
Quá muộn rồi, người thừa kế Mafia cũ của tôi
Chương 3
Tống Thục Anh POV:
Điện thoại đổ chuông vào lúc nửa đêm, kéo tôi ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Đó là số của Bửu. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"A lô," tôi bắt máy, cố gắng giữ cho giọng mình ngái ngủ.
"Thục Anh! Mau đến bệnh viện X ngay!" Giọng Bửu vang lên, đầy hoảng loạn giả tạo. "Là Khánh Vy! Cô ấy… cô ấy bị ngã cầu thang!"
Trong một phần nghìn giây, trái tim tôi thắt lại theo phản xạ. Nhưng rồi tảng băng trong lồng ngực tôi lại đông cứng. Tôi không cảm thấy gì cả. Không thương hại. Không lo lắng. Chỉ có một sự mệt mỏi vô tận.
"Sao cơ? Cô ấy có sao không?" tôi hỏi, diễn tròn vai vị hôn thê quan tâm.
"Anh không biết! Anh đang ở bệnh viện. Em đến đây ngay đi!" anh ta ra lệnh rồi cúp máy.
Tôi ngồi dậy trên giường, căn phòng tối tăm dường như đang chế nhạo tôi. Anh ta gọi cho tôi, vị hôn thê mà anh ta đã "quên" , để đến chăm sóc cho nhân tình của anh ta. Sự trơ tráo của anh ta thật không có giới hạn.
Nhưng tôi vẫn đi. Vở kịch phải được tiếp tục cho đến màn cuối cùng.
Khi tôi đến bệnh viện, Bửu đang đi đi lại lại ở phòng chờ, vẻ mặt anh ta là một bức tranh hoàn hảo của sự lo lắng. Anh ta đang diễn cho các y tá, cho bất kỳ ai có thể nhìn thấy. Anh ta đang xây dựng hình ảnh một người đàn ông tận tụy, bị giằng xé giữa người yêu hiện tại và một quá khứ đã mất.
"Cô ấy sao rồi?" tôi hỏi, bước nhanh về phía anh ta.
"Bác sĩ nói chỉ là bong gân nhẹ ở mắt cá chân và vài vết bầm tím. Nhưng cô ấy đã rất sợ hãi," anh ta nói, nắm lấy tay tôi, một hành động nhằm thể hiện sự thân mật giả tạo. "Cảm ơn em đã đến, Thục Anh. Anh biết điều này thật khó xử cho em."
Tôi nhìn xuống bàn tay anh ta đang nắm tay tôi. Da thịt chúng tôi tiếp xúc, nhưng không có chút hơi ấm nào.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Là một tin nhắn nhắc nhở từ phòng khám thần kinh: "Nhắc nhở: Lịch tái khám của ông Đoàn Quang Bửu vào 9 giờ sáng mai."
Tôi ngước lên nhìn anh ta. "Bửu, ngày mai anh có hẹn tái khám với bác sĩ thần kinh."
Anh ta cau mày, vẻ mặt khó chịu thoáng qua trước khi anh ta kịp che giấu nó. "Anh không đi được. Anh phải ở đây với Khánh Vy."
"Nhưng đây là về trí nhớ của anh," tôi nhấn mạnh, cố tình nói to để y tá ở quầy gần đó có thể nghe thấy. "Nó quan trọng hơn mà."
Anh ta nhìn tôi với ánh mắt gần như là khinh miệt. "Cô ấy cần anh," anh ta nói, giọng nhỏ lại, đầy đe dọa. "Và hiện tại, điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác."
Anh ta đã lựa chọn. Trước mặt tôi, anh ta đã chọn nhân tình của mình thay vì trách nhiệm, thay vì cuộc hôn nhân của chúng tôi, thay vì chính lời nói dối mà anh ta đã tạo ra.
Tôi không nói gì thêm. Tôi chỉ gật đầu một cách chậm rãi, để cho sự thật cay đắng đó thấm sâu vào từng tế bào.
Trên đường về nhà, điện thoại tôi lại rung lên. Một số lạ. Tôi mở tin nhắn và một bức ảnh hiện ra. Đó là Bửu và Khánh Vy trong phòng bệnh. Anh ta đang cúi xuống hôn lên trán cô ta, trong khi Khánh Vy, với một bên chân băng bó, đang mỉm cười đắc thắng vào ống kính, một tay giơ lên tạo dáng chữ V.
Một cơn giận nóng bỏng cuộn lên trong tôi, nhưng tôi nhanh chóng dập tắt nó. Tôi lặng lẽ xóa bức ảnh, chặn số điện thoại đó, và tiếp tục lái xe trong im lặng.
Tôi nhớ lại những ngày đầu tiên chúng tôi yêu nhau. Bửu đã từng rất dịu dàng. Anh ta viết những bài thơ cho tôi, sưu tầm những cuốn sách hiếm mà tôi yêu thích. Anh ta đã từng nhìn tôi như thể tôi là mặt trời, mặt trăng và tất cả các vì sao.
Tất cả những điều đó có thật không? Hay đó cũng chỉ là một phần của một màn trình diễn dài hơi, một sự đầu tư cho "tài sản" tương lai của anh ta?
Nỗi đau vì con người cũ của tôi – Tống Thục Anh ngây thơ, người đã tin vào từng lời anh ta nói – dâng lên trong cổ họng tôi. Tôi không khóc vì mất anh ta. Tôi khóc vì sự ngu ngốc của chính mình. Nước mắt lăn dài trên má tôi, nóng hổi và đầy phẫn nộ. Đây sẽ là những giọt nước mắt cuối cùng tôi rơi vì anh ta.
Vài ngày sau, tại một buổi khai trương phòng tranh, họ lại xuất hiện cùng nhau. Lần này, Bửu thậm chí còn không buồn che giấu. Anh ta công khai khoác tay qua eo Khánh Vy, giới thiệu cô ta với các đối tác kinh doanh quan trọng như thể cô ta mới là vị hôn thê của anh ta.
Khi một người phục vụ đi qua với một khay đồ ăn nhẹ có chứa tôm, Bửu theo phản xạ đã chặn người phục vụ lại trước khi anh ta đến gần tôi. "Cô ấy bị dị ứng," anh ta buột miệng.
Cả thế giới của tôi dừng lại trong một giây.
Anh ta nhớ. Giữa màn kịch mất trí nhớ phức tạp này, một mảnh ký ức thật đã lọt ra ngoài.
Tôi nhìn anh ta, trái tim tôi đập một nhịp hy vọng đau đớn. Có lẽ… có lẽ một phần nào đó của Bửu mà tôi yêu vẫn còn ở đó.
Anh ta bắt gặp ánh mắt của tôi và nhận ra mình đã nói gì. Vẻ mặt anh ta đông cứng lại. Anh ta nhanh chóng quay đi, cười khan. "Ý tôi là… chắc hẳn ai đó đã nói với tôi điều đó. Tôi không thực sự nhớ."
Và cứ như thế, tia hy vọng nhỏ nhoi đã bị dập tắt. Anh ta không chỉ lừa dối tôi; anh ta còn đang chế nhạo tôi, chơi đùa với những ký ức của chúng tôi như một con mèo vờn một con chuột đã hấp hối.
Tôi sẽ không để mình bị vờn nữa. Tôi sẽ không để anh ta kiểm soát cảm xúc của tôi. Tôi nhìn anh ta, đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, và quay đi.
Trò chơi của anh ta sẽ sớm kết thúc. Và tôi sẽ là người đặt dấu chấm hết.
Có thể bạn cũng thích





