
Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành
Chương 2
"Thật là vô lý!" Phó Vân Đình mặt mày tái mét: "Em còn chưa thấy đủ mất mặt sao?"
Một câu nói, đã khẳng định tất cả.
Nhiễm Tuế Tuế chỉ cảm thấy tim mình bị xé toạc từng nhát, từng nhát, máu chảy đầm đìa.
Không cứu cô, cũng không tin cô.
Lần đầu tiên cô nhận ra, Lần đầu tiên cô phát hiện, người mà cô đã dùng hết nhiệt huyết, dùng hết sức lực để yêu, ngay cả tam quan cũng méo mó.
"Em không hề làm hại cô ta!"
Cô mím môi, cố chấp kiên trì biện bạch.
Người đàn ông lại hoàn toàn không để ý, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đạo diễn.
"Chuyện này, đến đây là kết thúc."
Nói xong, anh ta cúi đầu nhìn Tần Phi: "Cổ tay còn đau không? Anh đưa em đến bệnh viện."
Người phụ nữ đỏ mặt ngượng ngùng, được anh ta ôm ngang hông, tiêu sái rời đi dưới ánh nhìn của mọi người.
Hai chân Nhiễm Tuế Tuế dường như không còn đứng vững, cái lạnh thấu xương nuốt chửng cô.
Phó Vân Đình, người lớn lên cùng cô từ nhỏ, một lần nữa không chút do dự mà đẩy cô vào tâm bão.
Tất cả những người bị liên lụy bởi tai nạn này đều hận không thể nhổ nước bọt vào mặt cô.
Đạo diễn lập tức đuổi cô ra khỏi đoàn kịch của trường, còn nói là vì nể mặt Phó Vân Đình nên mới không truy cứu.
Từ ngôi sao sáng của đoàn kịch, trở thành mục tiêu bị mọi người chế giễu.
Bầu không khí náo nhiệt nhanh chóng trở nên trống rỗng.
Cô khó khăn bước đi với đôi chân nặng trĩu, từng bước một khập khiễng bước ra ngoài.
Vết thương trên chân đã khô máu, dính cả dằm gỗ, đau đến thấu tim.
Bên ngoài hội trường, những bậc thang đá tối đen bỗng chốc sáng bừng như ban ngày nhờ ánh đèn pha ô tô.
Cửa sau xe mở ra, người đàn ông với thân hình cao lớn đi ngược ánh sáng tới, khuôn mặt sâu sắc lạnh lùng dần trở nên rõ ràng.
Nhiễm Tuế Tuế ngạc nhiên đứng yên tại chỗ.
"Chú… chú nhỏ?"
Nói đúng hơn, là chú nhỏ của Phó Vân Đình.
Chỉ là hai nhà đã định ước từ nhỏ, từ bé đến lớn, tất cả người thân của Phó Vân Đình, trừ bố mẹ anh ta, cô đều gọi theo cách Phó Vân Đình gọi.
"Ừm."
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông như những nốt nhạc trên cây đàn cello, êm tai và quyến rũ. Đôi mắt đen như mực của anh dừng lại trên vết thương của cô.
"Có cần tôi bế lên xe không?"
Âm cuối hơi cao lên, là một câu hỏi hững hờ.
Nhưng lọt vào tai Nhiễm Tuế Tuế, lại có thêm chút gì đó kỳ lạ.
Cô sợ đến đỏ mặt, bàn tay nhỏ bé vội vàng vẫy vẫy.
"Không... không cần đâu ạ!"
Dù là bậc trưởng bối, nhưng Phó Yến Trần chỉ lớn hơn cô mười tuổi, hơn nữa lại chăm sóc bản thân rất tốt.
Dù là vóc dáng hay dung mạo, đều xuất sắc hơn Phó Vân Đình rất nhiều.
Mọi người đồn rằng anh mới thực sự là nhân vật quyền lực nhất của Đế Đô.
Thêm vào đó là khí chất uy nghiêm tỏa ra xung quanh, mang theo sự lạnh lùng khiến người khác không dám lại gần, dường như không ai trên thế giới này có thể lọt vào mắt anh.
Cô có thể làm nũng với các trưởng bối khác của nhà họ Phó, nhưng tuyệt đối không dám làm vậy với anh.
Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm dừng lại trên đỉnh đầu cô, chợt nâng một cánh tay lên, chiếc khuy măng sét kim cương tinh xảo tôn lên bàn tay mềm mại như ngọc.
"Để tôi đỡ cô!"
Nhiễm Tuế Tuế vừa định từ chối, nhưng chợt liếc thấy một vết xước mới toanh ở cạnh ngón cái sát lòng bàn tay người đàn ông.
Vết thương còn rỉ máu chưa khô hẳn.
Cô chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng đưa tay nắm lấy, lật toàn bộ lòng bàn tay anh lên.
Vô số vết xước chồng chéo lên nhau, đều là vết thương mới.
Khi đèn sáng lên, cô đã thấy tấm ván gỗ giam giữ cô là do ai đó dùng sức mạnh bẻ gãy từ vết cắt.
Mũi cô hơi cay cay, ngón tay nắm chặt cổ tay người đàn ông không khỏi dùng sức, đốt xương cũng hơi trắng bệch.
"Muốn nhìn bao lâu nữa?" Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vẫn nhàn nhạt.
Nhiễm Tuế Tuế từ cảm xúc trở lại lý trí, mới nhận ra hành động của mình đã phạm vào điều cấm kỵ.
Cô hoảng loạn buông ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt gần như đỏ bừng.
"Xin... xin lỗi, con lau sạch cho chú."
Phó Yến Trần mắc chứng sạch sẽ rất nghiêm trọng, không thể hiện ở đồ dùng hàng ngày, mà là ở sự đụng chạm.
Anh ghét người khác chạm vào mình, sự chịu đựng lớn nhất chính là cách lớp quần áo.
Từ khi bắt đầu nhớ được, ngay cả ông nội mình anh cũng không cho ôm, người giúp việc, bảo mẫu nào mà chạm vào cơ thể anh, anh nhất định sẽ tắm rất lâu.
Đó là điều cấm kỵ của nhà họ Phó.
Nhiễm Tuế Tuế hoảng loạn tìm khăn giấy ướt khử trùng, nhưng lại phát hiện mình không hề mang theo.
"Con đi mua nước."
Người đàn ông lật tay lại, mu bàn tay hướng lên trên che đi vết thương.
"Không cần, tôi đỡ cô lên xe, vết thương của cô cần được xử lý."
Nhiễm Tuế Tuế nào dám chạm vào nữa, cô sợ hãi tự mình di chuyển đến bên xe.
Đến khi chui vào ghế sau ngồi xuống rồi mới chợt nhận ra, cô hoàn toàn có thể đến phòng y tế của trường để xử lý, hoàn toàn không cần làm phiền người khác.
Nhưng cô chưa kịp mở miệng, người đàn ông đã lên xe.
Không gian hàng ghế sau vốn rộng rãi, vì đôi chân dài của anh mà trở nên chật chội, bức bối.
Trên người người đàn ông tỏa ra mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, pha lẫn sự lạnh lẽo, nhưng lại có cảm giác rất ấm áp, thật kỳ lạ.
Cô nhích nhích mông nhỏ, cố gắng ngồi xa hơn một chút, cúi đầu nắm nắm mép váy.
"Cảm ơn chú nhỏ đã cứu con."
Ánh mắt người đàn ông rơi vào khoảng cách trống rỗng giữa hai người, trầm mặc rất lâu rồi lại "ừm" một tiếng.
Chiếc xe khởi động lại, sau khi tấm chắn hạ xuống, không khí ngượng ngùng đến mức gần như đông đặc lại.
Cái trán trắng nõn của Nhiễm Tuế Tuế thậm chí còn lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ li ti, đầu mũi càng rõ hơn.
"Cô rất sợ tôi?"
Người đàn ông đột nhiên mở miệng, âm cuối vẫn hơi cao lên, mang theo sự uy nghiêm không giận mà có.
"Không có ạ!"
Nhiễm Tuế Tuế đột ngột đứng dậy, nhất thời quên mất mình đang ở trong xe, đầu đập "cốp" một tiếng vào trần xe, đau đến mức ong ong.
Cô ngượng ngùng túm tóc.
"... Chỉ là con chưa hiểu ra là sao chú nhỏ lại đến thôi."
Có thể bạn cũng thích





