
Tình yêu sau lời nói dối
Chương 2
Mạch Hà Khanh POV:
Sau khi "Nguyễn Tuấn Khanh" qua đời, bố mẹ chồng vẫn đối xử rất tốt với tôi. Họ biết con trai họ đã làm một việc tày đình, nên luôn cảm thấy áy náy. Họ thường xuyên gửi đồ ăn, đồ dùng cho mẹ con tôi, chỉ sợ tôi và Nam phải chịu khổ.
Họ cũng rất sợ tôi tái giá.
Nam là cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Nguyễn. Nếu tôi tái giá, con trai tôi sẽ phải gọi người đàn ông khác là ba, và dòng máu nhà họ Nguyễn sẽ bị "cắt đứt".
Ngược lại, bố mẹ đẻ của tôi lại không ngừng khuyên tôi tìm một bến đỗ mới.
"Khanh à, con còn trẻ lắm, không thể sống như vậy cả đời được. Nam cũng cần một người cha."
Mỗi lần như vậy, tôi đều kiên quyết từ chối.
Tôi thậm chí còn an ủi bố mẹ chồng, nói rằng tôi sẽ không bao giờ tái giá, sẽ không bao giờ để Nam gọi người khác là ba.
Tôi đã nghĩ rằng, Tuấn Khanh yêu tôi như vậy, tôi phải giữ trọn tấm lòng với anh.
Ba năm qua, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, dù phải một mình thức đêm chăm con ốm, một mình gồng gánh mọi việc, tôi chưa bao giờ hối hận.
Tôi cứ ngỡ đó là tình yêu và sự hy sinh cao cả.
Cho đến ngày giỗ thứ ba của anh, tôi mới biết mình đã ngu ngốc đến nhường nào.
Tôi lại nghe thấy cuộc cãi vã từ thư phòng.
"Nguyễn Tuấn Khanh! Mày nhìn xem mày đã làm gì!" Bố chồng tôi gầm lên. "Mày thay thế thân phận của anh mày, để vợ con mày phải chịu khổ ba năm nay!"
Tôi đứng sững người bên ngoài, cảm thấy cái tên "Nguyễn Tuấn Khanh" như một nhát dao đâm thẳng vào tim.
Chồng tôi... vẫn còn sống?
Sao lại có thể như vậy?
Cuộc đối thoại bên trong vẫn tiếp diễn, như những mảnh ghép kinh hoàng dần dần ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
"Bố, con làm vậy là vì Hằng," giọng nói của người mà tôi vẫn gọi là "anh chồng" vang lên, mệt mỏi và kiên quyết. "Cô ấy đang mang thai, không thể chịu nổi cú sốc Kiệt qua đời. Con phải ở bên cạnh cô ấy."
"Còn Hà Khanh thì sao?" Bố chồng tôi gần như hét lên. "Mày đã để lại cho nó một đứa con, vậy là đủ rồi sao? Mày nghĩ nó có thể dựa vào đứa bé đó mà sống hết phần đời còn lại à?"
"Con đã quyết định rồi," giọng anh ta lạnh lùng. "Từ nay về sau, con là Nguyễn Tuấn Kiệt. Con sẽ gánh vác trách nhiệm của anh ấy, chăm sóc cho Hằng và con của họ. Nguyễn Tuấn Khanh đã chết rồi."
Tôi không thể nghe thêm được nữa.
Tai tôi ù đi, lồng ngực đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt.
Thì ra là vậy.
Người chết là Nguyễn Tuấn Kiệt, anh trai song sinh của chồng tôi. Còn người đàn ông mà tôi yêu thương, người đã thề non hẹn biển với tôi, Nguyễn Tuấn Khanh, anh ta đã chọn cách giả chết để ở bên cạnh người phụ nữ khác.
Người phụ nữ đó, Phương Khánh Hằng, chính là chị dâu của tôi, là mối tình đầu của anh ta.
Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi, không thể nào kìm lại được.
Tôi nhớ lại ngày xưa, khi gia đình tôi gặp biến cố, chính Tuấn Khanh đã xuất hiện như một vị cứu tinh. Anh ấy đã giúp đỡ gia đình tôi vượt qua khó khăn, đã quỳ gối cầu hôn tôi, đã hứa sẽ yêu thương tôi suốt đời.
Sau khi kết hôn, anh ấy thực sự đã làm như vậy. Anh dịu dàng, chu đáo, khiến tôi trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Ai cũng nói tôi có phúc, lấy được một người chồng vừa tài giỏi vừa hết mực yêu thương vợ.
Chính vì tin vào tình yêu sâu đậm đó, sau khi anh "qua đời", tôi đã quyết định ở vậy thờ chồng nuôi con.
Hóa ra, tất cả chỉ là một vở kịch.
Tôi thật ngu ngốc. Thật đáng thương.
Tôi bắt đầu suy nghĩ lại. Chồng tôi vốn là một người khỏe mạnh, tại sao lại đột ngột qua đời vì bệnh tim? Hóa ra, người có bệnh tim bẩm sinh là anh trai anh.
Người đàn ông đó, chồng cũ của tôi, đã diễn một vở kịch hoàn hảo suốt ba năm. Anh ta đóng vai một người bác tận tụy, một người anh chồng chu đáo, một người chú tốt bụng.
Còn tôi thì sao? Trong mắt anh ta, tôi là gì? Một người vợ có thể dễ dàng vứt bỏ? Một người mẹ đơn thân có thể tự lo cho mình và con?
Tôi cắn chặt môi, cố gắng nuốt ngược tiếng nấc vào trong.
Tôi chạy trốn khỏi nơi đó, trở về phòng của mình, cảm giác như một kẻ thua cuộc thảm hại.
Tiếng động của tôi đã đánh thức Nam. Con trai tôi dụi mắt, nhìn tôi với ánh mắt ngái ngủ.
"Mẹ..."
Nhìn khuôn mặt giống hệt Tuấn Khanh của con, trái tim tôi như bị ai đó dùng dao khoét một lỗ lớn.
Làm sao anh ta có thể nhẫn tâm đến vậy? Làm sao anh ta có thể để con trai mình lớn lên mà không có cha?
"Mẹ ơi, mẹ lại khóc à?" Nam bò đến bên cạnh tôi, đôi bàn tay nhỏ bé vụng về lau nước mắt trên má tôi. "Có phải... có phải bác lại không nhận con không?"
Tôi sững sờ.
Con trai tôi... nó biết?
Tôi nhớ lại những lần trước đây, mỗi khi "Tuấn Kiệt" đến thăm, Nam đều chạy ra reo lên "Ba! Ba!".
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ con còn nhỏ, nhầm lẫn giữa hai anh em song sinh. Tôi luôn vội vàng sửa lại: "Nam, đây là bác Kiệt, không phải ba con."
Bây giờ tôi mới hiểu, đứa trẻ ngây thơ của tôi chưa bao giờ nhầm. Nó luôn nhận ra cha ruột của mình.
Chỉ là người cha đó, hết lần này đến lần khác, đã lạnh lùng đẩy nó ra.
"Nam, ba của con là Kiệt, không phải Khanh." Anh ta đã nói như vậy, với vẻ mặt nghiêm khắc.
Mỗi lần như vậy, Nam đều cúi đầu, đôi mắt to tròn ngấn nước.
Tôi đã nghĩ con buồn vì nhớ cha. Hóa ra, con buồn vì bị chính cha ruột của mình từ chối.
Tôi nhớ lại những lần "Tuấn Kiệt" mua đồ chơi cho Nam, ôm Nam vào lòng, mọi người xung quanh đều khen anh ta là một người bác tốt, thay em trai chăm sóc cháu. Tôi cũng từng cảm kích anh ta.
Bây giờ nghĩ lại, tất cả chỉ là một sự mỉa mai đến tột cùng.
Anh ta làm vậy có thấy áy náy không? Anh ta có thấy lương tâm cắn rứt khi nhìn thấy ánh mắt tổn thương của con trai mình không?
Sự cay đắng tràn ngập trong lòng tôi.
Người chồng mà tôi từng yêu tha thiết, Nguyễn Tuấn Khanh, đã "chết" thật rồi.
Anh ta đã tự tay chôn vùi chính mình, chôn vùi tình yêu của chúng tôi.
Ba năm ở vậy, ba năm đau khổ, đến đây là kết thúc.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Tôi ôm Nam vào lòng, nhìn thẳng vào mắt con.
"Nam, nếu mẹ tìm cho con một người cha mới, một người thực sự yêu thương con, con có đồng ý không?"
Nam ngước nhìn tôi, đôi mắt trong veo. "Chỉ cần có mẹ ở đâu, con sẽ ở đó. Con sẽ bảo vệ mẹ."
Nghe câu nói non nớt của con, nước mắt tôi lại trào ra. Lần này, không chỉ có nỗi đau, mà còn có cả sự ấm áp và cảm động.
Tôi ôm chặt con trai vào lòng. Đây là tất cả những gì tôi có.
Đêm đó, tôi lại gọi điện cho mẹ.
"Khanh à, con suy nghĩ kỹ chưa?" Giọng mẹ vẫn đầy lo lắng. Bố mẹ tôi đã mai mối cho tôi một người đàn ông, nhưng tôi luôn từ chối.
"Mẹ, người đó là Hồ Bách Du phải không?" Tôi hỏi. Hồ Bách Du là bạn thanh mai trúc mã của tôi, giờ là một đội trưởng cảnh sát ưu tú. Anh ấy đã theo đuổi tôi từ lâu.
"Đúng vậy, là nó." Mẹ tôi nói. "Bách Du là người tốt, gia đình nó cũng rất tử tế. Nó hứa sẽ coi Nam như con ruột."
Tôi không chần chừ nữa.
"Mẹ, nói với họ, con đồng ý."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi tiếng mẹ tôi vỡ òa trong niềm vui sướng và không thể tin nổi.
"Thật sao con? Con đồng ý thật sao?"
"Vâng, con đồng ý."
"Tốt quá! Tốt quá rồi!" Mẹ tôi mừng rỡ. "Mẹ sẽ lo liệu mọi thứ. Con cứ yên tâm, sau này con sẽ không phải chịu khổ nữa."
Nghe lời hứa của mẹ, tôi cảm thấy một tia sáng le lói trong cuộc đời tăm tối của mình.
Có thể bạn cũng thích





