
Cuộc ly hôn bí mật của chồng tôi
Chương 3
Giang Tâm Đan POV:
Nghe tiếng khóc của Diệp Gia An, sắc mặt Diệp Gia Bình và Trác Huyền Thư, người vừa bước đến cửa, đồng loạt thay đổi.
Diệp Gia Bình gần như ngay lập tức buông tôi ra, lao đến bên cạnh Diệp Gia An, ôm thằng bé vào lòng.
"Gia An, con sao rồi? Có đau không? Để ba xem nào." Anh ta lo lắng kiểm tra tay của thằng bé, giọng nói đầy vẻ xót xa.
Sau đó, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn tôi với ánh mắt trách móc.
"Tâm Đan, em làm gì vậy? Dù em không thích thằng bé, cũng không nên làm vậy chứ? Nó chỉ là một đứa trẻ thôi."
Trái tim tôi lại bị một nhát dao vô hình đâm vào.
Anh ta không hỏi tôi có sao không, không nhìn thấy vết thương đang chảy máu trên chân tôi. Trong mắt anh ta, chỉ có đứa con riêng của anh ta và nhân tình.
"Em không có..." Tôi cố gắng giải thích, nhưng cổ họng nghẹn lại.
"Em còn nói không có?" Diệp Gia Bình gắt lên. "Gia An chỉ muốn mang nước cho em thôi mà, sao em lại nhẫn tâm như vậy?"
Tôi nhìn anh ta, nhìn người đàn ông tôi đã yêu hơn cả sinh mệnh. Giờ đây, anh ta đang vì một lời nói dối của một đứa trẻ mà lớn tiếng với tôi.
Trác Huyền Thư đứng ở cửa, nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận và đắc thắng.
Tôi đột nhiên cảm thấy thật nực cười.
Tôi là người bị thương, nhưng cuối cùng lại trở thành kẻ có lỗi.
"Được rồi, là lỗi của em." Tôi nói, giọng nói mệt mỏi. Tôi không muốn tranh cãi nữa. Mọi sự giải thích đều trở nên vô nghĩa.
Diệp Gia Bình bế Diệp Gia An lên, lườm tôi một cái rồi nói với Trác Huyền Thư: "Đưa Gia An về phòng đi, để tôi gọi bác sĩ đến xem."
Nói rồi, anh ta bế thằng bé đi thẳng, không thèm nhìn tôi lấy một cái.
Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình tôi, cùng với đống mảnh vỡ thủy tinh và vũng nước cam trên sàn.
Máu từ vết thương trên chân vẫn đang chảy, nhuộm đỏ một góc chiếc váy trắng của tôi.
Tôi cúi xuống, nhìn vết thương, rồi lại bật cười. Một nụ cười chua chát và đầy tự giễu.
Diệp Gia Bình, anh ta thậm chí còn không hỏi tôi một câu.
Có lẽ trong mắt anh ta, chút vết thương nhỏ này của tôi, làm sao có thể so sánh được với một giọt nước mắt của con trai cưng anh ta.
Tôi lảo đảo bước vào phòng tắm, tự mình rửa sạch vết thương, dùng cồn sát trùng rồi lấy băng cá nhân dán lại.
Cồn xót vào vết thương, đau rát. Nhưng nỗi đau thể xác này, làm sao có thể so sánh được với nỗi đau trong tim tôi.
Tôi nhớ lại, trước đây, chỉ cần tôi bị đứt tay một chút, Diệp Gia Bình sẽ cuống cuồng lên, vừa thổi vừa xoa, cẩn thận bôi thuốc cho tôi, còn dặn dò đủ điều.
Nhưng bây giờ, tôi bị thương ngay trước mặt anh ta, anh ta lại làm như không thấy.
Tình yêu, rốt cuộc là thứ mong manh đến nhường nào? Hôm nay có thể yêu đến chết đi sống lại, ngày mai đã có thể trở thành người dưng nước lã.
Thật đáng buồn.
Một lúc sau, Diệp Gia Bình quay lại phòng. Anh ta thấy tôi đang ngồi trên giường, chân đã được băng bó, ánh mắt thoáng qua một tia áy náy.
"Tâm Đan, chân em..."
"Không sao, chỉ bị xước nhẹ thôi." Tôi bình thản đáp.
Anh ta bước đến, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giọng nói có chút hối lỗi: "Xin lỗi em, lúc nãy anh hơi nóng nảy. Chỉ là... anh lo cho Gia An quá."
Tôi nhìn anh ta, không nói gì.
"Thằng bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Em đừng giận nó nhé." Anh ta lại nói, ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong đôi mắt anh ta, tôi chỉ thấy hình ảnh của Trác Huyền Thư và Diệp Gia An.
Tôi im lặng.
"Tối nay... anh sang phòng Gia An ngủ, để dỗ thằng bé. Nó vừa đến nhà mới, có lẽ còn sợ." Anh ta nói, giọng điệu như đang thương lượng.
"Vâng." Tôi gật đầu, không chút do dự.
Tôi biết, đây chỉ là một cái cớ. Anh ta muốn ở bên cạnh mẹ con họ.
Trong căn nhà này, tôi mới chính là người ngoài.
Diệp Gia Bình dường như hơi ngạc nhiên trước sự ngoan ngoãn của tôi. Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi đứng dậy, cúi xuống hôn lên trán tôi một cái.
"Em nghỉ ngơi sớm đi."
Nói rồi, anh ta quay người rời đi.
Cánh cửa phòng khép lại, ngăn cách hai thế giới.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Nằm trên chiếc giường rộng lớn quen thuộc, tôi cảm thấy cô đơn đến tột cùng.
Khoảng nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng động khe khẽ từ phòng bên cạnh. Đó là phòng của Trác Huyền Thư và Diệp Gia An.
Tò mò, tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, áp tai vào bức tường lạnh lẽo.
Những âm thanh mờ ám, những tiếng rên rỉ đứt quãng vọng ra, xuyên qua bức tường, đâm thẳng vào màng nhĩ của tôi.
Đó là tiếng của Diệp Gia Bình. Tiếng thở dốc đầy dục vọng của anh ta.
Và cả tiếng của Trác Huyền Thư. Tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng khóc nức nở.
"Gia Bình... anh đi ra... tôi không muốn..."
"Thư... Thư à... đừng từ chối anh..." Giọng Diệp Gia Bình khàn đặc, đầy vẻ cầu xin. "Anh xin lỗi... là anh không tốt... nhưng anh thật sự yêu em... đừng đẩy anh ra..."
Rồi lại là những tiếng hôn hít, những âm thanh của da thịt va chạm.
"Gọi tên anh đi, Thư... gọi tên anh..."
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi ngồi thụp xuống sàn, hai tay bịt chặt miệng, cố gắng không để tiếng khóc bật ra.
Người chồng mà tôi yêu thương, người đã từng nói chỉ yêu một mình tôi, giờ đây đang ở phòng bên cạnh, ân ái với một người phụ nữ khác.
Anh ta đang cầu xin tình yêu của cô ta, giống như một con chó vẫy đuôi mừng chủ.
Tôi nhớ lại, khi chúng tôi còn yêu nhau, mẹ của Gia Bình đã từng phản đối kịch liệt. Bà nói tôi không xứng với anh. Gia Bình đã quỳ trước mặt bà, nói rằng: "Mẹ, đời này con chỉ lấy Tâm Đan. Nếu không có cô ấy, con thà ở vậy cả đời."
Người đàn ông từng vì tôi mà bất chấp tất cả, sao giờ đây lại trở nên hèn hạ đến vậy?
Tình yêu của anh ta, rốt cuộc rẻ mạt đến mức nào?
Tôi không biết mình đã ngồi dưới sàn bao lâu. Chỉ biết rằng khi tôi quay trở lại giường, trời đã gần sáng.
Cả đêm đó, những âm thanh dơ bẩn đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, giống như một lời nguyền độc địa.
Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.
Có thể bạn cũng thích





