
Omega bị từ chối: Cơ hội thứ hai với nhà vua
Chương 3
An Thục Trinh POV:
Mưa bắt đầu rơi, những hạt nước lạnh lẽo táp vào kính chắn gió, làm nhòe đi ánh đèn thành phố thành những vệt màu đẫm nước mắt. Tôi siết chặt vô lăng, những khớp ngón tay trắng bệch. Bên trong tôi, một cơn bão ký ức đang gào thét.
Tôi nhớ lại những ngày thơ ấu, khi Phượng luôn tìm cách bắt nạt tôi. Cô ta chế giễu chiếc xe lăn của mẹ tôi, gọi bà là "đồ què quặt" . Tôi đã đánh lại cô ta, và cô ta đã trả thù bằng cách dùng một chiếc kéo bạc cắt phăng mái tóc dài mà tôi yêu quý.
"Mày chỉ là một con chó hoang," cô ta đã rít lên khi những lọn tóc của tôi rơi lả tả xuống đất. "Mày không xứng đáng có bất cứ thứ gì đẹp đẽ."
Tôi đã khóc trong sự tức giận và bất lực.
Chính lúc đó, Thiên An đã xuất hiện. Anh như một vị thần giáng thế, uy nghiêm và mạnh mẽ. Anh đã bắt Phượng và đám bạn của cô ta phải quỳ xuống xin lỗi. Anh đã giúp tôi đứng dậy, lau nước mắt cho tôi và đưa tôi đi chữa trị vết thương.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sợi dây liên kết bạn đời giữa chúng tôi, một sự kết nối định mệnh, mạnh mẽ và không thể chối cãi. Sói bên trong tôi đã thì thầm một từ duy nhất: Của ta.
Nhưng rồi tôi biết được sự thật cay đắng: anh đã được hứa hôn với Phượng. Sợi dây liên kết của chúng tôi là một sai lầm của số phận.
Tôi đã bí mật ôm ấp hy vọng trong nhiều năm, lặng lẽ quan sát anh từ xa.
Rồi đến đêm sinh nhật thứ mười tám của tôi, đêm của buổi lễ đính hôn và thức tỉnh. Phượng đã không xuất hiện. Cô ta để lại một mảnh giấy, nói rằng cô ta đã bỏ trốn cùng một kẻ du mục.
Thiên An đã bị hủy hoại, bị sỉ nhục trước toàn thể gia tộc.
Và ngay trong khoảnh khắc đó, sói bên trong tôi đã hoàn toàn thức tỉnh. Sợi dây liên kết bùng nổ với một sức mạnh không thể kiểm soát.
Thiên An quay lại nhìn tôi, sự kinh hoàng và sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt khi anh ta nhận ra tôi chính là bạn đời định mệnh của mình.
Anh ta bước về phía tôi, sự tức giận lạnh như băng tỏa ra từ anh ta.
Và rồi, trước mặt tất cả mọi người, anh ta đã nói những lời tàn nhẫn nhất.
"Ta, Đoàn Thiên An, Alpha của gia tộc Thiên Lang, từ chối An Thục Trinh làm bạn đời của ta."
Thế giới của tôi sụp đổ. Cảm giác sợi dây liên kết bị xé toạc đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Tôi nghẹn ngào chấp nhận lời từ chối của anh ta, linh hồn tôi tan nát.
Không chỉ vậy, anh ta còn ra lệnh cho tôi phải ở lại lãnh địa, như một tù nhân.
"Alpha," một vị trưởng lão đã lên tiếng cảnh báo, "việc từ chối hoàn toàn một bạn đời có thể mang lại những hậu quả khôn lường từ Nữ thần Mặt Trăng."
Thiên An chỉ liếc nhìn ông ta một cái lạnh lùng, và vị trưởng lão lập tức im lặng.
Đó là sự khởi đầu của bảy năm tù đày của tôi. Một cuộc sống bị giam cầm trong sự khinh miệt và thờ ơ của chính người bạn đời của mình.
Ký ức về một cuộc nói chuyện mà tôi tình cờ nghe được giữa anh ta và phó tướng của mình ùa về.
"Cô ta chỉ là một Omega hạ đẳng," Thiên An đã nói, giọng anh ta đầy khinh bỉ. "Một sự thay thế đáng thương cho Phượng. Ngay khi Phượng quay về, ta sẽ đuổi cô ta đi."
Tia hy vọng cuối cùng trong tôi, thứ mà tôi đã cố gắng níu giữ suốt bảy năm, đã tắt ngấm.
Anh ta chưa bao giờ yêu tôi.
Anh ta chưa bao giờ tôn trọng tôi.
Tôi chỉ là một vật thay thế, một sự sỉ nhục mà anh ta phải chịu đựng.
Và đêm nay, anh ta đã chứng minh điều đó một cách tàn nhẫn nhất.
Có thể bạn cũng thích





