Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Chín mươi chín cơ hội đã qua

Chín mươi chín cơ hội đã qua

Sau ba năm hôn nhân cưỡng ép với Thành Tùng, tôi ngỡ rằng việc mang thai sẽ sưởi ấm được trái tim lạnh lùng của anh. Nhưng thực tế cay đắng hiện rõ khi anh công khai theo đuổi Lương Thiên Ân. Để lấy lòng người mới, anh nhẫn tâm phơi bày quá khứ đau thương, biến tôi thành mục tiêu bị dư luận chỉ trích và vứt bỏ chú chó gắn bó với tôi mười năm. Đỉnh điểm của bi kịch là sự thờ ơ của anh đã khiến tôi mất đi đứa con trong bụng. Mọi hy vọng và tình yêu sụp đổ, tôi quyết định ký đơn ly hôn rồi biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời người đàn ông tàn nhẫn ấy.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Trần Phượng Ly POV:

Cả hội trường lại một lần nữa vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy, dành cho bài diễn văn đầy "khí phách" của Lương Thiên Ân.

Tôi không nhìn cô ta nữa, ánh mắt tôi xuyên qua đám đông, rơi trên người Thành Tùng.

Anh ta đang đứng ở một góc khuất, ánh mắt nhìn Lương Thiên Ân sáng rực, chứa đầy sự si mê và chiếm hữu không hề che giấu.

Cái nhìn đó, quen thuộc đến mức khiến tim tôi nhói đau.

Ba năm trước, anh ta cũng đã dùng ánh mắt đó để nhìn tôi.

Khi ấy, tôi còn là một cô gái kiên cường, có một mối tình thanh xuân tươi đẹp với người bạn trai hẹn ước sẽ cùng nhau đi đến hết cuộc đời. Chúng tôi thậm chí đã chuẩn bị cho đám cưới.

Nhưng rồi Thành Tùng xuất hiện.

Anh ta giống như một cơn bão, quét qua cuộc đời bình lặng của tôi.

Anh ta nói anh ta yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng tình yêu của anh ta lại là sự phá hủy.

Anh ta đã dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi, khiến bạn trai tôi bị thương nặng, phải ngồi xe lăn.

Rồi anh ta xuất hiện như một vị cứu tinh, chi trả toàn bộ viện phí, hứa hẹn sẽ cho anh ấy một tương lai tốt đẹp hơn, với điều kiện anh ấy phải rời xa tôi.

Tôi đã nhìn thấu âm mưu của anh ta, và càng thêm căm ghét anh ta.

Nhưng bạn trai tôi, sau khi trải qua cú sốc, đã không còn là chàng trai dũng cảm ngày nào. Anh ta sợ hãi quyền lực của Thành Tùng, sợ hãi món nợ khổng lồ mà gia đình tôi đang gánh.

Anh ta đã chọn cách buông tay.

Ngày anh ta rời đi, trời mưa rất to. Anh ta không nói một lời từ biệt, chỉ để lại một tin nhắn: "Phượng Ly, xin lỗi em. Anh không xứng với em."

Cùng lúc đó, công ty của gia đình tôi đứng trước bờ vực phá sản.

Bị người yêu phản bội, gia đình gặp khó khăn, tôi đã hoàn toàn suy sụp.

Và Thành Tùng, lại một lần nữa, xuất hiện như một vị cứu tinh.

Anh ta nói, chỉ cần tôi gả cho anh ta, anh ta sẽ cứu lấy sản nghiệp của gia đình tôi.

Tôi đã không còn lựa chọn nào khác.

Những ngày đầu sau khi kết hôn, tôi đã sống trong sự căm hận và lạnh nhạt. Tôi từ chối mọi sự tiếp xúc của anh ta.

Nhưng Thành Tùng lại tỏ ra vô cùng kiên nhẫn. Anh ta không ép buộc tôi, chỉ lặng lẽ ở bên, dùng sự dịu dàng và quan tâm của mình để từ từ phá vỡ lớp vỏ bọc của tôi.

Anh ta đã trồng chín mươi chín giò lan hồ điệp xanh trong vườn, loài hoa mà tôi yêu thích nhất.

Ngày những đóa hoa đầu tiên nở rộ, cũng là ngày trái tim tôi bắt đầu rung động.

Tôi đã nghĩ rằng, có lẽ, tôi có thể bắt đầu lại.

Có lẽ, tình yêu của anh ta là thật.

Chúng tôi đã có một khoảng thời gian ngắn ngủi hạnh phúc.

Nhưng ngay khi tôi hoàn toàn bị chinh phục, ngay khi tôi bắt đầu yêu anh ta, anh ta lại mất đi hứng thú.

Cuộc chinh phục đã kết thúc.

Và con mồi đã nằm gọn trong tay.

Anh ta bắt đầu tìm kiếm những thử thách mới.

Và Lương Thiên Ân đã xuất hiện, giống hệt như tôi của ngày xưa, kiêu hãnh và bất cần.

Tiếng vỗ tay dần lắng xuống. Trợ lý của Thành Tùng bước đến bên tôi, giọng điệu cung kính nhưng lạnh nhạt.

"Phu nhân, cậu chủ nói cô có thể về trước."

Một câu nói, đã định rõ vị trí của tôi.

Tôi chỉ là một công cụ đã hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi gật đầu, không nói một lời, quay người rời đi.

Ngồi trên xe, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Đà Nẵng về đêm thật đẹp, những ánh đèn rực rỡ, những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo.

Họ thật trẻ trung, thật hạnh phúc.

Giống như tôi và bạn trai cũ của mình năm xưa.

Cửa kính xe dày cộp đã ngăn cách tôi với thế giới ồn ào bên ngoài, nhưng không thể ngăn được những ký ức đau buồn đang trào dâng trong lòng.

Tôi nhớ lại ngày chúng tôi chụp ảnh cưới. Chúng tôi đã chọn khuôn viên trường đại học, nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.

Hôm đó, Thành Tùng đã mặc một bộ vest trắng, quỳ một gối xuống trước mặt tôi, trong tay là một chiếc nhẫn cỏ do chính anh ta bện.

Anh ta nói: "Phượng Ly, anh biết em không thích những thứ xa hoa. Chiếc nhẫn này tuy không đáng giá, nhưng nó là tấm lòng của anh. Lấy anh nhé?"

Xung quanh là tiếng reo hò của các sinh viên.

Anh ta nói: "Anh không ngại làm những chuyện ngốc nghếch và trẻ con vì em. Chỉ cần em vui là được."

Chính những khoảnh khắc vụn vặt và chân thành đó đã từ từ phá vỡ lớp băng trong tim tôi.

Nhưng bây giờ, tất cả những điều đó, anh ta lại đang lặp lại với một người phụ nữ khác.

Một cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng. Tôi vội mở cửa xe, nôn khan.

Tài xế thấy vậy, lập tức thay đổi lộ trình, đưa tôi đến bệnh viện.

Đây là mệnh lệnh của Thành Tùng. Anh ta đã từng dặn dò tất cả những người làm trong nhà, sức khỏe của tôi là trên hết.

Chỉ là, anh ta đã không còn quan tâm đến điều đó nữa.

Tại bệnh viện, sau khi làm các xét nghiệm, bác sĩ nhìn tôi, vẻ mặt có chút lo lắng.

"Thành phu nhân, thai nhi phát triển rất tốt. Chỉ là… cảm xúc của cô không được ổn định cho lắm."

Tôi im lặng.

"Cô có dấu hiệu của chứng trầm cảm trước khi sinh. Tốt nhất là nên để chồng cô ở bên cạnh nhiều hơn, quan tâm và chia sẻ với cô." Bác sĩ nói tiếp.

Những lời nói của bác sĩ như những mũi kim châm vào tim tôi.

Chồng tôi?

Anh ta bây giờ đang ở đâu?

Chắc là đang ở bên cạnh người phụ nữ khác, dịu dàng an ủi cô ta sau "cú sốc" vừa rồi.

Thấy tôi im lặng, nước mắt lưng tròng, bác sĩ cũng không nói gì thêm. Bà ấy chỉ thở dài, kê cho tôi một ít thuốc bổ.

Rời khỏi bệnh viện, tôi trở về căn biệt thự lạnh lẽo.

Tôi đi thẳng ra vườn lan.

Chín mươi chín giò lan, giờ chỉ còn lại chưa đến một nửa.

Chúng cũng giống như tình yêu của tôi, đang dần héo úa.

Tôi cầm kéo, cắt đi một giò nữa.

Cánh hoa rơi xuống, như một giọt nước mắt màu xanh.

Bữa tối đã được dọn sẵn trên bàn, nhưng tôi không có tâm trạng để ăn.

Tôi ngồi một mình trong phòng khách, chờ đợi.

Tôi không biết mình đang chờ đợi điều gì.

Chờ đợi anh ta trở về? Hay chờ đợi một lời xin lỗi?

Gần nửa đêm, Thành Tùng mới trở về. Anh ta thấy đèn trong nhà vẫn sáng, tưởng tôi đang đợi anh ta, liền tỏ ra khó chịu.

"Em còn chưa ngủ à? Định đóng vai oán phụ đến bao giờ?" Anh ta nói, giọng đầy mỉa mai.

Đúng lúc đó, tài xế bước vào, đưa cho anh ta tờ giấy khám sức khỏe của tôi.

"Cậu chủ, đây là kết quả khám thai của phu nhân. Bác sĩ nói phu nhân có dấu hiệu trầm cảm trước sinh, cần được quan tâm nhiều hơn."

Thành Tùng liếc nhìn tờ giấy, rồi cười khẩy. "Trầm cảm trước sinh? Cô ta lại bày trò gì nữa đây?"

Anh ta thậm chí còn không thèm xem tờ giấy, ném thẳng nó lên bàn. "Trần Phượng Ly, tôi cảnh cáo em, đừng dùng đứa trẻ để gây sự chú ý với tôi. Trò này cũ rồi."

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nát.

Anh ta không tin tôi.

Anh ta nghĩ rằng tôi đang dùng đứa con để níu kéo anh ta.

Anh ta không biết rằng, đứa con này, là niềm hy vọng duy nhất còn sót lại của tôi.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Trọn đời chung một chuyến đò tình sâu
8.9
Sau ba năm đơn phương hy sinh trong hôn nhân, Biện Chi quyết định chấm dứt để tìm lại chính mình khi Âu Mặc Uyên ép cô từ bỏ sự nghiệp. Rời khỏi cuộc tình đầy tủi nhục, cô trở về làm người thừa kế xinh đẹp, tài năng của tập đoàn dược phẩm Biện thị. Lúc này, người chồng cũ hối hận mang cả gia đình đến cầu xin cô quay lại, nhưng Biện Chi đã có sự bảo hộ từ người cha quyền lực, mẹ là bác sĩ danh tiếng cùng các anh em tài giỏi luôn hết mực cưng chiều. Bên cạnh cô còn có đối thủ oan gia, một thiếu gia nhà tài phiệt miệng lưỡi sắc sảo nhưng lại luôn dành sự dịu dàng đặc biệt duy nhất cho cô.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tài sản tỷ phú của tôi bị phơi bày
8.3
Tỉnh dậy sau vụ tai nạn giao thông kinh hoàng, tôi ngỡ ngàng khi thấy người chồng đầu ấp tay gối suốt ba năm lại bỏ mặc mình để lo lắng cho một phụ nữ khác ở phòng bệnh kế bên. Cay đắng hơn, anh ta còn nhẫn tâm yêu cầu tôi nhận tội thay và ngồi tù vì cô ta. Không thể chịu đựng thêm sự phản bội, tôi lạnh lùng ra giá 500 triệu cho một cái tát trả thù và quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này. Sau bao năm hy sinh thầm lặng mà không được trân trọng, tôi không muốn tiếp tục phục vụ kẻ bạc tình nữa. Đã đến lúc tôi rũ bỏ danh phận người vợ hiền để quay về thừa kế khối tài sản hàng tỷ đô của gia đình mình.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Ly hôn xong, tổng tài bám vợ bị từ chối
8.6
Trong mắt mọi người, cô là nữ thư ký toàn năng, chu toàn từ công việc đến đời sống cho Phó tổng. Thế nhưng, ít ai biết cô còn mang danh phận vợ hợp pháp suốt ba năm qua. Hiểu rõ bản thân chỉ là kẻ thế thân cho mối tình đầu của chồng, cô luôn nỗ lực bắt chước hình bóng ấy để đổi lấy một chút quan tâm từ anh. Sự hy sinh thầm lặng ấy sụp đổ khi anh tìm thấy một người khác giống với người cũ hơn cả cô. Nhận ra vị trí của mình đã không còn, cô quyết định buông bỏ tất cả và chủ động đề nghị ly hôn để giải thoát cho cả hai.
Bìa tiểu thuyết Hào Môn Tư Sủng: Nàng Dâu Hợp Đồng Của Tổng Tài
8.1
Bị chính em gái hãm hại dẫn đến mang danh bất khiết, cô phải chịu đựng sự khinh miệt và đối xử tàn nhẫn từ người chồng mình hết lòng yêu thương. Trải qua ba năm sống trong địa ngục hôn nhân đầy đau khổ, cô quyết định chấm dứt tất cả bằng một tờ đơn ly hôn. Sau khi rời đi, cô rũ bỏ hình ảnh yếu đuối để trở thành một nữ thần sắc sảo, bắt đầu hành trình đòi lại công bằng và khiến những kẻ từng chà đạp mình phải trả giá đắt. Giữa cuộc chiến ấy, một người đàn ông quyền lực xuất hiện, sẵn sàng dâng tặng cô mọi thứ cô khao khát. Khi cô hỏi liệu có thể sở hữu chính anh không, anh đã không ngần ngại đồng ý.
Bìa tiểu thuyết Lâu Ngày Sinh Tình: Bảo Bối, Em Thật Ngọt Ngào
8.2
Bốn năm trước, Diệp Tử Hi từng khiến cả thành phố ngưỡng mộ khi gả vào hào môn, trở thành thiếu phu nhân nhà họ Mộ. Thế nhưng ngay sau đêm tân hôn, Mộ Thiên Thần lại lộ bộ mặt tàn nhẫn, đẩy cô vào cảnh tù tội đầy cay đắng. Ngày rời khỏi ngục tối, cô cứ ngỡ đã có thể cắt đứt mọi duyên nợ với người chồng cũ vô tình, nào ngờ anh ta lại liên tục đeo bám và dùng mọi thủ đoạn để vây giữ cô bên mình. Bất chấp việc cả hai đã ly hôn và những lời tuyên bố tuyệt tình trong quá khứ, người đàn ông bá đạo ấy vẫn khẳng định cô mãi mãi là của anh. Giữa sự cưỡng ép và nỗi tuyệt vọng, Diệp Tử Hi một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy chiếm hữu không lối thoát của vị tổng tài kiêu ngạo.