
Quá muộn rồi, ông Reed
Chương 2
Lê Nhã Uyên POV:
Cuộc điện thoại đó như một bản án tử hình dành cho tình yêu ngây thơ của tôi. Phạm Đông Anh không cần nói thêm bất cứ lời nào, sự lựa chọn của Trịnh Gia Khải đã nói lên tất cả.
"Quán chè đó, là nơi hẹn hò đầu tiên của chúng tôi," cô ta nói, giọng đầy thỏa mãn. "Chuyến đi Singapore đó, đáng lẽ là chuyến đi kỷ niệm của chúng tôi trước khi tôi ra nước ngoài. Còn sinh vật phù du ở Hạ Long à? Đó là lời hứa anh ấy dành cho tôi khi chúng tôi còn là sinh viên."
Từng lời, từng chữ như những nhát dao vô hình, từ từ lóc đi từng lớp da thịt trên người tôi, để lộ ra sự thật trần trụi và đau đớn.
Tôi chỉ là một người thay thế. Một cái bóng.
"Bây giờ cô đã hiểu vị trí của mình rồi chứ?" Phạm Đông Anh đặt một tấm séc lên bàn. "Số tiền này đủ để cô và gia đình sống sung túc. Cầm lấy và biến mất khỏi cuộc đời Gia Khải."
Sự sỉ nhục dâng lên đến đỉnh điểm. Tôi nhìn tấm séc, rồi lại nhìn khuôn mặt đắc thắng của cô ta. Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và điên dại.
"Cô nghĩ tình yêu của tôi đáng giá bao nhiêu?" Tôi đẩy tấm séc về phía cô ta. "Tôi sẽ không đi đâu cả. Mối quan hệ giữa tôi và anh ấy, không đến lượt cô xen vào."
Đó là lần đầu tiên tôi dám phản kháng. Nhưng sự dũng cảm yếu ớt đó nhanh chóng bị dập tắt.
Phạm Đông Anh nhìn tôi như nhìn một con côn trùng ngu ngốc. "Cô không biết gì về tình cảm của anh ấy dành cho tôi đâu. Bốn năm của cô, không bằng một cái nhíu mày của tôi."
Cô ta đứng dậy, điệu bộ cao ngạo. Trước khi rời đi, cô ta cố tình đi ngang qua chiếc bàn nhỏ nơi tôi đặt chiếc hộp sơn mài – kỷ vật duy nhất mà người cha nghệ nhân quá cố để lại cho tôi.
"Choang!"
Chiếc hộp rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh. Bức tranh phong cảnh tinh xảo mà cha tôi đã dành cả tháng trời để vẽ, giờ chỉ còn là những mảnh vụn đáng thương.
"Ôi, xin lỗi nhé," Phạm Đông Anh giả vờ che miệng kinh ngạc. "Chắc tại sàn nhà trơn quá."
Máu trong người tôi như đông lại. Tôi lao đến, quỳ xuống sàn, cố gắng nhặt lại từng mảnh vỡ, những ngón tay bị cạnh sắc cứa vào rướm máu.
"Cha ơi..." Nước mắt tôi lã chã rơi. Đó là tất cả những gì tôi còn lại của cha.
Tối hôm đó, Trịnh Gia Khải trở về biệt thự, không phải một mình. Anh ta đi cùng Phạm Đông Anh.
"Gia Khải, em xin lỗi," Phạm Đông Anh nức nở, chỉ vào những mảnh vỡ trên sàn. "Em chỉ muốn xem kỷ vật của cô ấy một chút, không ngờ cô ấy lại tức giận đẩy em, làm vỡ nó rồi còn đổ lỗi cho em..."
Tôi ngước lên, nhìn người đàn ông tôi yêu bằng tất cả trái tim. Ánh mắt anh ta lạnh lùng quét qua tôi, rồi dừng lại trên khuôn mặt đẫm nước mắt của Phạm Đông Anh với một tia đau lòng.
"Nhã Uyên, em quá đáng rồi đấy."
Anh ta thậm chí không cho tôi một cơ hội để giải thích.
Trước mặt bạn bè của anh ta, những người cũng có mặt ở đó, anh ta công khai phủ nhận mối quan hệ của chúng tôi. "Cô ấy chỉ là người giúp việc tôi thuê tạm thôi, không ngờ lại không biết điều như vậy."
Từng lời nói của anh ta như những cái tát trời giáng vào mặt tôi. Người giúp việc? Bốn năm bên nhau, trong mắt anh ta, tôi chỉ có vậy sao?
Sự trừng phạt còn chưa dừng lại.
Đêm đó, trời mưa bão. Sấm chớp rạch ngang bầu trời. Trịnh Gia Khải ra lệnh cho vệ sĩ lôi tôi xuống tầng hầm biệt thự.
"Ở dưới đó mà suy nghĩ lại về hành động của mình đi."
Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại. Tôi bị nhốt trong bóng tối lạnh lẽo, ẩm ướt, chỉ có tiếng mưa đập vào cửa sổ và tiếng sấm rền vang bên tai. Cơn sốt từ trận mưa chiều hôm ấy bắt đầu hành hạ tôi. Tôi co ro trong một góc, run rẩy vì lạnh và vì tuyệt vọng.
Tình yêu của tôi, lòng tự trọng của tôi, tất cả đều đã chết trong đêm mưa bão đó.
Sáng hôm sau, khi cánh cửa hầm được mở ra, người tôi đã nóng như lửa đốt. Tôi lảo đảo bước ra, không nhìn Trịnh Gia Khải một lần nào.
Trong cơn mê sảng, tôi nhớ ra một điều. Lời đề nghị du học tại Seoul. Tấm vé duy nhất để tôi thoát khỏi địa ngục này.
Tôi đã từng định từ bỏ nó vì anh. Vì tôi nghĩ rằng hạnh phúc của mình là ở bên anh. Thật nực cười.
Tôi trở về phòng, lấy điện thoại ra, tìm lại email của vị giáo sư ở Seoul. Bàn tay run rẩy, tôi gõ một dòng tin nhắn trả lời.
"Em đồng ý, thưa giáo sư. Em sẽ đi."
Ngày tôi rời đi, cũng chính là ngày sinh nhật của Trịnh Gia Khải. Anh ta đang bận rộn tổ chức một bữa tiệc xa hoa trên du thuyền, có lẽ là để ăn mừng sự trở về của Phạm Đông Anh.
Tôi không mang theo bất cứ thứ gì anh ta đã mua cho tôi. Tôi chỉ lặng lẽ kéo chiếc vali nhỏ, bên trong là những mảnh vỡ của chiếc hộp sơn mài đã được tôi cẩn thận gói lại, và rời khỏi căn biệt thự đã giam cầm tuổi thanh xuân của tôi.
Trước khi lên máy bay, tôi gửi cho anh ta một tin nhắn cuối cùng.
"Trịnh Gia Khải, chúng ta kết thúc rồi."
Sau đó, tôi tắt máy, ném chiếc sim điện thoại vào thùng rác.
Nhìn qua ô cửa sổ máy bay, Hà Nội dần nhỏ lại phía sau. Tôi biết, một cuộc đời mới đang chờ đợi tôi ở phía trước. Một cuộc đời không có Trịnh Gia Khải.
---
Có thể bạn cũng thích





