
Bị bỏ lại cho đến chết, được tình yêu tìm thấy
Chương 2
Góc nhìn của Màng Diệp Chi:
Tiếng đập cửa thô bạo khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi còn chưa kịp định thần, cánh cửa phòng đã bị đẩy mạnh ra, và Khắc Ngọc Toàn xông vào với vẻ mặt giận dữ.
Anh ta ném chiếc điện thoại lên giường, màn hình sáng lên hiển thị bài đăng của Đoan Diệu Anh và biểu tượng "like" của tôi.
"Màng Diệp Chi, cô có ý gì đây? Cô đang khiêu khích tôi phải không?" Giọng anh ta lạnh như băng.
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy thật nực cười. Mới chỉ một biểu tượng "like" mà anh ta đã tức giận đến vậy, còn những tổn thương mà anh ta và cô ta gây ra cho tôi thì sao?
"Xóa nó đi! Và đến xin lỗi Diệu Anh ngay lập tức!" Anh ta ra lệnh.
Tôi đã từng rất sợ hãi mỗi khi anh ta tức giận. Anh ta của ba năm trước là một người đàn ông dịu dàng, chưa bao giờ lớn tiếng với tôi. Nhưng từ khi Đoan Diệu Anh trở về, anh ta như biến thành một con người khác, độc đoán và tàn nhẫn. Mỗi lần chúng tôi cãi nhau, anh ta đều dùng sự im lặng và ánh mắt lạnh lùng để trừng phạt tôi, cho đến khi tôi phải xuống nước xin lỗi trước.
Nhưng hôm nay, tôi không còn sợ nữa.
Tôi bình thản nhìn anh ta, giọng nói không một chút cảm xúc: "Tôi không xóa. Và tôi cũng không có gì để xin lỗi cô ta."
Sự bình tĩnh của tôi dường như đã chọc giận anh ta. Ánh mắt anh ta tối sầm lại, anh ta bước tới, nắm chặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức tôi cảm thấy xương mình như sắp gãy.
"Cô dám cãi lời tôi?"
"Khắc Ngọc Toàn, anh nghĩ anh là ai? Anh có quyền gì mà ra lệnh cho tôi?" Tôi cười khẩy, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
"Chỉ vì một biểu tượng 'like' mà cô ấy khóc lóc cả đêm. Cô ấy đang bị bệnh, cô không thể nhân từ một chút được sao?" Anh ta gầm lên, cố tìm một lý do chính đáng cho hành động của mình.
"Nhân từ?" Tôi như nghe thấy một câu chuyện cười. "Khi các người công khai ân ái trên mạng xã hội, có ai nghĩ đến cảm xúc của tôi không? Khi cô ta cố tình mặc chiếc váy của bà ngoại tôi, làm bẩn nó, có ai nghĩ đến sự trân trọng của tôi không? Bây giờ anh lại nói tôi phải nhân từ?"
Sự chế giễu trong lời nói của tôi khiến mặt anh ta đỏ bừng vì tức giận.
Đúng lúc đó, một bóng dáng yếu ớt xuất hiện ở cửa. Đoan Diệu Anh, mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt sưng húp.
"Toàn... anh đừng mắng chị Diệp Chi. Là lỗi của em... Em không nên đăng những thứ đó..." Cô ta nói, giọng run rẩy, như thể sắp khóc đến nơi.
Khắc Ngọc Toàn ngay lập tức buông tay tôi ra, quay sang đỡ lấy cô ta. Vẻ mặt giận dữ của anh ta biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng và đau lòng.
"Không phải lỗi của em. Em không làm gì sai cả." Anh ta nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ta.
"Anh sẽ bắt cô ta phải xin lỗi em." Anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt tàn nhẫn. "Người đâu, nhốt cô ta vào tầng hầm cho tôi! Khi nào chịu nhận lỗi thì mới được ra!"
Tầng hầm.
Hai từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai tôi.
Cả người tôi lạnh toát. Tôi bắt đầu run rẩy, cố gắng vùng vẫy khỏi hai tên vệ sĩ đang giữ chặt lấy mình.
"Không... Khắc Ngọc Toàn, anh không thể làm vậy! Anh biết em sợ bóng tối, em sợ không gian hẹp mà!" Tôi hét lên, giọng đầy tuyệt vọng.
Anh ta biết. Anh ta biết rõ hơn bất cứ ai.
Năm năm trước, khi tôi còn là một cô bé ngây thơ, tôi đã bị một đám bạn xấu chơi khăm, nhốt vào một chiếc rương cũ trong một căn nhà hoang. Tôi đã ở trong đó gần một ngày, không khí ngày càng loãng, tôi đã nghĩ mình sẽ chết.
Từ đó, tôi mắc chứng sợ không gian hẹp và bóng tối nghiêm trọng. Chỉ cần ở trong một không gian nhỏ và tối, tôi sẽ cảm thấy khó thở, tim đập nhanh, và rơi vào hoảng loạn.
Khi chúng tôi yêu nhau, tôi đã kể cho Toàn nghe về quá khứ đó. Anh ta đã ôm tôi vào lòng, hứa rằng sẽ không bao giờ để tôi phải đối mặt với nỗi sợ hãi đó một lần nào nữa. Anh ta đã nói: "Có anh ở đây, anh sẽ bảo vệ em."
Vậy mà bây giờ, chính anh ta, người đã hứa sẽ bảo vệ tôi, lại đang đẩy tôi vào địa ngục đó.
Tôi nhìn thấy ánh mắt thoáng qua một tia do dự của anh ta. Nhưng rồi, khi Đoan Diệu Anh ho khan vài tiếng và yếu ớt tựa vào người anh ta, tia do dự đó đã biến mất.
Anh ta quay đi, không nhìn tôi nữa, dìu Diệu Anh rời khỏi.
"Khắc Ngọc Toàn! Đồ khốn!" Tôi gào thét trong tuyệt vọng khi bị lôi xuống tầng hầm tối tăm, lạnh lẽo.
Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại. Tiếng khóa vang lên khô khốc.
Bóng tối bao trùm lấy tôi.
Không khí ẩm mốc, lạnh lẽo tràn vào phổi. Tôi co người lại, cảm giác như mình lại bị nhốt trong chiếc rương cũ kỹ năm nào.
Ký ức kinh hoàng ùa về. Sự ngột ngạt, sự tuyệt vọng, cảm giác cái chết đang đến gần.
Tôi bắt đầu khó thở, tim đập như trống dồn. Mồ hôi lạnh túa ra khắp người.
"Toàn... cứu em..." Tôi nức nở, vô thức gọi tên anh.
Lời hứa của anh ta văng vẳng bên tai tôi: "Có anh ở đây, anh sẽ bảo vệ em."
Bảo vệ?
Đây là cách anh ta bảo vệ tôi sao?
Nước mắt tôi không ngừng rơi. Trái tim tôi đau đớn như bị hàng ngàn mảnh kính vỡ cứa vào.
Khắc Ngọc Toàn, lời hứa của anh, tình yêu của anh, tất cả đều là giả dối.
Anh ta không chỉ phá vỡ lời hứa, mà còn tự tay đẩy tôi vào nỗi sợ hãi lớn nhất của cuộc đời tôi.
Vì một người phụ nữ khác.
Tôi gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, cơ thể run rẩy. Ý thức dần mơ hồ.
Trong bóng tối, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim mình, đang vỡ tan thành từng mảnh.
Có thể bạn cũng thích





