
Tội lỗi của chồng tôi, sự trả thù của trái tim tôi
Chương 2
Uông Xuân Anh POV:
Sau khi cúp điện thoại, tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như trút được gánh nặng trong lòng. Không khí trong lành của buổi sáng sớm tràn vào lồng ngực, mang theo một chút hy vọng le lói.
Tôi lái xe đến tiệm cà phê quen thuộc mà tôi và Hoàng Chinh Bắc thường lui tới. Bà chủ tiệm thấy tôi liền nở một nụ cười niềm nở.
"Xuân Anh, hôm nay lại đến một mình à? Chinh Bắc bận việc sao?"
Tôi gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười.
"Cậu ấy đúng là yêu chiều em hết mực," bà chủ tiếp tục, giọng đầy ngưỡng mộ. "Tháng trước còn đặc biệt đặt một chiếc bánh kem phiên bản giới hạn từ Pháp về cho em. Cả thành phố này, chỉ có mình em có được vinh dự đó thôi."
Nước mắt tôi không kìm được mà trào ra. Đúng vậy, anh ta đã từng yêu chiều tôi đến mức khiến cả thế giới ghen tị. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó chỉ còn là một sự giả dối cay đắng.
Tôi đang cố gắng lau nước mắt thì một bóng người quen thuộc bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi - vị trí mà Hoàng Chinh Bắc vẫn thường ngồi.
Là Nông Minh Vy.
"Chị Xuân Anh," cô ta mỉm cười, nụ cười ngây thơ như một thiên thần. "Em đến để cảm ơn chị. Anh Bắc đã chuyển cho em một khoản tiền lớn, nói là để em trang trải học phí. Anh ấy đúng là một người tốt."
Trái tim tôi lại nhói lên. Chinh Bắc đã nói với tôi rằng anh ấy chỉ chu cấp cho Minh Vy một khoản nhỏ đủ để cô ấy đóng học phí. Hóa ra, anh ta đã lừa dối tôi.
"Chị Xuân Anh, đây là chút quà nhỏ em tặng chị."
Nông Minh Vy đưa cho tôi một chiếc phong bì màu hồng. Tôi mở ra, bên trong là hàng loạt những tấm ảnh chụp Chinh Bắc và cô ta trên giường, trần trụi và quấn quýt.
Tôi bình tĩnh xem hết từng tấm ảnh, rồi cẩn thận xếp chúng lại, cho vào túi xách.
"Cô đến đây chỉ để khoe khoang những thứ này thôi sao?" Tôi hỏi, giọng lạnh như băng.
Nông Minh Vy có vẻ ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của tôi. "Chị không ghen sao? Anh Bắc nói anh ấy yêu em hơn bất cứ ai. Anh ấy nói chị chỉ là một người vợ để giữ gìn thể diện, còn em mới là tình yêu đích thực của anh ấy."
"Vậy à?" Tôi nhếch môi. "Nếu cô muốn vị trí phu nhân Hoàng, tôi có thể nhường cho cô."
"Chị..." Nông Minh Vy tức giận, định hất ly cà phê nóng vào người tôi.
Nhưng đúng lúc đó, cô ta liếc thấy bóng dáng Hoàng Chinh Bắc đang tiến lại gần. Nhanh như chớp, cô ta tự hất ly cà phê vào tay mình, rồi ngã xuống sàn, la lên đau đớn.
Hoàng Chinh Bắc vội vã chạy đến. Nhưng thay vì đỡ Nông Minh Vy, anh ta lại lao đến che chắn cho tôi. "Xuân Anh, em có sao không?"
"Anh Bắc, là chị ấy..." Nông Minh Vy nức nở, chỉ tay vào tôi. "Chị ấy hất cà phê vào em..."
"Im miệng!" Chinh Bắc quát lên, ánh mắt lạnh lùng. "Xuân Anh đang mang thai, cô dám làm cô ấy sợ hãi sao?"
Anh ta kéo tôi ra khỏi quán cà phê, không thèm nhìn Nông Minh Vy lấy một lần.
Về đến nhà, anh ta cẩn thận kiểm tra xem tôi có bị bỏng không, rồi dịu dàng nói: "Xuân Anh, em đừng giận. Anh sẽ xử lý con nhỏ đó, không để nó làm phiền em nữa."
Anh ta thật giỏi diễn kịch.
"Em mệt rồi," tôi nói, đẩy tay anh ta ra. "Em muốn vào phòng làm việc của anh nghỉ ngơi một lát."
Đó là căn phòng tôi chưa bao giờ được phép vào.
Anh ta do dự một chút, rồi gật đầu. "Được, để anh bế em vào."
Anh ta bế tôi vào phòng, đặt tôi nằm xuống chiếc ghế dài. "Em nghỉ đi, anh đi pha cho em ly nước ấm."
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời. Tại sao một người đàn ông có thể vừa dịu dàng, vừa tàn nhẫn đến vậy?
Anh ta quay lại với một ly nước ấm. Tôi uống một hơi cạn sạch, rồi cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến.
Trong mơ màng, tôi thấy mình chìm vào một giấc ngủ sâu.
Nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi một cơn đau quặn thắt ở bụng dưới. Tôi gọi tên Chinh Bắc, nhưng không có ai trả lời.
Tôi cố gắng gượng dậy, nhưng cơn đau khiến tôi không thể đứng vững. Tôi bò ra cửa, cố gắng mở nó ra, nhưng cửa đã bị khóa trái.
Sự tuyệt vọng và sợ hãi bao trùm lấy tôi.
Trước khi ngất đi, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của Nông Minh Vy và giọng nói trầm ấm của Hoàng Chinh Bắc từ bên ngoài.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang ở trong một phòng khám tư. Đầu tôi đau như búa bổ. Tôi nghe thấy tiếng Chinh Bắc và Nông Minh Vy đang nói chuyện ở phòng bên cạnh.
"Anh Bắc, anh cho chị ấy uống thuốc ngủ thật sao?" Giọng Nông Minh Vy có chút hả hê. "Anh đúng là thương em nhất."
"Tất nhiên rồi," Chinh Bắc đáp, "chỉ cần em vui là được. Con nhỏ đó, để nó ngủ một giấc cũng tốt, đỡ phải làm phiền chúng ta."
Tim tôi như vỡ vụn.
Anh ta đã cho tôi uống thuốc ngủ.
Anh ta đã khóa tôi trong phòng.
Anh ta đã bỏ mặc tôi đau đớn, chỉ để làm vui lòng nhân tình của mình.
Tôi cắn chặt môi, đến mức bật máu. Nỗi đau thể xác không thể nào so sánh được với sự tàn nhẫn mà anh ta đã gây ra cho tôi.
Cửa phòng mở ra, Hoàng Chinh Bắc bước vào. Thấy tôi đã tỉnh, anh ta có vẻ hơi hoảng hốt.
"Xuân Anh, em tỉnh rồi à?"
Có thể bạn cũng thích





