
Tình yêu đã mất, Tự do tìm thấy và Trốn thoát
Chương 2
Phùng Thiện Tâm POV:
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng ngủ của chúng tôi. Cơn đau ở bụng dưới đã biến mất, thay vào đó là cảm giác trống rỗng đến đáng sợ.
Đứa bé... đã không còn nữa.
Tôi đưa tay lên sờ bụng mình, nước mắt lặng lẽ chảy dài. Trái tim tôi như bị khoét đi một mảng lớn, đau đến không thở nổi.
Cánh cửa phòng mở ra, Trịnh Nguyên Đạt bước vào. Theo sau anh là Kha Thanh Loan, khuôn mặt cô ta tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe, trông vô cùng đáng thương.
"Anh Đạt, hay là thôi đi. Em không muốn làm chị Thiện Tâm khó xử." Cô ta kéo tay áo anh, giọng nói yếu ớt.
Trịnh Nguyên Đạt nhẹ nhàng vỗ về tay cô ta, ánh mắt đầy dịu dàng. "Không sao, anh ở đây. Anh sẽ lấy lại công bằng cho em."
Sau đó, anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt lại trở nên lạnh giá. "Phùng Thiện Tâm, em còn gì để nói không?"
Tôi nhìn anh, rồi lại nhìn Kha Thanh Loan đang nép vào lòng anh, cảm thấy thật nực cười.
"Nói gì? Nói rằng tôi không làm gì sai sao? Anh có tin không?"
"Chị Thiện Tâm, sao chị có thể nói vậy?" Kha Thanh Loan đột nhiên khóc nấc lên. "Em biết chị không thích em, nhưng em thật sự không có ý định phá hoại hạnh phúc của hai người. Hôm qua chị gọi điện cho em, nói những lời rất khó nghe... Em chỉ là... chỉ là quá sợ hãi nên mới bỏ đi..."
Cô ta vừa nói vừa khóc, trông như thể đã phải chịu đựng sự uất ức tột cùng.
Trịnh Nguyên Đạt ôm chặt cô ta vào lòng, ánh mắt nhìn tôi càng thêm chán ghét. "Đủ rồi. Phùng Thiện Tâm, xin lỗi Thanh Loan ngay."
Xin lỗi?
Tôi nhìn anh chằm chằm, không thể tin vào tai mình. Anh ta muốn tôi xin lỗi người phụ nữ đã khiến tôi mất con?
"Tại sao tôi phải xin lỗi?" Tôi cười một cách chua chát. "Vì tôi đã quỳ dưới mưa cả đêm? Vì tôi đã mất đi đứa con của chúng ta? Hay vì cô ta đã thành công diễn một vở kịch hoàn hảo trước mặt anh?"
"Câm miệng!" Trịnh Nguyên Đạt gầm lên, khuôn mặt anh tối sầm lại. Anh chưa bao giờ lớn tiếng với tôi như vậy. "Xem ra tôi đã quá nuông chiều em rồi. Xin lỗi cô ấy, ngay lập tức!"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, trong đôi mắt đen sâu thẳm đó, tôi không còn nhìn thấy hình bóng của mình nữa. Chỉ còn lại sự lạnh lùng và chán ghét.
Trái tim tôi, đã hoàn toàn chết lặng.
"Được. Tôi xin lỗi." Tôi chậm rãi nói, mỗi từ như đang cứa vào cổ họng. "Tôi xin lỗi cô, Kha Thanh Loan. Là tôi sai. Tất cả đều là lỗi của tôi."
Kha Thanh Loan nép trong lòng Trịnh Nguyên Đạt, khóc nức nở. "Anh Đạt, em không sao đâu. Chỉ cần chị ấy không ghét em nữa là được rồi."
Trịnh Nguyên Đạt dịu dàng lau nước mắt cho cô ta. Anh tháo chiếc đồng hồ trên tay mình, một chiếc đồng hồ gia truyền của gia tộc Trịnh, thứ mà anh từng nói chỉ dành cho người vợ duy nhất của mình, và đeo vào tay Kha Thanh Loan.
"Đây là quà xin lỗi của anh. Từ nay về sau, sẽ không ai dám bắt nạt em nữa."
Hành động của anh như một nhát dao cuối cùng, đâm xuyên qua trái tim đã tan nát của tôi.
Tôi nhìn chiếc đồng hồ trên tay Kha Thanh Loan, cảm thấy thật mỉa mai. Tình yêu khắc cốt ghi tâm của tôi, sự hy sinh của tôi, cuối cùng lại không bằng một giọt nước mắt giả tạo của người khác.
Kha Thanh Loan nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng không dễ nhận ra.
Sau khi dỗ dành Kha Thanh Loan rời đi, Trịnh Nguyên Đạt quay lại phòng, ném cho tôi một tập tài liệu.
"Ký vào đi."
Đó là một bản thỏa thuận ly hôn.
Anh ta thực sự muốn ly hôn với tôi.
"Anh từng nói, cả đời này anh chỉ có một người vợ là Phùng Thiện Tâm." Tôi run rẩy nói, cố gắng tìm lại chút hơi ấm cuối cùng trong ký ức.
"Đó là trước đây." Anh lạnh lùng đáp. "Bây giờ, tôi cảm thấy em không xứng đáng."
Không xứng đáng.
Hai từ này như một bản án tử hình, hoàn toàn phá hủy chút ảo tưởng cuối cùng của tôi.
Luật sư của anh ta đến rất nhanh. Anh ta giải thích các điều khoản trong thỏa thuận ly hôn một cách máy móc. Trịnh Nguyên Đạt sẽ chu cấp toàn bộ chi phí điều trị cho em trai tôi cho đến khi cậu ấy khỏi bệnh, với điều kiện tôi phải biến mất khỏi cuộc đời anh ta, không được xuất hiện trước mặt anh ta nữa.
Tôi cầm lấy cây bút, không một chút do dự, ký tên mình lên bản thỏa thuận.
Phùng Thiện Tâm.
Nét chữ thanh tú, nhưng lại mang theo sự quyết liệt chưa từng có.
Ký xong, tôi ngước lên nhìn anh, mỉm cười. "Trịnh Nguyên Đạt, từ bây giờ, chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa."
Tình yêu của tôi, đã chết cùng với đứa con chưa kịp chào đời.
---
Có thể bạn cũng thích





