
Không còn là vợ anh nữa, mà là kiến trúc sư của chính cô ấy
Chương 3
Lục Thủy Nguyệt POV:
Trên đường về nhà, tôi ghé vào cửa hàng bách hóa, mua một ít đồ bổ và vài món quà.
Ngày mai là cuối tuần, tôi định về thăm mẹ. Tôi cũng sẽ nhân tiện nói với bà về quyết định của mình.
Vừa ra khỏi cửa hàng, tôi tình cờ gặp phải giám đốc Trần, một người đồng nghiệp cũ của ba tôi, cũng là cấp trên trực tiếp của Châu Trọng Khang khi anh ta mới vào nghề.
"Chào cháu, Thủy Nguyệt." Giám đốc Trần mỉm cười chào tôi.
"Chào chú Trần ạ." Tôi lễ phép đáp lại.
"Cháu đi đâu vậy?"
"Cháu vừa mua ít đồ, định mai về thăm mẹ."
Giám đốc Trần gật đầu, rồi đột nhiên thở dài: "Thủy Nguyệt này, chú nói câu này có thể cháu không thích nghe. Chuyện giữa Trọng Khang và cô bé Thu Oanh kia, cháu nên để ý một chút. Dù sao cũng là trai đơn gái chiếc ở chung một nhà, lời ra tiếng vào không hay."
Trái tim tôi se lại. Ngay cả người ngoài cũng nhìn ra được vấn đề, chỉ có Châu Trọng Khang là cố chấp không chịu thừa nhận.
"Cháu biết rồi ạ. Cháu sẽ nói chuyện với anh ấy." Tôi gượng cười.
Giám đốc Trần lại nói thêm: "Vị trí Giám đốc Sáng tạo kia, thật tiếc cho cháu. Tài năng như cháu mà lại..."
Ông lắc đầu, không nói hết câu.
Tôi cúi đầu, không nói gì.
Người ngoài còn biết tiếc cho tôi, còn người chồng đầu ấp tay gối của tôi thì sao? Anh ta chưa bao giờ nói một lời an ủi, chưa bao giờ tỏ ra tiếc nuối vì tôi đã mất đi cơ hội.
Tôi chào tạm biệt giám đốc Trần, xách túi đồ nặng trĩu trở về nhà.
Vừa về đến cửa, tôi đã thấy Châu Trọng Khang cũng vừa đi làm về.
Anh ta nhìn thấy tôi, rồi lại liếc qua túi đồ tôi đang xách, cau mày hỏi: "Em lại đi đâu vậy?"
Anh ta nhìn quanh nhà, không thấy có cơm nóng canh ngọt, vẻ mặt càng thêm khó chịu.
"Anh về rồi mà em còn chưa nấu cơm à?"
Tôi thấy thật buồn cười.
Anh ta ở bệnh viện chăm sóc "em gái nuôi" cả đêm, bây giờ về nhà lại đòi hỏi tôi phải cơm bưng nước rót hay sao?
"Em đã hâm nóng thức ăn trong bếp rồi. Anh tự lấy ra ăn đi." Tôi nói, giọng điệu lạnh nhạt. "Em có việc phải ra ngoài."
"Đứng lại!" Anh ta gọi giật tôi lại.
Anh ta có vẻ hơi chột dạ, nói: "À... mẹ... mẹ bị ốm, đang nằm viện."
"Cái gì?" Tôi sững sờ. "Sao bây giờ anh mới nói? Mẹ nhập viện lúc nào?"
"Hôm qua."
"Tại sao hôm qua anh không báo cho em?" Tôi không kìm được mà lớn tiếng.
Châu Trọng Khang tỏ vẻ không vui: "Anh bận chăm sóc Thu Oanh, làm sao có thời gian báo cho em? Hơn nữa, anh cũng là lo cho mẹ, có gì mà em phải làm ầm lên?"
Lo cho mẹ?
"Hôm nay chú Trần đã nhắc nhở anh rồi đấy. Anh đừng có mà không biết xấu hổ." Tôi nói.
Nói xong, tôi đẩy anh ta ra, vội vã chạy đến bệnh viện.
Nhìn thấy mẹ nằm trên giường bệnh, sắc mặt xanh xao, bao nhiêu uất ức trong lòng tôi bỗng chốc vỡ òa.
"Mẹ..."
Có thể bạn cũng thích





