Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cuộc đời tôi vì sự báo thù của Ngài

Cuộc đời tôi vì sự báo thù của Ngài

Vào đúng ngày kỷ niệm 5 năm yêu nhau và bàn chuyện đại sự, Lạc Đức Bảo đã biến ngày vui của tôi thành thảm kịch khi lật lại vụ sập công trình năm xưa khiến gia đình anh thiệt mạng. Từ người tình, anh trở thành kẻ thù đầy quyền lực, đẩy cha tôi vào cái chết oan ức trong tù và ép tôi chịu đựng 5 năm đọa đày để trả nợ máu. Anh không chỉ hành hạ tôi mà còn ép tôi hiến thận cho một kẻ thế thân. Sau khi bị ép nuốt tro cốt của chú chó cưng, tôi đã chọn gieo mình xuống dòng sông tự tận. Cái chết của tôi khiến anh hóa điên rồi tự sát theo. May mắn thay, tôi bất ngờ trùng sinh về thời điểm một ngày trước khi tấn bi kịch này bắt đầu.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

ĐÀO THỤC QUYÊN POV:

Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ của Lạc Đức Bảo. Vết thương trên người đã được xử lý qua loa, nhưng cơn đau vẫn âm ỉ.

Tôi ngồi dậy, nhìn vào tờ lịch trên tường.

Còn sáu ngày nữa.

Sáu ngày nữa là kết thúc giao ước năm năm. Sáu ngày nữa, tôi sẽ được giải thoát.

Cha, mẹ, con sắp được về với hai người rồi.

Tôi vô tình liếc thấy ngày mai được khoanh tròn bằng bút đỏ. Đó là sinh nhật của Đức Bảo.

Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên trong đầu tôi. Tôi muốn thử một lần cuối cùng.

Tôi lê cơ thể đau nhức xuống bếp. Mặc kệ những vết bầm tím và cơn đau từ vết thương, tôi lục tìm nguyên liệu trong tủ lạnh. Tôi muốn làm cho anh một chiếc bánh kem, giống như chiếc bánh đầu tiên tôi làm cho anh vào sinh nhật năm mười tám tuổi.

Đó là chiếc bánh xấu xí nhất tôi từng thấy, nhưng anh đã ăn hết không chừa một miếng, còn khen là chiếc bánh ngon nhất anh từng ăn.

Những ngón tay tôi vụng về, run rẩy vì đau. Trứng gà rơi vỡ, bột mì vương vãi khắp nơi. Trong lúc bất cẩn, tôi còn bị dao cắt vào tay, máu tươi nhỏ xuống, hòa vào lớp kem trắng.

Tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn hoàn thành chiếc bánh này.

Sau cả một ngày trời vật lộn trong bếp, cuối cùng chiếc bánh cũng hoàn thành. Nó không đẹp, méo mó và xiên vẹo, nhưng đó là tất cả tâm huyết của tôi.

Tôi cẩn thận đặt chiếc bánh vào hộp, rồi lại làm thêm một hộp bánh quy mà anh thích nhất.

Tôi lấy hết can đảm, gửi cho anh một tin nhắn: "Đức Bảo, ngày mai sinh nhật anh, chúng ta gặp nhau ở nhà hàng cũ được không? Em có quà muốn tặng anh."

Tôi không mong anh trả lời. Nhưng thật bất ngờ, một lúc sau, điện thoại rung lên.

Chỉ một chữ: "Được."

Tôi đến điểm hẹn sớm hơn một tiếng. Nhà hàng này là nơi chúng tôi hẹn hò lần đầu tiên. Tôi ngồi bên cửa sổ, hồi hộp chờ đợi, hai hộp bánh đặt ngay ngắn trên bàn.

Anh đến muộn một tiếng.

Anh bước vào, vẫn là dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng, bộ vest đắt tiền càng làm tôn lên khí chất vương giả của anh. Nhưng ánh mắt anh nhìn tôi vẫn đầy băng giá.

Anh ngồi xuống đối diện tôi, ánh mắt lướt qua hai hộp bánh trên bàn, vẻ mặt càng thêm âm trầm.

"Quà của cô đây sao?"

Tôi gật đầu, đẩy hai hộp bánh về phía anh. "Sinh nhật vui vẻ, Đức Bảo."

Anh cười khẩy, một nụ cười đầy giễu cợt. Anh mở hộp bánh kem ra, rồi không chút do dự, hất thẳng nó vào mặt tôi.

Kem lạnh buốt dính bết trên mặt và tóc tôi, chảy xuống cổ, cảm giác vừa lạnh vừa nhục nhã.

Tôi không né tránh, chỉ lặng lẽ ngồi đó, để mặc cho anh sỉ nhục.

"Đức Bảo," giọng tôi khàn đi, "chúng ta… có thể bỏ qua quá khứ, làm lại từ đầu được không? Em biết em không có tư cách nói điều này, nhưng…"

"Làm lại từ đầu?" Anh cắt ngang lời tôi, giọng nói sắc như dao. "Đào Thục Quyên, cô nghĩ cô là ai? Những tra tấn mà cô phải chịu, không bằng một phần vạn nỗi đau tôi đã trải qua!"

Anh đứng dậy, từng bước tiến lại gần tôi. Bóng anh bao trùm lấy tôi, không khí xung quanh như đặc quánh lại, khiến tôi khó thở.

"Cô có biết cảm giác tận mắt chứng kiến cha mẹ mình chết thảm trong một vụ tai nạn do chính cha của người mình yêu gây ra không? Cô có biết cảm giác mất tất cả chỉ trong một đêm không? Cô không biết! Cô sẽ không bao giờ biết được!"

Từng lời anh nói như những nhát búa tạ nện thẳng vào tim tôi. Nước mắt tôi lại không kìm được mà tuôn rơi.

"Em xin lỗi… em thật sự xin lỗi…"

"Anh Đức Bảo, sinh nhật vui vẻ!"

Một giọng nói trong trẻo khác vang lên, cắt ngang lời xin lỗi của tôi.

Hạ Yến Nhi, trong chiếc váy trắng giống hệt bộ tôi đã từng mặc, tay cũng cầm hai hộp bánh giống hệt của tôi, mỉm cười rạng rỡ bước vào.

Cô ta đặt hai hộp bánh lên bàn, một chiếc bánh kem và một hộp bánh quy, rồi dịu dàng nói: "Em đã học rất lâu mới làm được chiếc bánh này đó, anh nếm thử xem có giống hương vị ngày xưa không."

Lạc Đức Bảo sững người. Anh nhìn Yến Nhi, rồi lại nhìn chiếc bánh trên bàn. Ánh mắt anh trở nên mơ màng, phức tạp, như đang xuyên qua Yến Nhi để nhìn thấy một hình bóng khác.

Hình bóng của tôi trong quá khứ.

Sau một hồi im lặng, anh khẽ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Yến Nhi, một hành động đầy dịu dàng mà đã lâu lắm rồi tôi không còn nhận được.

"Cảm ơn em, Nhi Nhi. Bánh rất đẹp."

Anh ôm lấy cô ta, một cái ôm thật chặt, đầy trân trọng.

Yến Nhi tựa đầu vào ngực anh, ánh mắt khiêu khích liếc về phía tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc thắng.

Tôi ngồi đó, tay vô thức mân mê hộp bánh quy của mình, món quà đã bị anh chối bỏ.

Trái tim tôi đau đến chết lặng.

Giờ thì tôi đã hiểu.

Người đánh bại tôi không phải Hạ Yến Nhi, cũng không phải ai khác. Người đánh bại tôi, chính là Đào Thục Quyên của quá khứ.

Anh ta hận tôi của hiện tại, một Đào Thục Quyên tiều tụy, nhẫn nhục, mang trên mình gánh nặng tội lỗi. Và anh ta yêu, hay đúng hơn là nhớ nhung, một Đào Thục Quyên của ngày xưa, trong sáng, vui vẻ, không vướng bận ưu phiền.

Hạ Yến Nhi chỉ là một chiếc bóng, một công cụ để anh hoài niệm về quá khứ tươi đẹp đó.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của một họa sĩ: Tình yêu được cứu chuộc
9.0
Mười lần mặc váy cưới là mười lần hôn lễ giữa tôi và Bằng Văn Thiện đổ vỡ vì cô em gái nuôi của anh ta. Đỉnh điểm của sự tàn nhẫn là khi anh trói tôi tại công trường, để mặc cô ta nhục mạ và chính tay anh đã đánh gãy đôi bàn tay cầm cọ của tôi chỉ để người tình khỏi mỏi tay. Sau mười năm yêu đương mù quáng, thứ tôi nhận về là sự phản bội cùng màn kịch bắt tôi làm phù dâu đầy cay đắng. Đứng giữa ranh giới tuyệt vọng, tôi quyết định từ bỏ. Tôi chấp nhận cuộc hôn nhân hợp đồng với Chung Nhật Khang, yêu cầu gia tộc họ Chung hỗ trợ chuyển toàn bộ tài sản gia đình sang Singapore để bắt đầu kế hoạch trả thù.
Bìa tiểu thuyết Cả nhà cười cô gả thằng nghèo, không ngờ tỷ phú đến đón dâu
9.4
Trong ngày cưới, Khương Thanh Y bị rơi xuống hồ nhưng hôn phu lại bỏ mặc cô để cứu lấy người em gái. Quá thất vọng, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với anh thợ sửa xe nghèo đã cứu mạng mình. Dù bị người cũ mỉa mai và gia đình xem thường vì từ bỏ hào môn để chọn kẻ trắng tay, Thanh Y vẫn kiên quyết bảo vệ hạnh phúc bình dị. Thế nhưng, thân phận thật sự của chồng cô lại là tỷ phú quyền lực nhất thế giới. Khi sự thật hé lộ, anh đã quỳ xuống trao nhẫn kim cương, hứa bù đắp cho cô cả đời.
Bìa tiểu thuyết Phu nhân nhường chỗ cho bạch nguyệt quang, Phó tổng quỳ gối dỗ dành
8.6
Tạ Du An dành trọn tình cảm cho Phong Kỵ Hàn từ thời thơ ấu, nhưng cuộc hôn nhân mà cô mòn mỏi chờ đợi suốt ba năm lại chẳng có kết cục viên mãn. Ngay trước thềm ngày cưới chính thức, anh nhẫn tâm đón người cũ quay về, khiến cô bừng tỉnh khỏi giấc mộng tình yêu. Nhận ra sự lạnh lùng và giả tạo của đối phương, Du An quyết định từ bỏ tất cả để giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi tờ đơn ly hôn được đưa ra, Phong Kỵ Hàn lại đột ngột thay đổi thái độ và điên cuồng tìm cách giữ cô lại. Anh ép buộc cô phải tiếp tục sắm vai phu nhân nhà họ Phong, nhưng trái tim Du An giờ đây đã nguội lạnh. Cô mỉm cười khước từ sự níu kéo muộn màng, khẳng định bản thân không còn cần bất cứ điều gì từ anh nữa.
Bìa tiểu thuyết Anh ngã xuống khi thâm tình
8.2
Trong đêm tân hôn, Tô Khanh bị mẹ kế hãm hại, buộc phải gả cho đại thiếu gia họ Lục vốn mang tiếng tàn tật và xấu xí. Sau khi bỏ trốn, cô tình cờ hẹn hò với một chàng trai nghèo mà không hề hay biết đó chính là vị hôn phu Lục Dung Uyên của mình. Anh che giấu thân phận thật để hết lòng cưng chiều bạn gái. Sự thật chỉ vỡ lở khi Tô Khanh phát hiện người yêu mình thực chất sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, đôi chân vẫn khỏe mạnh và diện mạo chẳng hề bị hủy hoại như lời đồn. Trước cơn thịnh nộ của vợ, đại thiếu gia quyền quý chỉ biết đem con ra làm bia đỡ đạn và chấp nhận quỳ ván vò đồ để tạ lỗi.
Bìa tiểu thuyết Điên cuồng! Đại tiểu thư đạp đổ hào môn, càn quét sạch sẽ!
9.3
Từng là tiểu thư cưng của nhà họ Hạ, Hạ Lăng vì yêu Mộ Tử Quyết mà hy sinh sự nghiệp, giúp nhà chồng giàu sang để rồi nhận lấy sự phản bội cay đắng. Suốt ba năm hôn mê, cô phải nghe những lời rủa sả và chứng kiến gã chồng cùng cô bạn thân ngoại tình ngay bên giường bệnh. Khi tỉnh lại, nữ hoàng chính thức tái xuất, dùng thực lực đai đen quốc tế và vị thế trùm kinh tế ngầm để trừng trị kẻ ác, làm chấn động giới thượng lưu. Đối mặt với sự hối hận muộn màng của chồng cũ, cô thẳng tay gạt bỏ để đón nhận tình yêu chân thành từ ông trùm vũ khí Phong Thiệu Đình.
Bìa tiểu thuyết Từ chối lụy tình! Tôi từ hôn cặn bã, ôm chân ông vua hắc đạo!
9.8
Trải qua cái chết oan ức, Ôn Noãn trùng sinh để trừng trị những kẻ đã phản bội mình. Cô dứt khoát hủy hôn với gã chưa hôn phu tồi tệ và đập tan những màn kịch giả tạo của cô em gái độc ác. Mặc cho thiên hạ chế giễu mình là phế vật, Ôn Noãn âm thầm bộc lộ những thân phận gây chấn động: từ nữ thần giải trí, tay đua kiệt xuất đến thiên tài kinh doanh khuấy đảo thương trường. Khi sự thật phơi bày, kẻ cũ hối hận quỳ xin tha thứ, nhưng bên cạnh cô giờ đây đã có sự bảo hộ của ông trùm hắc đạo quyền lực. Với sức mạnh trong tay, cô tự mình quét sạch mọi kẻ thù họ Ôn.