Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Vượt qua sự phản bội của anh, một người mẹ trỗi dậy

Vượt qua sự phản bội của anh, một người mẹ trỗi dậy

Sử Tuấn Linh tàn nhẫn ra lệnh trói người vợ đang mang thai tháng thứ năm vào ghế điện chỉ để chiều lòng cô bạn thanh mai trúc mã Tôn Hoài Lan. Mặc kệ những lời van xin thảm thiết vì đứa trẻ trong bụng, anh ta lạnh lùng chứng kiến Hoài Lan lén tăng điện áp nhằm tước đoạt mạng sống của hai mẹ con. Nỗi đau xé tâm can khiến người mẹ trẻ sảy thai trong đau đớn, trong khi người chồng lại buông lời mạt sát, cho rằng cô không xứng đáng có con. Giữa ranh giới sinh tử và nụ cười đắc thắng của kẻ thứ ba, cô dùng hơi tàn gọi cho Gia Hiển cầu cứu. Một hành trình trỗi dậy từ tro tàn của sự phản bội bắt đầu.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Trương Lệ Thanh POV:

"Vậy... đứa bé thì sao?" Tôn Hoài Lan do dự hỏi.

Sử Tuấn Linh im lặng một lúc, sau đó giọng nói lạnh lùng của anh vang lên, mỗi chữ mỗi câu như nhát dao đâm vào tim tôi.

"Đứa bé này, vốn dĩ không nên tồn tại."

Không nên tồn tại...

Cả thế giới của tôi như sụp đổ trong khoảnh khắc.

Anh ta không chỉ muốn bỏ tôi, mà còn muốn giết chết đứa con chưa chào đời của chúng tôi.

Sao anh ta có thể tàn nhẫn đến vậy? Đó là máu mủ của anh ta cơ mà!

Nước mắt tôi lại trào ra, nhưng lần này không phải vì đau đớn thể xác, mà vì nỗi tuyệt vọng và căm hận đến tột cùng.

Sử Tuấn Linh, Tôn Hoài Lan, hai con người độc ác này.

Tôi nghe thấy tiếng họ rời đi, tiếng cửa phòng đóng lại một cách tàn nhẫn.

Cơn đau ở bụng dưới ngày càng dữ dội. Tôi cảm thấy máu vẫn đang không ngừng chảy ra, thấm ướt cả một mảng sàn nhà. Tôi biết mình không thể chờ đợi được nữa. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cả tôi và con đều sẽ chết.

Tôi cố gắng gượng dậy, nhưng toàn thân không còn chút sức lực. Tôi chỉ có thể nằm đó, bất lực nhìn bóng tối dần bao trùm.

Kiếp này, tôi nợ con.

Nếu có kiếp sau, con đừng tìm đến một người mẹ vô dụng như mẹ nữa.

Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng đột nhiên bị ai đó dùng sức đạp tung.

"Ầm!"

Một bóng người cao lớn lao vào, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài.

"Lệ Thanh!"

Một giọng nói quen thuộc và lo lắng vang lên. Là Khăn Gia Hiển.

Anh lao đến bên tôi, nhìn thấy tình trạng thê thảm của tôi, khuôn mặt anh tuấn của anh tái đi vì kinh hãi.

Mùi máu tanh nồng trong không khí khiến anh phải đưa tay lên che mũi, nhưng anh nhanh chóng bỏ tay xuống, đôi mắt đen sâu thẳm chứa đầy sự đau đớn và phẫn nộ.

"Ai đã làm cô ra nông nỗi này?" Giọng anh run rẩy.

Tôi cố gắng mở miệng, nhưng chỉ có thể phát ra những âm thanh yếu ớt. "Cứu... cứu con tôi..."

Khăn Gia Hiển không hỏi nhiều, anh cẩn thận cởi áo khoác của mình ra, bọc lấy cơ thể đang run rẩy của tôi, rồi nhẹ nhàng bế tôi lên.

"Đừng sợ, tôi đưa cô đến bệnh viện ngay."

Tôi gục đầu vào lồng ngực ấm áp và vững chãi của anh, cảm nhận được một chút an toàn hiếm hoi.

Hóa ra, vào lúc tôi tuyệt vọng nhất, người ở bên cạnh tôi không phải là chồng tôi, mà lại là một người đàn ông mà tôi chỉ coi là bạn bè.

Nực cười làm sao.

Khăn Gia Hiển bế tôi chạy ra khỏi biệt thự. Anh không gọi xe cấp cứu.

Tôi nghe thấy anh vừa chạy vừa gọi điện thoại.

"Alo, tổng đài cấp cứu 115 phải không? Tôi có một bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch, cần xe cấp cứu ngay lập tức tại địa chỉ..."

Nhưng câu trả lời từ đầu dây bên kia khiến trái tim tôi chìm xuống đáy vực.

"Xin lỗi thưa ngài, tất cả xe cấp cứu trong thành phố hôm nay đã được Sử gia bao trọn để phục vụ cho cô Tôn Hoài Lan rồi ạ. Chúng tôi không thể điều động xe đến được."

Sử gia... Tôn Hoài Lan...

Sử Tuấn Linh, anh ta thật sự muốn dồn tôi vào chỗ chết.

Anh ta không chỉ hành hạ tôi, mà còn cắt đứt mọi con đường sống của tôi.

"Chết tiệt!" Khăn Gia Hiển chửi một tiếng, anh cúp máy, rồi bế tôi chạy thẳng đến chiếc xe thể thao màu đen của anh đang đỗ bên ngoài.

Anh cẩn thận đặt tôi vào ghế phụ, thắt dây an toàn cho tôi, rồi phóng xe đi như bay.

"Lệ Thanh, cố gắng lên, sắp đến bệnh viện rồi." Anh vừa lái xe vừa không ngừng nói chuyện với tôi, sợ rằng tôi sẽ ngất đi.

Tôi yếu ớt gật đầu, cảm ơn anh bằng một ánh mắt.

"Đừng nói gì cả," anh nói, giọng đầy xót xa. "Là tôi đến muộn."

Không, anh không đến muộn. Anh là tia sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của tôi lúc này.

Chiếc xe lao vun vút trên đường, nhưng ngay khi gần đến bệnh viện lớn nhất thành phố, một hàng dài xe sang trọng đã chặn đứng con đường.

Một đám vệ sĩ mặc đồ đen đứng dàn hàng ngang, không cho bất kỳ chiếc xe nào đi qua.

"Tránh ra!" Khăn Gia Hiển hạ cửa kính xuống, quát lớn.

Một tên vệ sĩ trông có vẻ là người đứng đầu tiến lại gần, thái độ kiêu ngạo. "Xin lỗi, con đường này hôm nay đã bị Sử tổng bao trọn. Không phận sự miễn vào."

Sử tổng. Lại là Sử Tuấn Linh.

Khăn Gia Hiển tức giận đến mức mặt đỏ bừng. Anh định xuống xe để nói chuyện phải quấy, nhưng tôi đã giữ tay anh lại.

"Đừng... đi bệnh viện khác..." Tôi thều thào.

Tôi không còn thời gian để lãng phí ở đây.

Khăn Gia Hiển nhìn tôi, rồi lại nhìn đám vệ sĩ, anh nghiến răng, quay đầu xe, phóng đi theo một hướng khác.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, phát hiện vợ cũ là đại ca max cấp
8.2
Suốt ba năm chung sống, Khương Tuệ tận tụy làm người vợ hiền nhưng vẫn không thể khiến trái tim Úc Cẩn Thâm rung động. Khi nhận ra sự vô vọng, cô quyết định ký đơn ly hôn để anh tự do bên tình cũ. Giới thượng lưu mỉa mai cô dại dột, nhưng Khương Tuệ thản nhiên tuyên bố rời đi để thừa kế khối tài sản khổng lồ. Chẳng ai tin lời cô cho đến khi báo chí đồng loạt đưa tin về nữ tỷ phú giàu nhất thế giới chính là vợ cũ của họ Úc. Gặp lại nhau, thấy Khương Tuệ rạng rỡ bên dàn mỹ nam, Úc Cẩn Thâm ghen tuông đề nghị dùng toàn bộ gia sản để mong cô quay lại bên mình.
Bìa tiểu thuyết Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ
7.8
Vào đúng kỷ niệm năm năm kết hôn, Ngô Hải Bằng đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống vực sâu tại Đà Nẵng. Vụ tai nạn khiến tôi mất đi đứa con và mang thương tật đầy mình. Đau đớn hơn, tôi phát hiện anh ta cùng nhân tình Hạ Mỹ Duyên đã dàn dựng kịch bản tôi tự vẫn do trầm cảm để che đậy tội ác và danh chính ngôn thuận bên nhau. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Lư Nguyên Khang – đối thủ truyền kiếp của chồng tôi – đã xuất hiện giải cứu. Dù anh ta xem tôi như quân cờ để trả thù, tôi vẫn chấp nhận dấn thân. Tôi sẽ mượn thế lực của Khang, biến mình thành lưỡi dao sắc bén nhất để quay về đòi lại công lý và khiến kẻ phản bội phải trả giá đắt cho những gì họ đã gây ra.
Bìa tiểu thuyết Lấy lại tình yêu của cô ấy
8.4
Chỉ vì lòng trắc ẩn, tôi đã dang tay cứu giúp một người đàn ông bị gia đình bỏ rơi khỏi đám cướp hung hãn. Khi ấy, anh ta đã thề thốt sẽ đối xử tốt với tôi suốt đời. Thế nhưng, ngày anh trở về với cuộc sống giàu sang, tôi tình cờ nghe được lời thú nhận phũ phàng với bạn bè rằng tôi chỉ là người đàn bà cô độc, tiếp cận anh có mục đích và chẳng hề xứng đáng đứng cạnh anh. Cay đắng nhận ra sự thật, tôi quyết định rời đi đúng như ý nguyện của anh. Giờ đây, chính người đàn ông đó lại hối hận, đôi mắt đỏ hoe cầu xin tôi đừng bỏ rơi anh như lời hứa năm xưa.
Bìa tiểu thuyết Ngày kỷ niệm cưới, tôi đưa cả gia đình chồng vào
9.0
Vào đúng ngày kỷ niệm hôn nhân, tôi vô tình tìm thấy bí mật động trời khi định dùng điện thoại cũ của chồng làm video tặng anh. Trong máy hiện lên một nhật ký mang tên 'Nhật ký của bé' do chính chồng tôi viết, kể về hành trình mang thai đầy hạnh phúc của một người phụ nữ không phải tôi. Dù anh ta thản nhiên bịa chuyện cho bạn mượn máy để che đậy, tôi vẫn bình tĩnh tìm ra ảnh chụp bản siêu âm của người phụ nữ họ Từ trong thùng rác điện thoại. Với bằng chứng ngoại tình không thể chối cãi này, tôi mỉm cười nhấc máy gọi cho mẹ chồng, bắt đầu kế hoạch đáp trả gia đình anh ta.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu trước hoàng hôn
9.8
Vừa trở về nước sau ba năm, cô đã bị đưa đến giường của Trì Yến trong tình cảnh trớ trêu. Sau đêm mặn nồng, anh hoàn toàn không nhận ra người cũ. Cô giấu kín thân phận, nhắn tin hỏi anh về hôn ước năm xưa nhưng chỉ nhận lại sự phũ phàng. Anh khẳng định chỉ coi cô là em gái, những lời hứa trước kia cốt để cô yên tâm ra nước ngoài chữa bệnh. Tuyệt vọng, cô quyết định chấm dứt mười năm đơn phương. Thế nhưng, vào ngày cô định ra đi mãi mãi, người đàn ông lạnh lùng ấy lại quỳ dưới chân cô, đôi mắt đỏ hoe cầu xin cô đừng rời bỏ mình. Cô lạnh lùng đẩy anh ra, dùng chính lời anh từng nói để đáp trả sự muộn màng đó.
Bìa tiểu thuyết Hôn nhân chớp choáng, cô quét sạch trở ngại
8.4
Dù là thiên kim thật của nhà họ Mạc, cô lại bị chính người thân và bốn anh trai cùng đứa con nuôi giả mạo hãm hại đến mức suýt mất mạng. Sau biến cố ấy, cô quyết định rũ bỏ hình tượng ngoan hiền để sống thật với bản tính mạnh mẽ, sẵn sàng đáp trả bất kỳ ai dám đụng đến mình. Khi hàng loạt thân phận bí ẩn như thần y và chuyên gia giám định được hé lộ, những kẻ từng khinh rẻ cô đều phải quỳ gối hối hận. Trước lời mỉa mai về việc không được cha mẹ ruột yêu thương, gia tộc quyền quý nhất Giang Thành đã đồng loạt lên tiếng bảo vệ, khẳng định cô là bảo bối vô giá không cần đến thứ tình cảm giả tạo kia.