
Chồng tôi, kẻ thù của tôi
Chương 3
Hạ Điệp Anh POV:
Đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức.
"Hạ Điệp Anh?" Giọng Lưu Thiên Nam vẫn trầm ấm như vậy.
"Là tôi."
"Cô... ổn chứ?" Anh ta có vẻ ngập ngừng.
"Tôi cần sự giúp đỡ của anh." Tôi đi thẳng vào vấn đề. Tôi không có thời gian để vòng vo.
Im lặng một lúc. Rồi anh ta nói, "Tôi biết. Tôi đã chờ cuộc gọi này."
"Tại sao anh lại giúp tôi?" Tôi hỏi. "Chúng ta không thân, và chồng tôi là đối thủ của anh."
"Vì cha mẹ cô đã từng giúp đỡ gia đình tôi. Và vì..." anh ta dừng lại, "...tôi không muốn thấy một tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ bị hủy hoại bởi một kẻ không biết trân trọng."
Giọng anh ta có chút gì đó khác lạ.
"Nếu là vì lòng biết ơn, tôi cảm ơn anh. Nếu là vì mục đích khác, thì xin lỗi, tôi không có hứng thú." Tôi nói một cách lạnh lùng. Bây giờ tôi không còn tin vào bất cứ người đàn ông nào nữa.
Lưu Thiên Nam ở đầu dây bên kia bật cười. "Cô vẫn kiêu ngạo như vậy. Tốt thôi. Tôi thích điều đó."
"..."
"Gửi địa chỉ cho tôi. Chúng ta cần nói chuyện." Anh ta nói rồi cúp máy.
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen. Lưu Thiên Nam. Anh ta là một ẩn số. Nhưng ít nhất, anh ta đã cứu tôi.
Tôi quyết định sẽ tin anh ta một lần.
Tôi không còn gì để mất nữa.
Những ngày sau đó, tôi lấy cớ cần không gian sáng tác yên tĩnh để dọn ra khỏi bệnh viện và đến ở tại xưởng sơn mài của mình. Vũ Tịnh ban đầu không đồng ý, nhưng sau khi tôi tỏ ra yếu đuối và nói rằng chỉ có nghệ thuật mới có thể chữa lành tâm hồn tôi, anh ta đã miễn cưỡng chấp nhận.
Anh ta không biết rằng, tôi không còn là Hạ Điệp Anh yếu đuối, chỉ biết đến nghệ thuật nữa.
Tôi nhớ lại, sau khi sinh Minh Khôi, tôi bị trầm cảm nặng. Cơ thể tôi suy nhược, tinh thần suy sụp. Chính Vũ Tịnh đã ở bên cạnh, chăm sóc tôi, động viên tôi quay lại với xưởng vẽ. Anh nói, nghệ thuật là liều thuốc tốt nhất.
Tôi đã từng nghĩ mình thật may mắn khi có một người chồng như vậy.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đó cũng là một phần trong kế hoạch của anh ta. Để tôi đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không hay biết gì về những âm mưu bẩn thỉu mà anh ta đang thực hiện.
May mắn thay, tôi đã phát hiện ra mọi chuyện chưa quá muộn.
Tối hôm đó, tôi trở về biệt thự để lấy một vài thứ. Vừa bước vào nhà, tôi đã thấy một cảnh tượng quen thuộc. Quà tặng chất đống trong phòng khách. Hoa hồng rải khắp nơi.
Vũ Tịnh đang đứng ở đó, gầm lên với một người giúp việc. "Tôi đã nói là phải chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo cơ mà! Một vết xước nhỏ trên hộp quà cũng không được có!"
Anh ta quay lại, nhìn thấy tôi, cơn giận dữ trên mặt lập tức biến thành nụ cười dịu dàng. Anh ta bước nhanh đến, ôm chầm lấy tôi.
Điện thoại tôi rung lên, hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ anh ta. "Em đi đâu vậy? Anh gọi không được."
"Anh yêu, anh đã chuẩn bị một bất ngờ cho em." Anh ta ôm tôi chặt hơn, giọng nói đầy vẻ áy náy và lo lắng.
Tôi ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ trên áo anh ta. Một mùi hương rẻ tiền, nồng nặc. Mùi của Bồ Hương Liên.
"Em đến xưởng vẽ một chút." Tôi nói ngắn gọn, cố gắng đẩy anh ta ra.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Công ty của anh và con trai anh, cái nào quan trọng hơn?"
Cơ thể Vũ Tịnh cứng lại một giây.
Rồi anh ta lại mỉm cười, một nụ cười đầy cưng chiều. Anh ta véo nhẹ mũi tôi. "Ngốc ạ, tất nhiên là em rồi. Em và con là quan trọng nhất."
"Anh yêu." Cái cách anh ta gọi tôi khiến tôi cảm thấy ghê tởm.
"Hôm nay là kỷ niệm ngày chúng ta hẹn hò lần đầu tiên." Anh ta tuyên bố, kéo tay tôi vào phòng ăn. "Anh đã tự tay chuẩn bị bữa tối cho em."
Tôi nhớ lại. Vũ Tịnh không hề biết nấu ăn. Để làm tôi vui, anh ta đã bí mật đi học một khóa nấu ăn, tay bị bỏng, bị dao cắt không biết bao nhiêu lần.
Anh ta đã từng yêu tôi đến thế. Hay đó cũng chỉ là một màn kịch?
Tình yêu của anh ta, rốt cuộc là thật hay giả?
Hay anh ta có thể yêu hai người phụ nữ cùng một lúc? Một người để trân trọng như một món đồ trang trí, và một người để thỏa mãn những ham muốn trần tục?
Một bàn ăn thịnh soạn được dọn ra. Nến, hoa, rượu vang. Vũ Tịnh ân cần cắt bít tết cho tôi, gắp thức ăn vào bát tôi.
Nhưng tôi không thể nuốt nổi một miếng nào.
"Em không khỏe à?" Anh ta lo lắng hỏi.
Đúng lúc này, điện thoại anh ta lại reo. Là Bồ Hương Liên.
Sắc mặt anh ta thay đổi rõ rệt. Anh ta vội vàng đứng dậy. "Anh... anh có việc gấp ở công ty phải xử lý. Em ăn trước nhé, anh đi một lát rồi về."
Anh ta cúi xuống, hôn lên má tôi một cách vội vã rồi rời đi.
Nhìn theo bóng lưng anh ta, tôi chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi và chán ghét vô hạn.
Tôi mở chiếc máy tính bảng được giấu kín. Hệ thống camera an ninh mà Lưu Thiên Nam đã bí mật lắp đặt trong nhà cho tôi đã được kích hoạt.
Trên màn hình, tôi thấy Vũ Tịnh lao ra khỏi nhà, lên xe và phóng đi. Anh ta không đến công ty. Anh ta đến một căn hộ chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố.
Cửa mở, một người phụ nữ lao vào lòng anh ta.
Đó là Bồ Hương Liên.
Tôi gần như không nhận ra cô ta. Cô ta đã phẫu thuật thẩm mỹ. Gương mặt quê mùa ngày xưa đã biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp sắc sảo, quyến rũ. Nhưng dù có thay đổi thế nào, tôi vẫn nhận ra sự đố kỵ và tham vọng trong ánh mắt cô ta.
"Anh Tịnh, sao bây giờ anh mới đến? Em và con đợi anh mãi." Cô ta nũng nịu, tay vòng qua cổ Vũ Tịnh.
Vũ Tịnh ôm lấy eo cô ta, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ chiếm hữu. "Không phải đã nói là đừng gọi cho anh khi anh đang ở cùng cô ấy sao?"
"Nhưng người ta nhớ anh mà." Bồ Hương Liên cọ cọ vào người anh ta. "Anh xem, ngày mai là ngày hội thao ở trường của Minh Khôi rồi. Anh đã hứa sẽ cùng em đến tham dự với tư cách là ba mẹ của con."
Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ "ba mẹ".
"Anh biết rồi." Vũ Tịnh thở dài. "Nhưng Điệp Anh... cô ấy vừa mới ổn định lại."
"Lại là cô ta!" Bồ Hương Liên đẩy anh ta ra, giọng đầy ghen tuông. "Trong lòng anh rốt cuộc có em và con không vậy? Hay chỉ có người vợ nghệ sĩ mỏng manh dễ vỡ của anh thôi?"
Vũ Tịnh cau mày, nhưng rồi lại kéo cô ta vào lòng, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ. "Ngốc ạ, tất nhiên là anh yêu em và con rồi. Minh Khôi là con trai anh, là tất cả của anh. Không ai có thể thay thế được vị trí của hai mẹ con."
Anh ta hôn cô ta, một nụ hôn sâu và đầy đam mê.
Chiếc máy tính bảng rơi khỏi tay tôi, vỡ tan trên sàn nhà.
Trái tim tôi cũng vậy.
Tất cả của anh.
Năm đó, khi tôi mang thai, bác sĩ nói rằng cơ thể tôi yếu, khó có thể giữ được đứa bé. Vũ Tịnh đã quỳ xuống cầu xin tôi bỏ đứa bé đi. Anh nói, "Anh không thể mất em. Anh chỉ cần có em là đủ rồi."
Tôi đã nghĩ rằng anh yêu tôi hơn cả sinh mệnh.
Hóa ra, anh ta chỉ không muốn vướng bận.
Con trai anh, tất cả của anh. Còn tôi? Tôi là gì trong cuộc đời anh?
Một món đồ trang trí đẹp đẽ? Một công cụ để rửa tiền? Hay một kẻ ngốc đáng thương?
Có thể bạn cũng thích





