
Anh Hoắc, hãy cưng chiều em ngoan ngoãn nhé
Chương 2
Ôn Mạn vội vã về nhà, thì thấy dì Nguyễn đang ngồi ngẩn người trên sofa.
Mắt dì đỏ hoe, trông như vừa mới khóc.
Ôn Mạn nhìn quanh một lượt, không kìm được mà hỏi: "Dì Nguyễn, có chuyện gì vậy, bố đâu rồi ạ?"
Dì Nguyễn là người vợ thứ hai của bố Ôn Mạn.
Nghe Ôn Mạn hỏi, bà không kìm được mà buông lời chửi rủa.
"Cố Trường Khanh, cái đồ vong ân bội nghĩa đó, cậu ta quá tàn nhẫn!"
"Mấy năm trước lúc Cố thị gặp khó khăn, con đã ở bên cậu ta không rời không bỏ, bây giờ cậu ta vực dậy được rồi, không những đá con mà còn muốn tống bố con vào tù. Bố con bây giờ đang ở trong trại tạm giam."
…
Ôn Mạn sững người một lúc rồi nói: "Dì Nguyễn, dì đừng lo, con… con sẽ hỏi Cố Trường Khanh."
Cô nghĩ, không làm vợ chồng được thì cũng còn chút tình nghĩa xưa, Cố Trường Khanh chắc không đến mức cạn tàu ráo máng.
Cô bấm số gọi đi, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
Ôn Mạn hạ mình: "Cố Trường Khanh, chúng ta đã chia tay rồi, em xin anh đừng giận cá chém thớt sang bố em."
Cố Trường Khanh cười khẩy.
Anh ta nói: "Khoản thâm hụt lớn như vậy, phải có người chịu trách nhiệm chứ."
Ôn Mạn còn định xin xỏ thêm.
Cố Trường Khanh chuyển giọng: "Vẫn còn một con đường khác, chỉ xem em có bằng lòng hay không thôi! Ôn Mạn, chỉ cần em ở bên tôi năm năm, tôi sẽ tha cho chú Ôn."
Ôn Mạn chết lặng.
Cô không ngờ Cố Trường Khanh lại có thể trơ trẽn đến mức này, chỗ dựa cho tương lai anh ta cũng muốn, mà cơ thể của cô anh ta cũng muốn chiếm đoạt.
Ôn Mạn tức đến run người: "Cố Trường Khanh, anh thật khiến tôi ghê tởm!"
Cố Trường Khanh cười thờ ơ: "Tôi là loại người nào, chẳng phải em đã biết từ lâu rồi sao?"
Ôn Mạn nghiến răng: "Tôi sẽ không làm tình nhân của anh! Cố Trường Khanh, anh đừng có mơ!"
Cố Trường Khanh bật cười khẽ: "Vậy thì chuẩn bị mời luật sư cho chú Ôn đi! Ôn Mạn, đừng trách tôi không nhắc em, số tiền lớn như vậy ít nhất cũng phải mười năm tù."
Ôn Mạn cười lạnh: "Tôi sẽ mời luật sư giỏi nhất!"
"Em đang nói đến Hoắc Thiệu Đình à?" Cố Trường Khanh thong dong cười: "Ôn Mạn, em quên rồi sao, anh ấy là anh vợ tương lai của tôi, anh ấy sẽ giúp em kiện cáo ư?"
Ôn Mạn lạnh toát từ đầu đến chân!
Cố Trường Khanh nhẹ nhàng buông một câu: "Ôn Mạn, tôi đợi em đến cầu xin tôi!"
…
Ôn Mạn vừa cúp máy, dì Nguyễn liền chửi ầm lên.
"Thằng khốn!"
"Cậu ta nằm mơ à! Nhà chúng ta có chết hết cũng không đời nào đẩy con cho cậu ta chà đạp."
Nói rồi, dì Nguyễn lại rơi nước mắt: "Vị luật sư Hoắc đó là anh vợ của cái đồ vong ân bội nghĩa kia, chúng ta làm sao mà mời được? Ôn Mạn, con nghĩ cách gì đi."
Ôn Mạn cụp mắt xuống.
Một lát sau, cô khẽ nói: "Con và vị luật sư Hoắc này từng gặp nhau một lần, con sẽ thử xem sao."
Dì Nguyễn là phụ nữ, rất nhạy cảm.
Bà ngửi thấy mùi rượu trên người Ôn Mạn, lại nhìn thấy chiếc áo khoác nam cô đang khoác trên người, liền đoán ra được đã có chuyện gì xảy ra.
Dì Nguyễn không vạch trần.
*
Ôn Mạn muốn gặp Hoắc Thiệu Đình không hề dễ dàng.
Tại sảnh của văn phòng luật sư "Kiệt Anh", cô nhân viên lễ tân khách sáo nhưng xa cách nói: "Xin lỗi cô, nếu không có lịch hẹn trước, tôi không thể để cô lên trên được."
Ôn Mạn hối hận vì tối qua đã không nhận danh thiếp.
Cô hỏi: "Nếu bây giờ tôi đặt lịch hẹn thì khi nào có thể gặp được luật sư Hoắc?"
Cô nhân viên lễ tân kiểm tra một chút rồi nói: "Nhanh nhất cũng phải nửa tháng nữa ạ."
Ôn Mạn không khỏi có chút sốt ruột.
Đúng lúc này, cửa thang máy ở góc sảnh mở ra, một đôi nam nữ từ bên trong bước ra.
Người đàn ông đó chính là Hoắc Thiệu Đình.
Anh mặc một bộ vest đen trắng cổ điển, quần áo bảnh bao, ra dáng một tinh anh thực thụ.
Người phụ nữ là một quý bà trạc ngoài ba mươi, thân hình nóng bỏng.
Hoắc Thiệu Đình vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy Ôn Mạn, nhưng anh lại tỏ ra như không quen biết cô, cứ thế tiễn khách hàng ra đến cửa.
Anh giữ chừng mực, bắt tay tạm biệt người phụ nữ.
Giọng người phụ nữ lả lơi quyến rũ: "Luật sư Hoắc, lần này may mà có anh, nếu không sao tôi có thể ly hôn thuận lợi và chia được tài sản chứ! Anh không biết đâu, từ lúc có nhân tình mới, ông ta keo kiệt với tôi đến mức nào…"
Hoắc Thiệu Đình chỉ cười nhạt: "Là việc tôi nên làm."
Người phụ nữ bắt đầu tấn công: "Luật sư Hoắc, tối nay đi uống một ly chứ?"
Ánh mắt của Ôn Mạn rơi trên người phụ nữ kia, cô thầm nghĩ với thân hình thế này, đàn ông bình thường khó mà từ chối được.
Hoắc Thiệu Đình không phải người đàn ông bình thường.
Anh giơ tay lên xem đồng hồ, khéo léo từ chối: "Thật không may, tối nay tôi có hẹn rồi."
Người phụ nữ kia cũng là người biết điều, biết vị luật sư Hoắc này không để mắt đến mình.
Cô ấy quyến rũ chào tạm biệt rồi lên xe rời đi.
Hoắc Thiệu Đình tiễn khách xong, cố ý dừng lại một chút ở quầy lễ tân.
Anh nhìn Ôn Mạn, nói: "Đổi ý rồi à?"
Có thể bạn cũng thích





