
Người pha chế của tôi, tỷ phú
Chương 2
Bàng Diệu Hằng POV:
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong một căn phòng khách sạn xa lạ. Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa sổ, chiếu lên tấm ga giường màu trắng lộn xộn. Bên cạnh tôi, người đàn ông đêm qua vẫn đang say ngủ.
Tôi lặng lẽ ngồi dậy, cố gắng không gây ra tiếng động. Cơn đau đầu sau cơn say ập đến, nhưng nó không là gì so với cơn đau nhói trong tim. Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh. Dưới ánh sáng ban ngày, khuôn mặt anh ta càng thêm phần tuấn tú. Hàng mi dài cong vút, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Một vẻ đẹp sạch sẽ và vô hại.
Triệu Xuân Thái. Anh ta đã nói tên mình như vậy.
Tôi không hối hận về những gì đã xảy ra. Đó là sự trả thù của tôi. Một sự trả thù nhỏ bé và thảm hại, nhưng nó khiến tôi cảm thấy mình vẫn còn sống, vẫn còn khả năng cảm nhận.
Tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường, nhặt quần áo vương vãi trên sàn và mặc lại. Trước khi đi, tôi dừng lại bên giường, lấy trong ví ra một xấp tiền và đặt lên chiếc tủ đầu giường. Tôi không biết làm vậy là đúng hay sai, nhưng tôi không muốn nợ nần anh ta bất cứ điều gì.
Khi tôi trở về căn biệt thự, trời đã sáng rõ. Căn nhà vẫn im lìm như một nấm mồ. Nguyễn Kiên Định chắc đã đi làm. Tốt thôi. Tôi cũng không muốn nhìn thấy mặt anh ta.
Tôi bước vào phòng ngủ của mình - không, là phòng dành cho khách - và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tôi không có nhiều thứ ở đây. Chỉ một chiếc vali nhỏ chứa vài bộ quần áo tôi mang theo từ nhà họ Bàng. Mọi thứ khác trong căn nhà này, từ đồ nội thất đắt tiền đến những bộ váy áo hàng hiệu trong tủ, đều do Nguyễn Kiên Định chuẩn bị. Chúng thuộc về "phu nhân Nguyễn Gia", không phải Bàng Diệu Hằng.
Tôi kéo vali ra khỏi nhà, không một chút lưu luyến. Cảm giác như trút được một gánh nặng. Tôi sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.
Tôi lái xe đến một khách sạn, thuê một phòng và bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai. Kế hoạch trả thù.
Tôi nhớ lại đêm qua. Nhớ lại từng lời nói cay độc của Nguyễn Kiên Định. Anh ta nói tôi ghê tởm. Anh ta nói tình yêu của tôi ngu ngốc. Anh ta coi tôi là một công cụ.
Nỗi đau lại cuộn lên, nhưng lần này nó đi kèm với một sự quyết tâm lạnh lùng.
Nguyễn Kiên Định, anh sẽ phải trả giá.
Tôi gọi cho luật sư riêng của mình.
"Luật sư Trần, tôi muốn chuẩn bị đơn ly hôn," tôi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây. "Tiểu thư Diệu Hằng, cô và cậu Định mới kết hôn hôm qua..."
"Tôi biết," tôi ngắt lời. "Cứ chuẩn bị đi. Tôi sẽ cho ông biết khi nào cần nộp đơn."
Tiếp theo, tôi gọi cho một người môi giới bất động sản đáng tin cậy.
"Anh Long, tôi có một căn biệt thự ở khu Cảnh Hồ muốn bán. Đúng vậy, là căn nhà tân hôn của tôi. Bán càng nhanh càng tốt, giá cả không thành vấn đề."
Tôi biết Nguyễn Kiên Định rất thích căn nhà đó. Anh ta đã dành nhiều tâm huyết để thiết kế và trang trí nó. Bán nó đi sẽ là một đòn giáng mạnh vào lòng tự tôn của anh ta.
Sau khi sắp xếp mọi việc, tôi cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời. Tôi nằm vật ra giường, nhắm mắt lại. Hình ảnh người đàn ông tên Triệu Xuân Thái lại hiện lên. Hơi ấm của anh ta, nụ hôn của anh ta, vòng tay mạnh mẽ của anh ta.
Đó chỉ là một cuộc tình một đêm, một hành động bộc phát trong lúc tuyệt vọng. Nhưng không thể phủ nhận, anh ta đã mang lại cho tôi một chút an ủi trong đêm đen tối nhất cuộc đời tôi. Anh ta khiến tôi cảm thấy mình được khao khát, được trân trọng, dù chỉ trong một đêm ngắn ngủi.
Hoàn toàn trái ngược với Nguyễn Kiên Định.
Tôi nhớ lại những năm tháng yêu thầm anh ta. Tôi đã làm mọi thứ vì anh. Tôi học cách nấu những món anh thích, tìm hiểu về những lĩnh vực anh quan tâm, cố gắng trở thành hình mẫu người phụ nữ lý tưởng trong mắt anh. Tôi đã từ bỏ ước mơ trở thành một nhà thiết kế trang sức để trở thành một cô tiểu thư ngoan ngoãn, chờ đợi được gả cho anh.
Tôi đã hy sinh quá nhiều, để rồi nhận lại sự khinh miệt và sỉ nhục.
Tôi đã từng nghe loáng thoáng về mối quan hệ của anh ta và Tống Tâm Trang, nhưng tôi luôn tự lừa dối mình rằng đó chỉ là tin đồn. Rằng anh ta sẽ không đối xử với tôi như vậy.
Đêm qua, khi nghe chính miệng anh ta thừa nhận, tôi mới biết mình đã sai lầm đến mức nào.
"Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Chỉ cần tôi cho cô ta một chút hy vọng, cô ta sẽ ngoan ngoãn như một con cún. Thật dễ điều khiển."
"Nhưng Định à, dù sao cô ấy cũng là tiểu thư nhà họ Bàng..."
"Thì sao? Một tiểu thư thất thế, phải dựa vào hôn nhân để cứu vớt gia tộc. Đáng thương! Tâm Trang, em yên tâm, trái tim anh chỉ có mình em thôi. Anh sẽ không bao giờ phản bội em."
Những lời nói đó cứ vang vọng trong đầu tôi, như một cuốn băng bị hỏng. Mỗi một từ đều là một nhát dao, cứa đi cứa lại vào vết thương lòng của tôi.
Tôi đã khóc. Khóc cho sự ngu ngốc của bản thân, khóc cho mười năm thanh xuân bị lãng phí, khóc cho một tình yêu đã chết.
Nhưng khi nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và căm hận.
Tôi sẽ không khóc nữa. Từ giờ trở đi, Bàng Diệu Hằng sẽ không vì Nguyễn Kiên Định mà rơi một giọt nước mắt nào nữa.
Tôi đang chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn thì điện thoại reo lên. Là một số lạ.
Tôi do dự một lúc rồi cũng bắt máy.
"A lô?"
"Là tôi."
Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia. Triệu Xuân Thái.
Trái tim tôi bỗng đập lỡ một nhịp. "Sao anh có số của tôi?"
Anh ta cười khẽ. "Nếu tôi muốn, không gì là không thể. Chỉ là... cô đi mà không nói một lời, còn để lại tiền. Cô coi tôi là gì vậy?"
Giọng anh ta có chút hờn dỗi. Tôi cảm thấy hơi bối rối.
"Chúng ta... chỉ là tình một đêm thôi mà."
"Tình một đêm?" Anh ta lặp lại, giọng có vẻ không vui. "Với tôi thì không phải. Cô ăn xong rồi định chùi mép bỏ đi sao, Bàng Diệu Hằng?"
Anh ta biết cả họ tên của tôi. Người đàn ông này rốt cuộc là ai?
Chưa kịp để tôi trả lời, điện thoại lại rung lên. Lần này, màn hình hiện lên hai chữ "Chồng Yêu" - cái tên tôi đã lưu từ rất lâu, giờ đây trông thật châm biếm.
Chắc chắn là Nguyễn Kiên Định. Anh ta gọi tôi làm gì? Lẽ nào đã phát hiện ra tôi rời đi? Hay là lại muốn sỉ nhục tôi thêm một lần nữa?
Một cảm giác chán ghét dâng lên. Tôi không muốn nghe giọng nói của anh ta. Tôi không muốn có bất kỳ liên quan gì đến anh ta nữa.
Tôi định cúp máy, nhưng đầu dây bên kia, giọng nói của Triệu Xuân Thái đột nhiên vang lên, đầy vẻ chiếm hữu.
"Đừng nghe."
Có thể bạn cũng thích





