
Trái tim tôi, sự tàn nhẫn của anh ấy
Chương 3
Mạc Quyên Nhi POV:
Cú đâm của tôi không thành công.
Trần Bá Hoàng phản xạ quá nhanh. Hắn nghiêng người tránh được, đồng thời dùng một tay chụp lấy cổ tay tôi, bẻ quặt ra sau. Con dao rơi xuống sàn nhà, phát ra một tiếng "keng" chói tai.
Cổ tay tôi đau điếng, nhưng không đau bằng trái tim tôi lúc này.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt không phải là sự tức giận, mà là một sự tổn thương không thể tin được.
"Quyên Nhi... em... em muốn giết tôi?" Giọng hắn run rẩy.
Tôi cười một cách điên dại.
"Đúng! Tao muốn giết mày! Trần Bá Hoàng, mày là đồ súc sinh! Mày đã hại chết cha mẹ tao! Tao phải giết mày để báo thù!"
Nói rồi, tôi vùng ra khỏi tay hắn, lao về phía ban công. Nếu không giết được hắn, tôi sẽ chết cùng hắn.
Nhưng hắn lại nhanh hơn một bước. Hắn ôm chặt lấy tôi từ phía sau, ghì tôi vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
"Không được! Quyên Nhi, em không được chết! Anh không cho phép em chết!" Hắn gầm lên bên tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào gáy tôi.
"Buông ra! Trần Bá Hoàng, mày buông tao ra!" Tôi giãy giụa trong vô vọng.
Sức lực của tôi sao có thể so với hắn. Hắn dễ dàng khống chế tôi, bế thốc tôi lên và ném mạnh xuống giường.
"Em muốn chết đến vậy sao?" Hắn đè lên người tôi, hai tay giữ chặt hai cổ tay tôi trên đỉnh đầu. "Được thôi. Nhưng trước khi chết, em phải nghĩ đến Lương Hòa Thái."
Cái tên đó khiến tôi sững sờ.
"Bạn thân của em. Nếu em chết, tôi sẽ khiến cậu ta sống không bằng chết. Cả phòng khám từ thiện của cậu ta nữa, tôi sẽ cho nó biến mất khỏi Sài Gòn này trong một đêm."
Sự tàn nhẫn trong lời nói của hắn khiến tôi rùng mình. Tôi biết hắn nói được là làm được.
"Mày... đồ khốn nạn!" Tôi chỉ có thể nghiến răng chửi rủa.
Hắn cúi xuống, hôn lên môi tôi một cách thô bạo. Nụ hôn mang theo vị máu tanh nồng từ môi tôi vừa bị hắn tát lúc ở trung tâm thương mại.
Tôi cắn mạnh vào môi hắn, nhưng hắn không hề buông ra, ngược lại càng siết chặt tôi hơn.
Nước mắt tôi trào ra, hòa cùng với máu, mặn chát.
Tôi bất lực. Tôi hoàn toàn bất lực.
Cuối cùng, tôi kiệt sức và ngất đi.
...
Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường, nhưng hai tay và hai chân đã bị còng vào bốn góc giường.
Tôi đang bị giam cầm.
Cửa phòng mở ra. Trần Bá Hoàng bước vào, trên tay là một khay thức ăn.
"Tỉnh rồi à? Ăn chút gì đi." Hắn đặt khay thức ăn lên chiếc bàn cạnh giường.
Tôi quay mặt đi, không thèm nhìn hắn.
Hắn ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve má tôi.
"Đừng giận nữa. Anh làm vậy cũng chỉ vì quá yêu em. Anh sợ mất em."
Yêu? Hắn còn dám nói từ "yêu" sao?
"Anh phải đi gặp Yến Linh một lát. Cô ấy bị dọa sợ rồi. Em ngoan ngoãn ở đây, ăn hết chỗ cháo này. Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn."
Nói rồi, hắn đứng dậy, hôn lên trán tôi một cái rồi rời đi.
Căn phòng lại chìm vào im lặng. Tôi nhìn trần nhà, nước mắt lại không ngừng rơi.
Trốn. Tôi phải trốn khỏi đây.
Kế hoạch "chết" của tôi và Lương Hòa Thái đã được chuẩn bị. Tôi phải chịu đựng. Chịu đựng đến khi có cơ hội.
Nhà họ Trần có một "gia pháp" tàn khốc dành cho những người con dâu không nghe lời hoặc làm mất mặt gia đình. Đó là bị giam cầm trong một biệt thự bỏ hoang ở ngoại ô cho đến khi chết.
Tôi sẽ chấp nhận "gia pháp" đó. Đó là cách duy nhất để tôi có thể cắt đứt quan hệ với nhà họ Trần, để Trần Bá Hoàng tin rằng tôi đã chết.
Và khi đó, Lương Hòa Thái sẽ bí mật cứu tôi ra ngoài.
Tôi nhìn bát cháo trên bàn. Tôi cầm lên, và ăn từng thìa một. Tôi phải sống. Sống để báo thù, sống để bắt đầu một cuộc đời mới.
Có thể bạn cũng thích





