Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người chồng mới cưới là sếp của tôi

Người chồng mới cưới là sếp của tôi

Vì tâm nguyện của ông nội, Thời Nhiễm chấp nhận kết hôn với một người đàn ông xa lạ. Sau một năm sống ly thân, cô trở lại Vân Thành và bất ngờ nhận được tin nhắn đề nghị ly hôn từ người chồng chưa từng gặp mặt. Trong lúc đó, Thời Nhiễm gia nhập tập đoàn Thịnh Thế và trở thành trợ lý cho sếp tổng Thịnh Gia Hòa. Cô không hề hay biết vị sếp lạnh lùng, nổi tiếng yêu chiều vợ này chính là chồng mình. Dù Thời Nhiễm luôn cố gắng giữ khoảng cách để hoàn thành công việc, nhưng Thịnh Gia Hòa lại liên tục tìm cách tiếp cận cô. Trớ trêu thay, anh cũng bắt đầu hối hận và không còn muốn ly hôn nữa. Liệu khi sự thật về thân phận kép của anh bị phơi bày, mối tình đầy hiểu lầm này sẽ đi về đâu?
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Thời Nhiễm và Tần Mỹ cùng bước vào thang máy lên thẳng tầng cao nhất.

Trên đường đi, Tần Mỹ vô cùng nhiệt tình, không ngừng giới thiệu: "Tầng trên cùng là văn phòng và khu vực riêng tư của Thịnh tổng, bình thường không có việc gì quan trọng thì không ai được phép lên đó."

Thời Nhiễm lẳng lặng lắng nghe.

Quả thực cô cần ghi nhớ những điều cần lưu ý về cấp trên mới.

Tần Mỹ nghiêng đầu nhìn Thời Nhiễm, giả vờ hỏi một cách bâng quơ: "Cô Thời, tôi nghe nói trước đây cô làm việc ở chi nhánh nước ngoài, sao đột nhiên được điều về trụ sở chính vậy? Cô quen Thịnh tổng từ trước sao?"

Khi nói chuyện, ánh mắt cô ta hiện rõ vẻ tò mò, đồng thời cũng để lộ mục đích hóng chuyện của cô ta.

Từ khi Tập đoàn Thịnh Thế được thành lập đến nay, chưa từng có nhân viên nào được "nhảy dù" thẳng vào vị trí cao.

Thời Nhiễm là người đầu tiên phá vỡ tiền lệ này.

Tần Mỹ thực sự muốn biết rốt cuộc người phụ nữ này có bản lĩnh gì mà lại được Thịnh Gia Hòa công nhận nhanh như vậy.

Dù sao thì Thịnh Gia Hòa luôn nổi tiếng là cực kỳ khắt khe trong việc lựa chọn trợ lý riêng, thà thiếu chứ không chịu bừa.

Thời Nhiễm khẽ nhíu mày, cô không thích người khác thăm dò đời tư của mình một cách thẳng thừng như vậy.

Cô liếc nhìn thẻ làm việc của Tần Mỹ rồi thản nhiên nói: "Nhân viên quan hệ công chúng nên có chỉ số EQ cao."

Ẩn ý trong lời nói của cô là châm biếm sự thiếu chuyên nghiệp của Tần Mỹ.

Cô vừa dứt lời, thang máy cũng vừa đến tầng trên cùng.

Thời Nhiễm không thèm nhìn cô ta thêm nữa, đi thẳng ra khỏi thang máy trước.

Mặt Tần Mỹ tối sầm lại.

Cô ta cắn chặt môi dưới, vội vã đi ra ngoài theo.

Một người mới mà dám nói chuyện với cô ta bằng giọng điệu dạy đời?

Hai người đứng đợi bên ngoài văn phòng.

Tần Mỹ nhìn thời gian, đi sang một bên gọi điện thoại. Khi quay lại, cô ta nói với Thời Nhiễm: "Thịnh tổng vẫn đang trên đường đến đây, phải đợi thêm một lát nữa."

Thời Nhiễm gật đầu, tỏ vẻ hiểu chuyện.

Hai người im lặng thêm vài giây, Tần Mỹ vẫn không kiềm được bèn nói: "Cô có biết tại sao Thịnh tổng lại đến muộn không?"

Cô ta muốn răn đe Thời Nhiễm, đừng tưởng trở thành trợ lý riêng của Thịnh Gia Hòa mà có thể coi trời bằng vung.

Thời Nhiễm không muốn hóng chuyện cấp trên nên dùng sự im lặng để đáp lại.

Nhưng Tần Mỹ đã quyết tâm muốn để cô biết, bèn tự mình luyên thuyên: "Hôm nay phu nhân của Thịnh tổng trở về Vân Thành, anh ấy đã gác lại mọi công việc để đích thân ra sân bay đón, đúng là tình cảm quá đi!"

Nói xong, Tần Mỹ khoanh tay trước ngực, thở dài đầy ngưỡng mộ và tiếc nuối: "Thịnh tổng kết hôn sớm quá! Rốt cuộc là người phụ nữ thế nào mới có thể 'trị' được một người đàn ông xuất sắc đến thế nhỉ?"

Thời Nhiễm nghe xong, nhớ lại chuyện mình gặp phải hôm nay, trong lòng bỗng thấy khó chịu.

Lấy người này so sánh với người khác đúng là muốn tức chết mà.

Sáng nay cô đã đợi Đường Mặc thêm một lúc trên xe, sau đó mới nhận được tin anh có việc bận không thể đến.

Anh bận đến mấy thì cũng không bận hơn tổng giám đốc của Tập đoàn Thịnh Thế chứ?

Thời Nhiễm thầm nghĩ bụng, đúng lúc đó tiếng "ting" của thang máy vang lên.

Tần Mỹ lập tức chỉnh trang lại quần áo, rồi kéo tay Thời Nhiễm.

Cửa thang máy từ từ mở ra.

Một người đàn ông mặc bộ vest được cắt may tỉ mỉ, dáng người cao ráo, vững chãi, bước ra.

Anh rất cao, đôi chân dài miên man, vai rộng eo hẹp, sống mũi cao, môi mỏng, ngũ quan góc cạnh tinh xảo đến mức không thể chê vào đâu được.

Thời Nhiễm ước tính, có lẽ anh cao trên một mét tám tám.

Khí chất quý phái toát ra từ toàn thân anh khiến cho dù anh đứng ở đâu, mọi ánh nhìn đều không thể rời đi.

"Thịnh tổng."

Giọng của Tần Mỹ vang lên cắt ngang ánh mắt đánh giá của Thời Nhiễm.

Thời Nhiễm thu hồi tầm mắt, chủ động tự giới thiệu: "Xin chào Thịnh tổng. Tôi là Thời Nhiễm, chuyên viên quan hệ công chúng được điều chuyển từ chi nhánh nước ngoài."

Thịnh Gia Hòa nghe thấy tên cô, lông mày khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra.

Hơi quen tai, nhưng trong một lúc anh lại không nhớ ra.

Sau khi hơi nghi hoặc một chút, anh nhìn lướt qua người phụ nữ trước mặt: "Vào văn phòng của tôi nói chuyện."

Dứt lời, anh bước vào văn phòng.

Thời Nhiễm tự nhiên quay người đi theo.

...

Thịnh Gia Hòa ngồi trước bàn làm việc, cúi đầu lật xem tài liệu trên tay.

Anh chọn Thời Nhiễm là vì năm ngoái có một dự án PR khó nhằn ở chi nhánh nước ngoài do chính tay cô xử lý.

Quan trọng hơn là…

Thịnh Gia Hòa lật đến trang cuối cùng của hồ sơ, ánh mắt thoáng qua một tia sáng.

"Cô biết thiết kế?"

Giọng nói trầm thấp của anh phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trong văn phòng.

Thời Nhiễm không ngờ anh lại hỏi câu này đầu tiên, ngẩn người mất một giây rồi mới lên tiếng: "Biết một chút ạ."

Thịnh Gia Hòa ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt bình tĩnh của cô, tiếp tục hỏi: "Ngành chính của cô là PR, tại sao trong hồ sơ lại có cả bản thiết kế?"

Thời Nhiễm đã chuẩn bị sẵn cho câu hỏi này.

Cô đáp lời lưu loát: "Gần đây Tập đoàn Thịnh Thế đang muốn chiếm lĩnh thị phần ngành thời trang, tôi nghĩ việc tiếp thị hình ảnh thương hiệu công ty cũng là một phần trách nhiệm của bộ phận PR, nên tôi đã vẽ vài bức."

Thịnh Gia Hòa gật đầu.

Anh khép tài liệu lại, quay sang nhìn Tần Mỹ bên cạnh: "Đưa cô ấy đi làm quen nghiệp vụ, rồi giao cho cô ấy một nhiệm vụ để thử sức."

Tần Mỹ sững sờ.

Buổi phỏng vấn cứ thế kết thúc sao?

Đơn giản vậy thôi à?

Mặc dù trong lòng có rất nhiều thắc mắc, nhưng cô ta chỉ có thể nhanh chóng đáp: "Vâng."

Bước ra khỏi văn phòng, trái tim đang treo ngược của Thời Nhiễm mới được đặt xuống.

Cô khẽ nới lỏng tay, lòng bàn tay trong vài phút ngắn ngủi vừa rồi đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Nghĩ đến việc sắp phải đối mặt với một vị tổng giám đốc lạnh lùng như vậy, cô vẫn không khỏi tự nhủ phải cố gắng.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Bạn trai ngoại tình, không biết tôi là con một của tỷ phú
9.7
Mối tình ba năm kết thúc cay đắng khi Giang Tứ Niên lén lút kết hôn với tiểu thư Hứa An An. Anh ta lấy cớ thân phận con riêng để bao biện cho sự phản bội, nhưng thực chất chỉ vì tham vọng cá nhân. Khi tôi muốn chấm dứt, hắn lại giam cầm tôi trong bóng tối và nhục mạ khả năng tài chính của tôi. Đỉnh điểm của bi kịch là khi hắn ép tôi nhảy xuống từ tầng 17 để mua vui cho vợ mới. Họ tin rằng tôi là kẻ yếu thế dễ dàng bị vùi dập, mà không hề hay biết tôi chính là con gái một, người thừa kế duy nhất của một tỷ phú lừng lẫy.
Bìa tiểu thuyết Cưng chiều độc quyền: Cô dâu thế thân của tổng tài
8.9
Để cứu vãn danh dự gia đình sau khi em gái đột ngột bỏ trốn ngay trước giờ hành lễ, cô buộc phải trở thành kẻ thế thân, khoác lên mình bộ váy cưới để gả cho một người đàn ông quyền lực nhưng đầy tai tiếng. Vốn dĩ, cô chỉ xem cuộc hôn nhân này là một bản hợp đồng tạm thời, một giấc mộng phù du rồi sẽ sớm tan biến theo thời gian. Thế nhưng, thực tế lại nằm ngoài dự tính khi cô dần chìm đắm trong sự cưng chiều mãnh liệt, khiến bản thân chẳng thể nào tỉnh giấc khỏi cơn mơ ngọt ngào ấy.
Bìa tiểu thuyết Từ Cái Chết đến Ly Hôn: Sự Tái Sinh của Cô ấy
8.5
Trong giây phút cuối đời trên bàn mổ, tôi bàng hoàng nghe thấy mệnh lệnh tàn độc từ chính người chồng mình yêu sâu đậm. Triệu Nam nhẫn tâm ép bác sĩ đẩy đứa trẻ ngược vào bụng tôi chỉ để cứu lấy mạng sống cho người tình của anh ta. Cay đắng thay, tôi nhận ra mình chỉ là một kẻ thế thân tội nghiệp cho hình bóng người cũ đã khuất. Khi hơi thở lịm dần trong đau đớn, định mệnh lại cho tôi cơ hội tái sinh về thời điểm một năm trước. Đây chính là ngày Triệu Nam dẫn Dương Vi Cầm về nhà, khởi đầu cho những bi kịch. Đối mặt với người đàn ông máu lạnh, tôi quyết tâm thay đổi số phận và thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy xiềng xích này.
Bìa tiểu thuyết Người thừa kế vô hình của anh, cuộc trốn thoát của cô
8.1
Suốt bốn năm làm vợ Đoàn Khải Ca, tôi chỉ nhận về sự thờ ơ cùng những màn khiêu khích từ Bằng Phương Trang. Để giải thoát, tôi dùng kế hoạch giả lừa anh ký đơn ly hôn, nhưng trớ trêu thay lại phát hiện mình mang thai. Cay đắng hơn, vào ngày biết tin, tôi phải chứng kiến anh lo lắng đưa nhân tình đi khám thai. Khi tôi ngất xỉu vì kiệt sức, anh vẫn nhẫn tâm bỏ mặc để chạy theo chăm sóc cô ta. Nhận ra bản thân và con không bằng một giọt nước mắt của người tình, trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh. Tôi quyết định đặt vé máy bay sang Pháp, để lại đơn ly hôn tại văn phòng anh sau mười ngày. Từ đây, tôi sẽ tự giành lại cuộc sống mới cho chính mình và đứa con bé bỏng.
Bìa tiểu thuyết Nữ hoàng lính thuê phá nhà tỷ phú khi về nước
9.3
Dù là tiểu thư thật của nhà họ Giang, Giang Ly lại bị ghẻ lạnh và đối xử bất công hơn cả đứa con giả mạo. Sau bao nỗ lực lấy lòng vô vọng, cô quyết định từ bỏ việc hòa giải để đáp trả lại những cạm bẫy, sự khinh miệt và bắt nạt từ giới thượng lưu. Thay vì nhẫn nhịn, Giang Ly chọn trở thành nỗi khiếp sợ của những kẻ từng đàn áp mình. Bằng bản lĩnh kiên cường, cô vượt qua mọi rào cản để vươn tới vị thế đỉnh cao mà gia đình họ Giang không bao giờ chạm tới được. Trước những tổn thương mà người thân gây ra, cô chỉ bình thản khẳng định rằng sức mạnh bản thân mới là điều quyết định tất cả.
Bìa tiểu thuyết Vợ yêu ngoan ngoãn, Mộ tổng hạ mình, phát điên vì cô
8.2
Cố Khuynh Thành luôn tin rằng sự ngoan ngoãn sẽ giúp mình có được trái tim Mộ Đình Kiêu. Thế nhưng, hy vọng vụt tắt khi Thẩm Đường - người trong mộng của anh trở về. Suốt cuộc hôn nhân, cô lầm lũi chịu đựng mọi tủi hờn, từ lễ cưới cô độc đến lúc nằm trên bàn phẫu thuật không người thân thích. Sự si tình mù quáng khiến cô bị coi là kẻ điên. Chỉ đến khi đối mặt với căn bệnh nan y và cái chết cận kề, Khuynh Thành mới tìm thấy sự giải thoát. Dù Mộ Đình Kiêu có hối hận hay điên cuồng níu kéo, cô cũng chẳng còn thiết tha. Với cô, hơi thở cuối cùng chính là sự tự do tuyệt đối, giúp cô chấm dứt nỗi đau mang tên anh.