
Người chồng vô danh của tôi, anh trai của Tổng thống
Chương 2
Ninh Gia Chi POV:
Tin tức con gái chủ tịch tập đoàn Ninh Thị, Ninh Gia Chi, vì bị người thừa kế Đăng Thị từ hôn ngay tại chỗ mà tức giận chọn bừa một nhân viên văn phòng vô danh để kết hôn chớp nhoáng, đã lan truyền khắp thành phố chỉ trong một đêm.
Gia đình tôi trở thành trò cười lớn nhất trong giới thượng lưu.
"Gia Chi, con có điên không?" Mẹ tôi, bà Ninh, nắm chặt tay tôi, đôi mắt bà đỏ hoe. "Tại sao con lại làm một việc hồ đồ như vậy? Con có thể hủy bỏ mà. Cha mẹ sẽ không để ai bắt nạt con."
Cha tôi, ông Ninh, ngồi trên sofa, không nói một lời nào, nhưng những nếp nhăn trên trán ông dường như hằn sâu hơn. Ông liên tục hút thuốc, khói thuốc lượn lờ khiến khuôn mặt ông càng thêm u ám.
Tôi biết họ đang lo lắng cho tôi. Họ sợ tôi vì một phút bốc đồng mà hủy hoại cả cuộc đời mình.
Tôi nhẹ nhàng vỗ về tay mẹ. "Cha, mẹ, con không sao. Con biết mình đang làm gì."
Làm sao tôi có thể nói với họ rằng quyết định này không phải là sự bốc đồng, mà là sự lựa chọn duy nhất sau khi đã trải qua một kiếp sống chết? Làm sao tôi có thể nói rằng việc gả cho một người bình thường còn an toàn hơn vạn lần so với việc bước vào gia đình họ Đăng?
Sự hy sinh của tôi là cần thiết để bảo vệ họ, để cha tôi không phải chết oan uổng, để tập đoàn Ninh Thị không sụp đổ dưới bàn tay tàn độc của Đăng Chung Hiếu.
"Nhưng... nhưng cuộc sống sau này của con sẽ thế nào?" Mẹ tôi nức nở. "Từ nhỏ đến lớn con chưa từng phải chịu khổ. Gả cho một người như vậy..."
Bà không nói hết câu, nhưng tôi hiểu. Một nhân viên văn phòng bình thường, làm sao có thể cho tôi cuộc sống như một tiểu thư danh giá?
"Mẹ, chỉ cần gia đình chúng ta được bình an, con chịu khổ một chút cũng không sao." Tôi nói, giọng nói chứa đựng sự kiên định không thể lay chuyển.
Cha tôi dập tắt điếu thuốc, thở dài một tiếng. "Quy tắc là quy tắc. Tín vật đã trao, không thể thu hồi. Đã muộn rồi."
Đúng vậy, đã muộn rồi. Và đây chính là kết cục tôi muốn.
Kiếp trước, cuộc hôn nhân của tôi và Đăng Chung Hiếu cũng là một sự sắp đặt. Cha tôi, vì muốn củng cố vị thế của Ninh Thị, đã chấp nhận liên hôn. Ông không hề biết rằng mình đang đẩy con gái vào một cái bẫy chết người. Kiếp này, tôi sẽ không để điều đó xảy ra.
Đúng lúc này, người quản gia bước vào, vẻ mặt khó xử. "Thưa ông bà chủ, cậu Đăng và cô Tôn đến ạ."
"Cho họ vào làm gì?" Cha tôi đập bàn, tức giận. "Nhà họ Ninh không chào đón họ!"
"Cha, bình tĩnh đã." Tôi đứng dậy. "Để con ra gặp họ. Dù sao cũng không thể để người ngoài chê cười nhà họ Ninh không biết lễ nghĩa."
Tôi không muốn cha mẹ phải đối mặt với hai con người đó. Những tổn thương họ gây ra, một mình tôi gánh chịu là đủ rồi.
Tôi bước ra phòng khách. Đăng Chung Hiếu và Tôn Ái Linh đang ngồi đó, vẻ mặt của họ thật sự rất thú vị.
Tôn Ái Linh là người lên tiếng trước. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông như một đóa sen không nhiễm bụi trần. Nhưng tôi biết rõ, dưới vẻ ngoài đó là một trái tim đầy tham vọng và thủ đoạn.
"Chị Gia Chi," cô ta nói, giọng điệu đầy áy náy giả tạo. "Em và anh Hiếu đến để xin lỗi chị. Em không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy. Chị... chị đừng vì giận dỗi mà quyết định vội vàng như thế. Hôn nhân là chuyện cả đời."
Tôi nhìn cô ta, cảm thấy nực cười. Cô ta đang đóng vai một người em gái tốt bụng, quan tâm đến hạnh phúc của tôi sao?
Đăng Chung Hiếu ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt anh ta sắc bén như dao, mang theo sự chế giễu và khinh miệt không hề che giấu.
"Cô không cần phải giả vờ tốt bụng đâu, Tôn Ái Linh," tôi lạnh lùng đáp.
Sắc mặt Tôn Ái Linh hơi thay đổi, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ đáng thương. "Chị Gia Chi, em biết chị đang giận. Nhưng em thật lòng lo lắng cho chị."
"Lo lắng cho tôi?" Tôi cười khẩy. "Hay là cô lo lắng tôi sẽ làm gì đó cản trở con đường trở thành phu nhân hào môn của cô?"
Kiếp trước, cô ta cũng đã dùng bộ mặt này để lừa gạt tôi, khiến tôi tin rằng cô ta chỉ là một cô gái đáng thương, vô tình rơi vào lưới tình với Đăng Chung Hiếu. Tôi đã từng thông cảm cho cô ta, thậm chí còn cố gắng giúp đỡ. Thật là ngu ngốc.
Tôi đã quên mất, một con rắn, dù có lột xác bao nhiêu lần, thì bản chất của nó vẫn là một con rắn độc.
"Dù sao thì, chuyện của tôi không cần hai người bận tâm. Mời hai người về cho." Tôi nói, không muốn lãng phí thêm một giây nào với họ.
Tôn Ái Linh dường như bị lời nói của tôi làm cho tổn thương, đôi mắt cô ta ngấn lệ, trông thật đáng thương. Cô ta quay sang nhìn Đăng Chung Hiếu, giọng nói nghẹn ngào. "Anh Hiếu, em... em chỉ muốn tốt cho chị Gia Chi thôi mà."
Đăng Chung Hiếu cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng lời nói của anh ta lại dành cho tôi. "Ninh Gia Chi, cô đừng có được voi đòi tiên. Ái Linh đã hạ mình đến đây, cô còn muốn thế nào nữa?"
Tôi nhìn anh ta, trái tim đã chết lặng từ kiếp trước không còn một gợn sóng. "Tôi muốn hai người biến khỏi mắt tôi."
Có thể bạn cũng thích





