh để sở hữu lực lượng nghìn cân, đến việc thu thập thuộc tính không gian để nắm giữ quy tắc vũ trụ, thậm chí là những vật phẩm kỳ lạ từ tiên giới. Con đường chinh phục đỉnh cao và trở thành vị thần tối cao chưa bao giờ dễ dàng đến thế. Chỉ cần nhặt được mảnh vỡ thần cách, Tiêu Phàm lập tức bước vào cảnh giới vô địch thiên hạ.
Bìa tiểu thuyết Nỗi ngờ vực của chàng, sự hy sinh thầm lặng của nàng
9.3
Hồi phục sau chấn thương, An Nhiên bàng hoàng nhận ra cuộc đời bị hủy hoại bởi mưu đồ của người bạn thân Bảo Trâm. Cô bị vu khống trộm cắp và gánh khoản nợ khổng lồ khiến Minh Quân, người chồng quân nhân, mất hoàn toàn niềm tin. Dù giúp trả nợ, Quân vẫn lạnh lùng giam lỏng cô. Đỉnh điểm, Trâm dàn dựng cảnh An Nhiên ruồng bỏ chồng lúc anh gặp nạn, khiến Quân dứt khoát ký đơn ly hôn. Mang trong mình giọt máu của anh, cô lặng lẽ rời khỏi căn cứ Sơn Trà. Sáu năm sau, cơn bão số 9 định mệnh khiến họ tái ngộ. Sự xuất hiện của một bé gái cùng những bí mật xưa cũ dần được hé lộ, phơi bày mọi sự thật nghiệt ngã năm nào.
Bìa tiểu thuyết Nữ hoàng lính thuê phá nhà tỷ phú khi về nước
9.3
Dù là tiểu thư thật của nhà họ Giang, Giang Ly lại bị ghẻ lạnh và đối xử bất công hơn cả đứa con giả mạo. Sau bao nỗ lực lấy lòng vô vọng, cô quyết định từ bỏ việc hòa giải để đáp trả lại những cạm bẫy, sự khinh miệt và bắt nạt từ giới thượng lưu. Thay vì nhẫn nhịn, Giang Ly chọn trở thành nỗi khiếp sợ của những kẻ từng đàn áp mình. Bằng bản lĩnh kiên cường, cô vượt qua mọi rào cản để vươn tới vị thế đỉnh cao mà gia đình họ Giang không bao giờ chạm tới được. Trước những tổn thương mà người thân gây ra, cô chỉ bình thản khẳng định rằng sức mạnh bản thân mới là điều quyết định tất cả.
Bìa tiểu thuyết Sự hồi sinh sau sự phản bội
9.8
Gia đình tan nát, chị cả tôi lại giả vờ thanh cao, dùng danh nghĩa hiếu thảo để tước đoạt cơ hội gia nhập Tiên Sơn của tôi. Chị ta được đặc cách làm đệ tử, còn tôi mang danh bất hiếu. Ba năm sau, cả hai rơi vào tay ma tộc. Trong khi tôi trầy trật kiếm nhu yếu phẩm để sinh tồn, chị ta vừa hưởng thụ vừa sỉ nhục tôi hèn hạ, vô liêm sỉ trước kẻ thù. Cuối cùng, tôi chết trong đói khát, còn chị ta nhờ khí chất cao thượng mà được Ma Vương trọng dụng. Sống lại vào ngày thảm kịch bắt đầu, tôi quyết thay đổi vận mệnh.