Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Trái tim tôi, sự tàn nhẫn của anh ấy

Trái tim tôi, sự tàn nhẫn của anh ấy

Người chồng từng thề nguyện bảo vệ tôi nay lại nhẫn tâm ép cha mẹ già quỳ gối giữa chốn đông người để lấy lòng nhân tình Tạ Yến Linh. Chỉ vì bảo vệ con gái trước lời vu khống, cha tôi bị hắn ép đập nát kỷ vật gia bảo, dẫn đến việc song thân uất ức nhảy lầu tự vẫn ngay trước mắt tôi. Nỗi đau chưa dừng lại khi tôi sảy thai lúc bị hắn trói ngoài mưa lạnh. Mất đi tất cả, tôi quyết định phối hợp với Lương Hòa Thái, chấp nhận chịu phạt giam cầm trong biệt thự hoang để giả chết, tìm cơ hội làm lại cuộc đời.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Người đàn ông từng thề non hẹn biển sẽ che chở tôi suốt đời, giờ đây đang bắt cha mẹ già của tôi quỳ gối giữa trung tâm thương mại sầm uất.

Tất cả chỉ vì ả nhân tình Tạ Yến Linh khóc lóc kể lể rằng tôi ghen tuông hành hạ ả. Và đây là cái giá cha mẹ tôi phải trả vì đã mắng ả ta một trận để bảo vệ tôi.

Hắn tát tôi trời giáng, rồi ép cha tôi phải tự tay đập nát kỷ vật gia bảo. Chưa dừng lại ở đó, trong nỗi nhục nhã ê chề, cha mẹ tôi đã cùng nhau nhảy lầu tự vẫn ngay trước mắt tôi.

Cơn đau mất người thân chưa nguôi, tôi lại phát hiện mình sảy thai trong lúc bị hắn trói ngoài sân dầm mưa. Đứa con chưa kịp thành hình đã rời bỏ tôi mà đi.

Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi đã đồng ý với kế hoạch của người bạn thân Lương Hòa Thái. Tôi sẽ chấp nhận "gia pháp" của nhà họ Trần, bị giam cầm đến chết trong một biệt thự bỏ hoang, để rồi "chết" một lần và bắt đầu lại cuộc đời mới.

Chương 1

Mạc Quyên Nhi POV:

Người đàn ông từng thề non hẹn biển, hứa sẽ che chở tôi suốt đời, giờ đây đang bắt cha mẹ già của tôi quỳ gối giữa trung tâm thương mại sầm uất.

Tiếng nhạc xập xình, tiếng người qua lại ồn ào, tất cả như những nhát dao vô hình cứa vào tim tôi. Cha tôi, một nhà giáo cả đời giữ gìn cốt cách, lưng ông vẫn cố gắng thẳng tắp dù hai đầu gối đã run rẩy trên nền gạch lạnh lẽo. Mẹ tôi, mái tóc đã điểm bạc, bà cúi gằm mặt, bờ vai gầy guộc run lên từng chặp.

Xung quanh, những ánh mắt tò mò, thương hại, và cả chế giễu đang chĩa vào họ.

"Quỳ xuống!"

Giọng nói của Trần Bá Hoàng lạnh như băng, không một chút cảm xúc. Hắn đứng đó, cao ngạo như một vị vua đang thị sát lãnh địa của mình, bên cạnh là Tạ Yến Linh, cô trợ lý đang nép vào lòng hắn, đôi mắt sưng húp như vừa khóc một trận lớn.

Chính ả ta đã gọi điện cho cha mẹ tôi, khóc lóc kể lể rằng tôi vì ghen tuông mà hành hạ ả, rằng tôi không xứng đáng với tình yêu của Trần Bá Hoàng. Cha mẹ tôi thương con, đã tìm đến tận công ty mắng cho ả một trận.

Và đây là cái giá họ phải trả.

Tôi lao đến, gạt đám đông ra để chen vào.

"Trần Bá Hoàng, anh dừng lại đi! Có chuyện gì thì trút lên em này, đừng làm nhục cha mẹ em!"

Hắn thậm chí không thèm quay lại nhìn tôi. Ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào Tạ Yến Linh, giọng điệu cưng chiều đến buồn nôn.

"Yến Linh, em xem, họ đã chịu xin lỗi em chưa?"

Tạ Yến Linh rụt rè lắc đầu, giọng nói yếu ớt như sắp đứt hơi.

"Anh Hoàng, hay là thôi đi ạ... Em không sao đâu. Chỉ cần chị Quyên Nhi đừng hiểu lầm em nữa là được rồi."

Ả ta diễn thật đạt. Một đóa bạch liên hoa vô tội, bị người khác chà đạp nhưng vẫn rộng lượng bao dung.

Tôi nhìn ả, căm hận đến tột cùng.

"Tạ Yến Linh, cô đừng giả nhân giả nghĩa nữa! Chính cô đã..."

"Chát!"

Một cái tát trời giáng khiến đầu óc tôi ong lên. Trần Bá Hoàng đã quay lại, bàn tay hắn vừa tát tôi vẫn còn giơ lên giữa không trung.

"Mạc Quyên Nhi, cô còn dám nói à? Cô không biết xấu hổ sao? Yến Linh đã vì cô mà chịu bao nhiêu ấm ức rồi?"

Hắn gằn giọng, rồi quay sang ra lệnh cho vệ sĩ.

"Mang 'thứ đó' ra đây."

Hai tên vệ sĩ to con mang đến một chiếc hộp gấm. Mở ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc phỉ thúy cổ, sắc xanh biếc mướt mắt. Đó là kỷ vật gia bảo của nhà tôi, là món quà mẹ tôi đã trao cho Trần Bá Hoàng trong ngày cưới, với hy vọng hắn sẽ yêu thương, trân trọng tôi.

"Đập nó đi."

Hắn lạnh lùng ra lệnh cho cha tôi.

"Tự tay các người đập vỡ nó, coi như lời xin lỗi Yến Linh. Nếu không, tôi không dám chắc hai cái chân già này của các người còn đứng vững được không đâu."

Cha tôi trợn mắt, cả người run lên vì phẫn uất.

"Đồ súc sinh!"

"Cha!" Tôi hét lên, quỳ sụp xuống bên cạnh Trần Bá Hoàng, túm lấy ống quần hắn.

"Em xin anh! Anh muốn em làm gì cũng được, quỳ gối, dập đầu, thậm chí là chết, em cũng chịu! Xin anh đừng đối xử với cha mẹ em như vậy!"

Hắn cúi xuống, túm lấy tóc tôi giật ngược ra sau, ép tôi phải ngẩng mặt lên nhìn hắn.

"Chết? Cô nghĩ mình có tư cách chết sao? Mạc Quyên Nhi, tôi nói cho cô biết, không có sự cho phép của tôi, cô ngay cả quyền chết cũng không có."

Giọng hắn tàn nhẫn đến cùng cực.

"Đập!"

Hắn hét lên một lần nữa.

Cha tôi nhìn mẹ tôi, trong ánh mắt hai người ánh lên sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng. Mẹ tôi khẽ gật đầu, nước mắt lã chã rơi.

Cha tôi run rẩy nhặt chiếc búa nhỏ mà vệ sĩ đưa cho. Ông nhắm mắt lại.

Choang!

Tiếng ngọc vỡ tan, sắc bén và chói tai. Trái tim tôi như cũng vỡ thành từng mảnh theo âm thanh đó.

Kỷ vật gia bảo, niềm tự hào và danh dự của gia đình tôi, đã bị chính tay cha tôi đập nát trước mặt bàn dân thiên hạ.

Tôi ngã khuỵu xuống sàn, cảm giác như toàn bộ sức lực đã bị rút cạn. Tôi nhìn Trần Bá Hoàng, người đàn ông tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh. Giờ đây, trong mắt hắn chỉ còn sự xa lạ và tàn độc. Hắn không còn là người tôi biết nữa. Hoặc có lẽ, đây mới chính là con người thật của hắn mà tôi chưa bao giờ nhìn thấu.

Trần Bá Hoàng hài lòng nhìn những mảnh ngọc vỡ, rồi cúi xuống nói với Tạ Yến Linh bằng giọng điệu dịu dàng nhất.

"Em xem, bây giờ đã hài lòng chưa?"

Hắn bế thốc Tạ Yến Linh lên, xoay người rời đi, bỏ lại tôi và cha mẹ trong sự nhục nhã ê chề.

"Đừng đi!" Tôi cố gắng gào lên, nhưng cổ họng khô khốc không thể phát ra âm thanh.

Cha mẹ tôi lảo đảo đứng dậy. Họ không nhìn tôi, cũng không nói một lời nào. Cha dìu mẹ, hai bóng lưng còng còng, già nua và cô độc, từng bước, từng bước đi về phía lan can của tầng cao nhất trung tâm thương mại.

Một dự cảm chẳng lành trỗi lên trong lòng tôi.

"Cha! Mẹ! Đừng!"

Tôi điên cuồng lao về phía họ, nhưng đã quá muộn.

Họ nắm tay nhau, nhìn tôi lần cuối, trong ánh mắt là sự giải thoát.

Rồi họ cùng nhau nhảy xuống.

"KHÔNG!"

Tiếng hét của tôi xé tan không gian ồn ào. Mọi thứ trước mắt tôi tối sầm lại. Máu. Rất nhiều máu. Loang lổ trên nền đất trắng.

Tiếng người la hét, tiếng xe cứu thương inh ỏi. Mọi thứ hỗn loạn.

Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ nát.

Trong cơn hỗn loạn và tuyệt vọng, tôi rút điện thoại ra, bấm vào một dãy số quen thuộc.

"Thái... cứu tớ... Tớ muốn chết."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một giọng nói trầm ổn, ấm áp vang lên.

"Quyên Nhi, bình tĩnh. Nói cho tớ biết cậu đang ở đâu."

Tôi nói địa chỉ trong tiếng nấc, rồi cúp máy. Tôi biết, Lương Hòa Thái sẽ đến. Anh ấy là hy vọng cuối cùng của tôi.

Một lát sau, anh ấy đến. Anh không hỏi gì nhiều, chỉ lặng lẽ đưa cho tôi một lọ thuốc nhỏ.

"Uống cái này đi. Nó sẽ giúp cậu 'chết' một lần."

Tôi không do dự, cầm lấy lọ thuốc, mở nắp và dốc thẳng vào miệng. Vị đắng chát lan tỏa, nhưng nó không thể nào đắng hơn nỗi đau trong lòng tôi lúc này.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Lời nói dối của Alpha, sự nổi loạn của Omega
8.2
Kiến trúc sư Hà Gia Anh tưởng mình có tất cả khi trở về gia đình tài phiệt và đính hôn cùng Cao Tuấn Ngọc. Tuy nhiên, cô bàng hoàng nhận ra vị hôn phu vốn đã có tổ ấm riêng bên Khang Vân Ly và đứa con trai bí mật. Đau đớn hơn, cha mẹ ruột cô chính là kẻ chủ mưu, dùng tiền gia tộc nuôi dưỡng nhân tình của con rể và coi cô như vật thế thân. Họ thậm chí định tống cô vào viện tâm thần để chiếm đoạt vị trí. Bị phản bội bởi những người thân yêu nhất, Gia Anh quyết định không cam chịu. Tại bữa tiệc tập đoàn, cô công khai toàn bộ bằng chứng ngoại tình và sự tàn độc của gia đình, chính thức bắt đầu hành trình trả thù.
Bìa tiểu thuyết Vụng trộm
9.1
Vốn dĩ là người luôn điềm đạm, cô lại bất ngờ bộc phát sự bướng bỉnh khi dành trọn niềm đam mê thầm kín cho anh. Ngược lại, anh cũng lần đầu đánh mất sự tự chủ, để bản năng chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ. Mối quan hệ giữa họ tựa như sự giao thoa của sói tham và cừu dữ, một sự gắn kết đầy khao khát mà cả hai đều thấu hiểu. Khi cuộc vui tưởng chừng kết thúc, cô lại bình thản nắm tay người khác rời đi, khiến anh bàng hoàng nhận ra mình đã sớm mất quyền kiểm soát. Trong tiếng cười lạnh lẽo, anh hiểu rằng một ván cược mới đầy kịch tính chỉ vừa mới khởi đầu.
Bìa tiểu thuyết Người pha chế của tôi, tỷ phú
8.5
Mười năm thầm yêu kết thúc bằng đêm tân hôn cay đắng khi chồng tôi tuyên bố không có nhu cầu, rồi sau đó lại sỉ nhục tình cảm của tôi là công cụ kinh doanh ghê tởm. Trong cơn tuyệt vọng, tôi lỡ mang thai với một người lạ. Trớ trêu thay, khi nhân tình của anh ta có bầu, anh ta lại ép tôi nhận nuôi đứa trẻ đó. Hai lần anh ta nhẫn tâm đẩy ngã tôi để bảo vệ người tình, khiến giọt máu trong bụng tôi suýt không giữ được. Nhận ra sự hy sinh bấy lâu chỉ là trò cười, tôi quyết định chấm dứt. Một cuộc ly hôn dứt khoát cùng đơn kiện Nguyễn Kiên Định tội bạo hành là cái kết tôi dành cho kẻ bội bạc này.
Bìa tiểu thuyết Người chồng vô danh của tôi, anh trai của Tổng thống
9.5
Kiếp trước, vì yêu Đăng Chung Hiếu, tôi chấp nhận hôn nhân thương mại nhưng đổi lại là bi kịch thảm khốc. Sau cái chết của người tình Tôn Ái Linh, anh ta điên cuồng đổ lỗi và trả thù tôi. Cha tôi đột tử khi tập đoàn phá sản, mẹ tôi suy sụp, còn tôi bị sát hại trong một vụ tai nạn dàn dựng. Sống lại vào đúng đêm định mệnh, tôi quyết tâm thay đổi vận mệnh. Thay vì níu kéo kẻ bạc tình, tôi chọn tác thành cho họ và chấp nhận kết hôn với một người đàn ông vô danh. Dù bị người đời cười chê, tôi vẫn sẵn sàng đánh đổi để bảo vệ gia đình và thoát khỏi vòng xoáy hận thù cũ.
Bìa tiểu thuyết Đêm tân hôn, ông trùm tàn tật đã đứng dậy
7.9
Tại lễ cưới, Đường Luyến bị hôn phu bỏ rơi để chạy theo tình cũ. Cùng lúc đó, cô dâu nhà bên cũng từ chối kết hôn vì chê chú rể Vân Thâm tàn tật. Trong tình cảnh trớ trêu, Đường Luyến quyết định tiến tới trước người đàn ông ngồi xe lăn và đề nghị cả hai về chung một nhà. Cô vốn thương cảm cho số phận của Vân Thâm nên tự hứa sẽ yêu chiều anh hết mực. Ban đầu, Vân Thâm đầy cảnh giác, cho rằng cô kết hôn chỉ vì tiền và dự tính sẽ sớm ly hôn sau khi đạt được mục đích. Thế nhưng, cuộc sống hậu hôn nhân lại đảo lộn hoàn toàn suy nghĩ của anh. Khi Đường Luyến muốn rời đi, người đàn ông quyền lực ấy lại tìm mọi cách níu kéo vì không thể sống thiếu cô.
Bìa tiểu thuyết Tái hôn với ông trùm, chồng cũ thế thân vô cùng hối hận
7.8
Trì Vũ Thư đã nếm trải đủ sự vô tình của Thẩm Cẩn Quân khi phải tự tay chuẩn bị thuốc tránh thai cho người tình của chồng. Cô chấp nhận cuộc hôn nhân này chỉ vì anh là cái bóng của người yêu quá cố Phó Tư Cẩn. Khi Vũ Thư dứt khoát ly hôn và tuyên bố chưa từng yêu anh, Cẩn Quân mới bàng hoàng đau đớn cầu xin cô ở lại. Cùng lúc đó, Phó Tư Cẩn bất ngờ trở về từ cõi chết với thân phận người thừa kế quyền lực. Dù cô không ngừng tìm kiếm dấu vết cũ, anh vẫn giữ thái độ xa cách khiến cô tuyệt vọng. Chỉ đến khi Vũ Thư quyết định từ bỏ tất cả, người đàn ông ấy mới rơi lệ và thổ lộ tình cảm chân thành dành cho cô.