
Lời thề báo thù thầm lặng của Luna đầy sẹo
Chương 3
Trang Tuyết POV:
Ngày hôm sau, tôi trở lại bệnh viện như một cái bóng. Tin tức về việc mang thai giống như một mỏ neo, vừa giữ tôi lại với thực tại, vừa kéo tôi chìm sâu hơn vào tuyệt vọng.
Tôi đã từng khao khát đứa trẻ này biết bao. Nhưng nó lại đến vào lúc nghiệt ngã nhất. Làm sao tôi có thể chào đón một sinh linh vào một thế giới đã tan vỡ? Làm sao tôi có thể nhìn nó và không nhớ đến sự phản bội của cha nó?
Trong lúc đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn loạn, tôi bất ngờ gặp họ ở hành lang. Tô Hữu Dũng và La Quế Lâm. Anh ta đang dìu cô ta, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tôi vội nấp sau một cây cột lớn, trái tim đập thình thịch.
"Em có chắc là không sao không?" Dũng hỏi, giọng đầy quan tâm. "Hay là để anh đưa em vào khám lại?"
"Không cần đâu," La Quế Lâm dựa vào người anh ta, giọng yếu ớt. "Chắc là do em lo lắng cho Tô An quá thôi. Bác sĩ Trang Tuyết đó... trông cô ta có vẻ không thân thiện lắm. Ánh mắt cô ta nhìn em cứ như thể em là kẻ thù vậy."
Tôi siết chặt tay. Kẻ thù? Cô ta mới là người đã phá nát gia đình tôi.
"Đừng bận tâm đến cô ta," giọng Dũng trở nên lạnh lùng và khinh miệt. "Cô ta chỉ là một người phụ nữ cuồng công việc, khô khan và nhàm chán. Chỉ là... anh có trách nhiệm với cô ta."
Trách nhiệm.
Từ đó như một nhát búa giáng thẳng vào đầu tôi. Tình yêu tám năm của chúng tôi, trong mắt anh ta, chỉ còn lại hai từ "trách nhiệm".
"Vậy khi nào anh mới giải quyết dứt điểm?" La Quế Lâm nũng nịu. "Em không muốn con trai chúng ta mãi mãi là con riêng. Em muốn cho nó một gia đình trọn vẹn."
Dũng im lặng một lúc lâu. Tôi nín thở chờ đợi câu trả lời của anh ta, dù biết rằng nó sẽ chỉ làm tôi thêm đau đớn.
"Cho anh thêm thời gian," cuối cùng anh ta cũng lên tiếng. "Việc ly hôn bây giờ sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng và công ty của anh."
La Quế Lâm không nói gì, nhưng tôi có thể thấy ánh mắt đắc thắng của cô ta khi nhìn về phía tôi, như thể cô ta biết tôi đang đứng đó. Cô ta biết rằng cô ta đã thắng.
Tôi không thể thở nổi. Lồng ngực tôi như bị bóp nghẹt. Tôi là vợ hợp pháp, nhưng lại bị đối xử như một chướng ngại vật cần phải loại bỏ. Đứa con trong bụng tôi, nó sẽ có vị trí nào trong cuộc đời của người cha này?
Tôi quay người bỏ chạy, không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào nữa.
Những lời hứa hẹn về một gia đình hạnh phúc, những lời thề non hẹn biển, tất cả đều là giả dối. Anh ta chưa bao giờ có ý định cho tôi một tương lai.
Tôi phải cắt đứt mối quan hệ độc hại này. Ngay lập tức.
Chiều hôm đó, tôi ngồi trong phòng khám của mình, tay cầm điện thoại. Tôi đã hủy cuộc hẹn với công ty chuyển nhà. Kế hoạch đã thay đổi.
Tôi không thể mang đứa bé này đến Singapore. Tôi không thể tự mình nuôi nấng một đứa trẻ trong hoàn cảnh này. Và hơn hết, tôi không muốn bất cứ điều gì có thể ràng buộc tôi với Tô Hữu Dũng nữa.
Tay tôi run rẩy, bấm số của khoa sản. Tôi hẹn một cuộc phẫu thuật vào cuối tuần. Một cuộc phẫu thuật để chấm dứt sự sống đang hình thành trong tôi.
Đó là quyết định đau đớn nhất trong cuộc đời tôi, nhưng tôi biết mình phải làm vậy. Để tự cứu lấy mình.
Sau đó, tôi gọi cho Lương Hạnh My.
"My, mình cần cậu giúp soạn một đơn ly hôn," tôi nói thẳng vào vấn đề.
"Cái gì? Tuyết, cậu nói gì vậy? Có chuyện gì xảy ra?" Hạnh My hét lên ở đầu dây bên kia. Cô ấy là người duy nhất biết cuộc hôn nhân của tôi "hoàn hảo" đến mức nào.
Tôi kể cho cô ấy nghe mọi chuyện, từ việc phát hiện ra đứa con riêng cho đến những lời nói tàn nhẫn của Dũng mà tôi vừa nghe được.
Hạnh My im lặng một lúc lâu, sau đó giọng cô ấy trở nên lạnh như băng. "Thằng khốn đó. Mình sẽ giúp cậu khiến hắn phải trả giá."
Ngay khi tôi vừa cúp máy, điện thoại lại reo lên. Là Tô Hữu Dũng.
"Vợ yêu," giọng anh ta ngọt ngào như không có chuyện gì xảy ra. "Tối thứ bảy này là lễ kỷ niệm thành lập công ty anh. Em phải đến đấy nhé. Anh đã chuẩn bị một bất ngờ lớn cho em."
Anh ta vẫn muốn tôi đóng vai người vợ hoàn hảo trước mặt mọi người.
Một sự cay đắng dâng lên trong tôi. "Được thôi," tôi đáp, giọng lạnh lùng. "Em sẽ đến."
Anh ta có vẻ ngạc nhiên trước sự đồng ý nhanh chóng của tôi, rồi thở phào nhẹ nhõm. "Tốt quá. Anh biết em sẽ không làm anh thất vọng mà."
Tôi cúp máy, một cảm giác bất an sâu sắc và đáng lo ngại bao trùm lấy tôi. Anh ta không biết gì về đơn ly hôn. Anh ta không biết gì về cuộc phẫu thuật. Anh ta không biết gì về cơn bão sắp ập đến cuộc đời anh ta.
Và không hiểu sao, tôi có một dự cảm rằng bữa tiệc đó sẽ là một thảm họa.
Có thể bạn cũng thích





