
Bị bỏ lại cho chết: Tội lỗi của trùm mafia
Chương 2
An Ngọc Mai POV:
"Cắt đứt mọi liên lạc trong sáu tháng," giọng nói của ông Trần, người cố vấn cũ của tôi, vẫn vang vọng trong đầu khi tôi lái xe về nhà. "Không điện thoại, không email, không mạng xã hội. Cô sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới cũ. Cô chắc chứ, Mai?"
"Cháu chắc chắn." Tôi đã trả lời, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
Sáu tháng. Đó không phải là một sự trừng phạt. Đó là một pháo đài. Một cơ hội để xây dựng lại những bức tường đã sụp đổ xung quanh tôi.
Tôi bước vào căn biệt thự rộng lớn, nơi từng là tổ ấm của tôi. Bây giờ, nó chỉ giống như một cái lồng mạ vàng, lạnh lẽo và trống rỗng. Mỗi món đồ nội thất đắt tiền, mỗi tác phẩm nghệ thuật treo trên tường, không phải là biểu tượng của tình yêu, mà là biểu tượng cho quyền lực của nhà họ Thái. Tôi chỉ là một món đồ trang trí khác trong bộ sưu tập của anh ta.
Một cơn thịnh nộ, lạnh lẽo và tinh khiết, bùng lên trong tôi. Nó không phải là sự giận dữ nóng nảy, mà là một ngọn lửa băng giá, đòi hỏi sự hủy diệt.
Tôi đi xuống nhà kho, lấy ra những chiếc thùng carton cũ và túi đựng rác lớn.
Tôi bắt đầu với phòng khách. Chiếc bình gốm Limoges mà anh ta tặng tôi trong kỷ niệm ngày cưới đầu tiên. Tôi nhấc nó lên và ném thẳng vào bức tường đối diện. Tiếng vỡ chói tai vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Những mảnh vỡ văng tung tóe trên sàn đá cẩm thạch.
Tôi không dừng lại.
Những khung ảnh cưới của chúng tôi trên lò sưởi. Tôi giật chúng xuống, xé toạc những nụ cười giả tạo và ném chúng vào thùng. Chiếc áo sơ mi lụa của anh ta vắt trên ghế. Tôi dùng kéo cắt nó thành từng mảnh. Bộ sưu tập rượu vang của anh ta. Tôi mở từng chai và đổ xuống bồn rửa.
Tôi điên cuồng phá hủy mọi dấu vết của anh ta, của "chúng tôi". Tất cả những món quà, những kỷ vật, những lời nói dối hữu hình. Tôi gom tất cả chúng vào những chiếc túi rác màu đen.
Tôi không quan tâm anh ta sẽ nghĩ gì khi trở về. Anh ta có thể nghĩ tôi đã phát điên. Có lẽ tôi đã điên thật. Nhưng trong cơn điên loạn này, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy mình được giải thoát.
Sau khi dọn dẹp tất cả những gì thuộc về anh ta, tôi bắt đầu đóng gói những thứ của mình. Những cuốn sách kiến trúc, những bản vẽ, những mô hình thu nhỏ. Quần áo của tôi, những món đồ cá nhân không dính dáng gì đến anh ta.
Tất cả được đóng vào thùng carton, dán băng dính cẩn thận. Tôi gọi cho một dịch vụ vận chuyển và yêu cầu họ chuyển tất cả đến một nhà kho nhỏ mà tôi đã bí mật thuê từ lâu, một nơi trú ẩn cho những giấc mơ chưa thành của tôi.
Đêm đó, Thái Gia Khải không về nhà.
Tôi không ngạc nhiên. Anh ta chắc hẳn đang ở bên cạnh "gia đình thực sự" của mình.
Anh ta trở về vào sáng hôm sau, trông mệt mỏi và có chút bối rối. Ánh mắt anh ta lướt qua phòng khách trống trải một cách kỳ lạ, nhưng anh ta không nói gì.
Anh ta bước đến, cố gắng ôm tôi từ phía sau như thường lệ. "Chào buổi sáng, em yêu."
Nhưng tôi đã ngửi thấy nó. Mùi nước hoa của Lữ Hạ Quyên. Một mùi hương ngọt ngào và giả tạo, bám chặt vào áo anh ta như một lời buộc tội im lặng.
Cơn buồn nôn cuộn lên trong cổ họng tôi. Tôi lùi lại, tránh khỏi cái ôm của anh ta.
"Đừng chạm vào em." Giọng tôi lạnh băng.
Anh ta khựng lại, vẻ ngạc nhiên hiện trên khuôn mặt. "Mai? Em sao vậy?"
"Em hơi mệt," tôi nói dối. Lời nói dối bây giờ là chiếc khiên của tôi. "Đêm qua em không ngủ được."
Vẻ mặt anh ta thoáng qua một tia tội lỗi, nhưng nó biến mất nhanh chóng, được thay thế bằng sự tự tin kiêu ngạo thường thấy. "Anh xin lỗi. Tối qua có việc đột xuất."
Tôi không thèm hỏi đó là việc gì. Tôi không còn quan tâm đến những lời nói dối của anh ta nữa.
Anh ta đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ. "Quà sinh nhật muộn cho em."
Tôi mở nó ra. Một chiếc vòng tay kim cương từ một thương hiệu mà tôi không bao giờ thích. Nó hào nhoáng và phô trương, hoàn toàn trái ngược với phong cách tối giản của tôi. Anh ta thậm chí còn không biết tôi thích gì.
Tôi tự hỏi liệu Lữ Hạ Quyên có nhận được một chiếc y hệt không.
Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta. Đôi mắt đen láy từng khiến tôi mê đắm, giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng.
"Gia Khải," tôi nói, giọng tôi đều đều, không một chút cảm xúc. "Em muốn có một đứa con."
Anh ta sững người. Sự ngạc nhiên trên mặt anh ta không hề giả tạo.
"Mai, chúng ta đã nói về chuyện này rồi," anh ta bắt đầu, giọng điệu quen thuộc, kiên nhẫn một cách giả tạo. "Bây giờ không phải lúc. Hoàng Gia đang trong giai đoạn nhạy cảm. Chúng ta cần..."
"Em không quan tâm đến Hoàng Gia," tôi ngắt lời. "Em muốn có một đứa con. Con của chúng ta."
Anh ta cau mày, sự khó chịu hiện rõ. "Tại sao đột nhiên em lại nhắc đến chuyện này?"
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại thứ hai của anh ta, chiếc điện thoại bí mật, reo lên. Một giai điệu nhẹ nhàng mà tôi chưa từng nghe.
Anh ta liếc nhìn màn hình, và vẻ mặt anh ta dịu lại ngay lập tức. "Anh phải nghe máy," anh ta nói, quay đi để che giấu màn hình. "Chuyện công việc."
Anh ta đi nhanh ra ban công, đóng cửa kính lại. Nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy.
Anh ta đã quên mất chiếc điện thoại kia của mình, chiếc mà tôi đã tìm thấy lời mời, vẫn nằm trên bàn cà phê.
Khi anh ta quay lưng đi, chiếc điện thoại đó sáng lên một lần nữa. Một tin nhắn mới.
Từ "LQ". Lữ Quyên.
"Anh yêu, Thiên Bảo lại sốt rồi. Anh về ngay được không? Con cứ khóc đòi ba."
Cơn buồn nôn ập đến dữ dội. Tôi chạy vào phòng tắm, nôn thốc nôn tháo vào bồn cầu. Vị chua và đắng ngắt trong miệng tôi cũng không thể sánh bằng sự ghê tởm trong lòng tôi.
Anh ta đang nói dối. Anh ta đang bỏ mặc tôi để chạy đến với nhân tình và đứa con riêng của họ.
Khi tôi đứng dậy, nhìn vào gương mặt xanh xao của mình trong gương, một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên.
Sự mệt mỏi. Cơn buồn nôn.
Tôi đã trễ kinh hai tuần.
Tôi đã bỏ qua nó, cho rằng đó là do căng thẳng. Nhưng bây giờ...
Không. Không thể nào.
Sự trớ trêu của nó thật tàn nhẫn.
Tôi có thể đang mang trong mình đứa con của anh ta. Đứa con thừa kế hợp pháp của Hoàng Gia.
Trong khi anh ta đang lo lắng cho một đứa con hoang.
Tôi phải biết chắc.
Tôi vơ lấy túi xách, lao ra khỏi nhà, không nói một lời với Gia Khải, người vẫn đang thì thầm những lời yêu thương vào điện thoại ở ngoài ban công.
Tại bệnh viện, sau một giờ chờ đợi dài như thế kỷ, một nữ bác sĩ mỉm cười và đưa cho tôi kết quả.
"Chúc mừng cô An. Cô đã mang thai được sáu tuần."
Bà ấy chỉ vào màn hình siêu âm đen trắng. Một chấm nhỏ đang nhấp nháy.
"Đó là tim thai. Rất khỏe mạnh."
Nhưng tôi không cảm thấy gì ngoài một sự trống rỗng lạnh lẽo.
Có thể bạn cũng thích





