
Không còn là người vợ ngốc nghếch
Chương 2
Phạm Tú Vi POV:
Tôi không cho bất kỳ ai có cơ hội phản ứng.
Tôi ôm chặt lấy đứa con trai bé bỏng vẫn còn đang ngơ ngác trong lòng, nước mắt lưng tròng, giọng nói đầy uất nghẹn.
"Tôi là vợ cưới hỏi đàng hoàng của anh ấy, có giấy đăng ký kết hôn đây! Con tôi là con ruột của anh ấy, tại sao lại không được làm giấy khai sinh?"
Tôi giơ cao tờ giấy đăng ký kết hôn đã nhàu nát vì năm tháng, như giơ cao lá cờ công lý cuối cùng của mình.
"Bây giờ con tôi lại thành con hoang, không có giấy tờ, không được đi học. Các người bảo mẹ con tôi phải sống thế nào?"
Tôi nhìn quanh, thấy mọi người đang xì xào bàn tán, có người thương hại, có người tò mò. Tốt, tôi cần sự chú ý này.
"Nếu hôm nay các người không cho tôi một lời giải thích, không đòi lại công bằng cho con tôi, tôi sẽ ôm con đâm đầu vào bức tường này chết ngay tại đây!"
Nói rồi, tôi thực sự lao về phía bức tường xi măng lạnh ngắt.
Hành động quyết liệt của tôi đã khiến mọi người hoảng sợ. Vài người vội vàng lao tới giữ tôi lại.
"Chị ơi, chị bình tĩnh đã! Có chuyện gì từ từ nói!"
"Đừng làm chuyện dại dột, tội nghiệp đứa nhỏ!"
Tôi được giữ lại, nhưng tôi vẫn không ngừng gào khóc và kể lể nỗi oan khuất của mình. Tôi muốn tất cả mọi người ở đây đều phải nghe thấy.
Kiếp trước, tôi đã quá im lặng, quá tin vào lời hứa hão huyền của Thạch Văn Việt. Tôi đã nghĩ rằng chỉ cần mình nhẫn nhịn, anh ta sẽ nghĩ lại, sẽ cho con tôi một danh phận.
Nhưng tôi đã sai. Sự im lặng của tôi chỉ khiến anh ta và người đàn bà kia càng được nước lấn tới.
Lần này, tôi sẽ không để họ có cơ hội đó nữa.
Tôi biết rõ Thạch Văn Việt, một sĩ quan hải quân, quan tâm nhất đến điều gì. Đó là danh dự, là tiền đồ. Anh ta sợ nhất là những chuyện lùm xùm cá nhân làm ảnh hưởng đến sự nghiệp đang lên như diều gặp gió của mình.
Chỉ cần chuyện này ầm ĩ ở quê nhà, truyền đến tai lãnh đạo đơn vị, anh ta chắc chắn sẽ không thể ngồi yên.
Quả nhiên, hành động của tôi đã có hiệu quả tức thì.
Sự việc một quân nhân có vợ con ở quê nhưng lại ngang nhiên đưa "vợ hai" và "con riêng" về nhà, lại còn chiếm đoạt suất hộ khẩu của con ruột mình, là một cú sốc lớn ở cái thị trấn nhỏ bé yên bình này.
Chủ tịch phường, một người đàn ông trung niên vốn chỉ quen giải quyết mấy chuyện tranh chấp hàng rào, vội vàng chạy tới, mồ hôi nhễ nhại. Ông ta vừa trấn an tôi, vừa ra lệnh cho cấp dưới đi xác minh thông tin.
Tôi được mời vào phòng riêng, được rót cho một cốc nước ấm.
Ngay sau đó, trưởng đồn công an gần đó cũng có mặt.
Chuyện này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của một văn phòng hộ tịch phường. Nó đã trở thành một vụ việc vi phạm pháp luật nghiêm trọng.
Họ gọi điện thẳng đến đơn vị của Thạch Văn Việt.
Tôi ngồi đó, ôm con trong lòng, lặng lẽ quan sát. Trái tim tôi lạnh như băng.
Kiếp trước, tôi đã gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại đến đơn vị anh ta, nhưng lần nào cũng chỉ nhận được câu trả lời lạnh lùng: "Đồng chí Việt đang đi công tác, không thể nghe máy."
Tôi đã gửi không biết bao nhiêu lá thư, kể lể về hoàn cảnh của mẹ con tôi, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển.
Phải đến khi tôi uống thuốc ngủ tự tử, được hàng xóm phát hiện đưa đi cấp cứu, tin tức truyền đến tai đơn vị, anh ta mới chịu miễn cưỡng trở về.
Cả một năm trời, anh ta không về nhà.
Vậy mà lần này, chỉ sau một cú điện thoại từ chính quyền địa phương, chỉ ba ngày sau, Thạch Văn Việt đã vội vã đưa cả "gia đình mới" của mình về quê.
Nhanh hơn kiếp trước rất nhiều.
Tôi cười nhạt trong lòng.
Thạch Văn Việt, anh sợ rồi sao?
Anh sợ mất đi cái gọi là tương lai xán lạn của mình phải không?
Khi chiếc xe jeep quân đội đỗ xịch trước cổng nhà, tôi biết màn kịch hay chỉ mới bắt đầu.
Lần này, tôi sẽ không chỉ đòi lại giấy khai sinh cho con.
Tôi muốn vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của người chồng bội bạc và ả nhân tình thủ đoạn kia.
Tôi muốn họ phải trả giá cho tất cả những nỗi đau mà mẹ con tôi đã phải gánh chịu.
Tôi sẽ khiến họ, từ đỉnh cao danh vọng, rơi xuống vực thẳm không đáy.
Có thể bạn cũng thích





