
Mất kiểm soát sau kết hôn
Chương 3
Đôi mắt anh quét qua thân hình đáng kiêu ngạo của cô, ý tứ rõ ràng.
Biểu cảm của Tô Ly có chút cứng đờ, cô không muốn lùi bước, vẫn không tin anh thật sự sẽ làm ở đây.
Cô nắm lấy vạt áo, vén lên.
Vòng eo thon trắng lộ ra, viền áo lót màu trắng trong chiếc áo len đen cực kỳ bắt mắt.
Bỗng nhiên, người đàn ông đẩy thẳng cô từ trên người xuống, mặt đầy vẻ chán ghét.
Tô Ly suýt thì ngã, sau khi đứng vững, cô nén lại niềm vui trong lòng, trên mặt lại là vẻ vô tội oan ức.
Mạc Hành Viễn nhìn người phụ nữ ra vẻ, vì tiền đúng là dám liều mình.
Bây giờ tham lam tiền tài thì không nghĩ tới đợi anh chết rồi, cô sẽ mang danh chồng đã chết cả đời sao?
Anh có thể không quan tâm, nhưng hôn nhân không nên là trò đùa.
"Ra ngoài!"
Mạc Hành Viễn ghét loại phụ nữ giả tạo này.
Tô Ly như được đại xá, trong lòng vui như điên, trên mặt đầy vẻ không nỡ.
"Chồng ơi…"
Mạc Hành Viễn bực bội, "Đừng để tôi nói lại lần thứ hai!"
Tô Ly không hề do dự kéo áo len xuống, vơ lấy áo khoác rồi đi.
Ra khỏi câu lạc bộ, cô mới thở phào một hơi thật mạnh.
Không mặc áo khoác cũng không thấy lạnh, nhịp tim của cô lúc này vẫn còn đập loạn xạ.
Quá trình rất kích thích rất nguy hiểm, may mắn là toàn thân trở ra.
Cũng xem như là tai qua nạn khỏi, ngày hôm sau Tô Ly hẹn Lục Tinh đi ăn một bữa thịnh soạn.
"Cậu đúng là to gan thật." Lục Tinh không thể không nể phục Tô Ly.
Tô Ly khoác tay Lục Tinh, "Giàu sang tìm trong hiểm nguy."
Lục Tinh phục cô rồi.
"Cậu không sợ anh ta thật sự làm cậu à?"
"Chỉ với khuôn mặt, dáng người, gia thế đó của anh ta rất dễ khiến người ta có cảm tình."
"Hửm?" Lục Tinh nhíu mày.
"Thật ra sinh cho anh ta một đứa con cũng không tệ." Tô Ly bổ sung, "Con do hai chúng tớ sinh ra chắc chắn sẽ rất đẹp."
Lục Tinh: "…"
Tô Ly cười hi hi, Lục Tinh dặn cô đừng đùa quá đà. Đối phương mà nhắc lại chuyện ly hôn thì cứ theo đó mà ly hôn.
Kết hôn mà bị hành hạ đó là bạo lực gia đình, bạo lực gia đình thuộc về mâu thuẫn vợ chồng, đối với bên gây ra bạo lực cũng không có biện pháp trừng phạt nào quá mạnh mẽ.
"Biết rồi mà." Tô Ly biết Lục Tinh đối tốt với mình, bèn đồng ý.
Ăn cơm xong, Lục Tinh bình tĩnh hơn nhiều.
Hai người vừa nói vừa cười đi dạo trong trung tâm thương mại, bỗng nhiên Tô Ly dừng lại.
Lục Tinh cũng nhíu mày, "Thằng khốn!"
Tô Ly không muốn nhìn thấy Hà Thuật Minh, không liên quan đến tình cảm, chỉ là cảm giác chán ghét về mặt sinh lý.
"Đi thôi." Tô Ly kéo Lục Tinh đi lối khác.
Lục Tinh nhíu mày, "Sợ gì chứ? Tớ còn chưa xử lý anh ta mà." Nói rồi liền hất tay Tô Ly ra, xắn tay áo lên định chiến đấu.
Tô Ly giữ cô ấy lại, "Không phải sợ, là không muốn tiếp xúc với đồ bẩn thỉu."
Lục Tinh nghe vậy, nhổ một bãi nước bọt, "Đúng, cái thứ ghê tởm."
Họ quay người đi.
"Tô Ly." Hà Thuật Minh đuổi theo, chặn trước mặt họ.
Lục Tinh che chở cho Tô Ly, chuẩn bị đối đầu với Hà Thuật Minh.
Tô Ly kéo Lục Tinh ra bên cạnh mình, đối mặt với Hà Thuật Minh, "Muốn làm gì?"
"Cô khiến tôi không được yên ổn, cô nói xem tôi muốn làm gì?" Anh ta đã mất hết mặt mũi, không dạy dỗ cô một trận cho ra trò, cục tức này không thể nuốt trôi.
Nói rồi, Hà Thuật Minh đưa tay ra túm lấy Tô Ly.
Tô Ly né rất nhanh, anh ta không chạm vào được.
Hà Thuật Minh tức giận, động tác càng thêm thô lỗ túm lấy cổ tay cô.
Tô Ly liền trở tay tát một phát vào mặt anh ta.
Tiếng bạt tai trong trẻo lại vang dội, rung đến tay cũng đau.
Hà Thuật Minh nghiêng mặt, kinh ngạc nhìn Tô Ly, tức giận trừng mắt, "Tô Ly, cô dám đánh tôi!"
"Anh nên thấy may mắn vì trên tay tôi không có dao." Ánh mắt Tô Ly đầy vẻ căm ghét, "Còn nữa, nếu anh còn quấy rối tôi, tôi sẽ đến tận nhà anh."
Trước nay tính tình Tô Ly luôn là càng mạnh thì càng hăng, ai chọc giận cô rồi, cô có thể chơi liều mạng luôn.
Hà Thuật Minh và Tô Ly yêu nhau không gặp nhau được mấy lần, phần lớn thời gian đều liên lạc qua điện thoại và Wechat.
Mỗi lần Tô Ly đều dịu dàng chu đáo, Hà Thuật Minh chỉ xem cô là một cô gái ngoan ngoãn có vẻ ngoài quyến rũ.
Không ngờ cô lại là người mạnh mẽ.
Người phụ nữ này, phải thuần hóa thôi.
Người xem náo nhiệt ngày càng đông, Lục Tinh kéo Tô Ly rời đi. Vào lúc này, người bị chỉ trỏ bình luận nhiều hơn lại là phụ nữ.
Hà Thuật Minh xoa nửa bên mặt bị đánh, hét lớn về phía bóng lưng Tô Ly, "Tôi cũng muốn xem cô cứng đầu được đến đâu!"
Không xa, Mạc Hành Viễn đã nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng vừa rồi.
Bao gồm cả việc Tô Ly tát người đàn ông kia một cái.
Trì Mộ rất bất ngờ vì Tô Ly lại không sợ chuyện như vậy.
"Người đàn ông đó tên là Hà Thuật Minh, một tên công tử bột có tiếng. Mấy ngày trước, trong giới của họ truyền ra một đoạn video về anh ta. Bây giờ xem ra người quay video và đăng video là thiếu phu nhân."
Video đã sớm bị Hà Thuật Minh tìm người xóa rồi, nhưng Trì Mộ vẫn tìm được, điện thoại được đưa cho Mạc Hành Viễn.
Mạc Hành Viễn xem xong video, không nói gì.
Trì Mộ mím môi, cất điện thoại đi, "Hà Thuật Minh này không phải là loại lương thiện, bị thiếu phu nhân sỉ nhục như vậy, e là sẽ báo thù."
"Làm bất cứ chuyện gì cũng nên tính đến hậu quả phải gánh chịu khi làm xong." Mạc Hành Viễn quay người, "Bị báo thù, cũng là cô ta đáng đời."
Trì Mộ: "…"
Anh ta có nên nhắc nhở anh Mạc chút không, bây giờ Tô Ly là vợ hợp pháp của anh mà?
Trì Mộ đi theo Mạc Hành Viễn, "Vậy anh còn ly hôn không?"
Mạc Hành Viễn vừa nghĩ đến gương mặt giả tạo đó của Tô Ly, anh liền bất giác nhíu mày.
"Ly
hôn."
Tô Ly ở chỗ Lục Tinh đến tối, Lục Tinh lại mắng Hà Thuật Minh một trận tơi bời, đồng thời lo lắng Tô Ly sẽ bị Hà Thuật Minh báo thù.
Tô Ly lại không hề sợ.
"Hay là tìm chồng cậu giúp đỡ. Dù sao cậu cũng là vợ anh ta, bảo anh ta xử lý Hà Thuật Minh."
Tô Ly vừa nghĩ đến Mạc Hành Viễn, trong lòng vẫn còn e sợ.
Người đàn ông đó tà lắm.
"Cậu nghĩ tớ thật sự dám coi anh ta là chồng à?"
"Vậy làm sao bây giờ? Hay là cậu dọn đến ở cùng tớ đi."
"Anh ta không dám làm gì tớ đâu."
Tô Ly cam đoan sẽ bảo vệ tốt bản thân hết lần này đến lần khác, Lục Tinh mới để cô về nhà.
Căn nhà là căn hộ hai phòng ngủ mà bố cô mua cho cô trước khi cưới mẹ kế, không lớn, với cô thì đã đủ rồi.
Vừa tắm xong nằm trên ghế sô pha lướt video, màn hình liền hiện lên một dãy số.
Số lạ, Tô Ly đợi một lúc lâu mới nghe máy.
"Ai vậy?"
"Tám giờ sáng mai, ly hôn ở Cục dân chính."
Tô Ly nghe thấy giọng nói này, lại nhìn vào dãy số trên màn hình.
Phản ứng đầu tiên là sao anh biết số của cô?
Ngay sau đó liền nghĩ với kiểu người có tiền như anh, điều tra số của cô đơn giản biết bao.
Anh thật cố chấp.
Tô Ly khoanh chân ngồi dậy, nhếch mép, giọng điệu dịu dàng lại ngọt ngào, "Tôi đã mang suy nghĩ sẽ sống với nhau cả đời nên mới kết hôn." Kết hôn rồi, sẽ không ly hôn."
"Không ly hôn, chờ góa bụa à?"
"…"
Lời này khiến trong lòng Tô Ly không được thoải mái cho lắm.
Tuy rằng ban đầu cũng nghĩ như vậy, nhưng từ miệng người trong cuộc nói ra lại là cảm giác khác.
"Anh đừng nói vậy. Bây giờ y thuật phát triển, bệnh gì cũng có thể chữa khỏi. Chỉ cần anh tích cực phối hợp, giữ tâm trạng lạc quan thì nhất định sẽ khỏi thôi."
Đúng là cô đã nghĩ như vậy.
Dù là ai thì đều không nghe nổi lời thế này đâu nhỉ.
Mạc Hành Viễn đứng trước cửa sổ sát đất, anh có thể tưởng tượng ra biểu cảm không chút để tâm của người phụ nữ.
"Không muốn quá khó coi, tốt nhất là cô nên biết điều một chút." Mạc Hành Viễn nhắc nhở người phụ nữ.
Tô Ly có thể cảm nhận được anh không muốn chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Đều không phải kẻ ngốc, là thật hay là giả, cô không thể không cảm nhận được.
"Chuyện này tôi không thể đồng ý với anh được. Trừ khi anh nói với bố mẹ anh, họ mà đồng ý, tôi sẽ đồng ý với anh."
Kết hôn là có sự bốc đồng trong đó, nhưng lấy ai, có lẽ kết quả đều giống nhau.
Kết hôn với anh thì đơn giản hơn một chút.
Ánh mắt Mạc Hành Viễn khẽ nheo lại.
Cô đúng là thông minh.
Bố mẹ anh vui mừng lắm, sao có thể đồng ý chứ?
Mạc Hành Viễn càng thêm chán ghét mưu đồ của người phụ nữ.
"Đối đầu với tôi, cô thấy đơn giản hơn à?"
Giọng nói trầm thấp để lộ sự không vui của anh, trong lòng Tô Ly vẫn có chút sợ anh.
"Thời gian không còn sớm nữa, sức khỏe anh không tốt, nghỉ ngơi sớm đi. Đợi anh nghĩ thông suốt, hoặc thuyết phục được bố mẹ anh rồi, chúng ta lại liên lạc."
"Ngủ ngon."
Tô Ly không cho anh cơ hội nói chuyện, lập tức kết thúc cuộc gọi.
Đặt điện thoại xuống, thở phào một hơi dài.
Nhìn vào dãy số đó, cô vẫn lưu lại cái tên.
[Mạc Hành Viễn]
Đặt điện thoại xuống, trong đầu hiện lên gương mặt trắng bệch lại điển trai của Mạc Hành Viễn.
Chắc lúc này anh đang tức lắm.
Dù sao thì cố gắng hết sức tránh anh, bớt gặp được lần nào hay lần đó.
Kết quả ngày hôm sau, Mạc phu nhân đã cho người đến đón Tô Ly về nhà tự.
Có thể bạn cũng thích





