
Không còn là April Mayo nữa: Nữ thừa kế trở lại
Chương 3
Mạc Duyên Linh POV:
Trên đường về, Minh Đăng gục đầu vào vai tôi, khóc nức nở. Những giọt nước mắt nóng hổi của con thấm qua lớp áo, làm trái tim tôi đau nhói.
"Mẹ ơi," thằng bé thút thít, "có phải... có phải ba không còn yêu con nữa không? Có phải trên đời này chỉ còn mẹ yêu con thôi phải không?"
Tôi ôm chặt lấy con, hôn lên mái tóc mềm mại của thằng bé. "Không đâu, con trai của mẹ. Có rất nhiều người yêu con. Ông ngoại rất nhớ chúng ta, ông đang đợi chúng ta về nhà đó."
"Ông ngoại ạ?" Đôi mắt Minh Đăng mở to, có chút tò mò.
"Đúng vậy. Ông ngoại có một vương quốc rất lớn, và con sẽ là hoàng tử ở đó. Con có muốn cùng mẹ đến đó không?"
Minh Đăng do dự. Thằng bé vẫn nắm chặt trong tay mô hình người sói mà Huy Hà đã tặng. "Nhưng... con không muốn rời xa ba."
Tôi cố nén nước mắt, dịu dàng nói: "Minh Đăng, con cũng thấy rồi đó. Ba và bà nội không muốn chúng ta ở lại. Nếu ở lại, con sẽ không bao giờ được gọi ông ấy là ba nữa. Con có muốn gọi ông ấy là 'chú Bành' không?"
Minh Đăng sững sờ. Thằng bé buông món đồ chơi xuống, đôi mắt ngấn lệ. "Mẹ ơi... vậy trước khi đi, con có thể... có thể cùng ba đón sinh nhật cuối cùng được không? Con hứa, con sẽ không gọi ông ấy là 'chú' đâu."
Yêu cầu nhỏ nhoi của con khiến tim tôi vỡ nát. Tôi lau nước mắt, hôn lên trán con. "Được. Mẹ hứa với con."
Hai ngày sau, ngày sinh nhật của Minh Đăng, Huy Hà đã không xuất hiện như lời hứa.
Tôi giận dữ gọi cho anh ta. "Bành Huy Hà! Anh đã hứa với con! Tại sao anh không đến?"
Tôi không thể chịu đựng được việc nhìn thấy ánh mắt hy vọng của con trai mình dần lụi tàn.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi anh ta cúp máy.
Minh Đăng cúi đầu nhìn chiếc bánh kem, tự an ủi mình. "Chắc ba bận rồi mẹ ạ."
Thằng bé ngẩng lên, cố gắng nở một nụ cười. "Không sao đâu mẹ. Chắc là... chú Bành bận công việc quan trọng."
'Chú Bành'. Hai từ đó như nhát búa tạ giáng vào tim tôi. Con trai tôi đã phải chấp nhận sự thật tàn nhẫn này.
Tôi đau đớn đến mức muốn gọi lại cho Huy Hà để chửi rủa anh ta, thì điện thoại tôi nhận được một tin nhắn.
Là từ Huy Hà: "Đưa Minh Đăng đến nhà chính. Anh đã chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật cho thằng bé."
Tôi đưa tin nhắn cho Minh Đăng xem. Đôi mắt thằng bé lại sáng lên hy vọng. "Mẹ ơi! Ba vẫn nhớ sinh nhật con! Chắc chắn ba đã chuẩn bị quà cho con rồi!"
Huy Hà còn gửi thêm một tin nhắn xác nhận: "Anh đã chuẩn bị một bữa tiệc lớn. Mau đến đi."
Minh Đăng vui sướng đến mức kéo tay tôi đi ngay lập tức. Thằng bé chạy tung tăng, miệng không ngừng nói về món quà mà ba nó sẽ tặng.
Nhưng khi chúng tôi bước vào đại sảnh của nhà chính, tôi biết mình đã lại bị lừa.
Không có bánh kem, không có bóng bay. Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy bằng hoa hồng, khách khứa ăn mặc sang trọng, không khí trang nghiêm như một buổi lễ.
Minh Đăng không nhận ra sự khác biệt. Thằng bé nhìn thấy Huy Hà đứng trên bục cao và chạy thẳng đến đó.
"Ba ơi!" Thằng bé reo lên. "Ba đang đợi con đến cắt bánh kem phải không ạ?"
Huy Hà, trong bộ lễ phục trang trọng, đứng cạnh Khổng Gia Uyên, nhìn thấy chúng tôi thì sững sờ.
"Duyên Linh? Sao hai mẹ con lại ở đây?" anh ta hỏi, giọng nói lạnh lùng.
Các vị khách bắt đầu xì xào, chỉ trỏ về phía chúng tôi. "Đứa trẻ đó là ai vậy?" "Trông quen quen..."
Huy Hà đột nhiên đẩy mạnh Minh Đăng ra. "Ai cho phép mày gọi tao là ba?"
Minh Đăng ngã sõng soài trên sàn nhà, kinh hãi nhìn người đàn ông mà nó luôn yêu thương.
Tôi vội vàng chạy đến ôm lấy con, định đưa thằng bé rời đi.
"Đứng lại!" Khổng Gia Uyên chặn chúng tôi lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý. "Cô cố tình đến đây để phá hoại lễ kết đôi của chúng tôi phải không?"
Cô ta mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng. "À, đúng rồi. Tin nhắn đó là do tôi gửi đấy."
Cô ta nép vào lòng Huy Hà, giọng điệu đầy khiêu khích. "Huy Hà, anh nói đi, đứa trẻ này có phải con của anh không?"
Huy Hà né tránh ánh mắt tôi. Anh ta gật đầu.
Tôi ôm chặt Minh Đăng đang khóc nấc trong lòng. Sự kiên nhẫn của tôi đã đến giới hạn.
"Đúng vậy, con trai tôi không phải là một đứa trẻ lang thang," tôi nói, giọng nói đanh thép. "Bởi vì cha của nó là một người đàn ông vĩ đại. Một người mà các người không bao giờ có thể sánh bằng."
Tôi ôm con trai quay đi.
"Chát!"
Một cái tát trời giáng vào mặt tôi. Là Khổng Gia Uyên.
"Mày dám nói dối! Mày dám sỉ nhục gia tộc Bành!" Cô ta hét lên. "Đánh nó cho tao!"
Những người trong gia tộc Bành xông vào, bao vây tôi. Họ đấm, họ đá, không một chút nương tay.
Trong cơn đau đớn, tôi nhìn về phía Huy Hà. Anh ta đứng đó, do dự, ánh mắt đầy phức tạp. Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn không làm gì cả. Anh ta đã dung túng cho họ hành hạ tôi.
Vậy là đủ rồi. Tôi không còn nợ anh ta bất cứ điều gì nữa. Tình yêu, sự hy sinh, tất cả đã được trả đủ bằng những cú đấm đá này.
Đột nhiên, một bóng dáng nhỏ bé lao ra, ôm chặt lấy chân Huy Hà.
"Đừng đánh mẹ cháu!" Minh Đăng quỳ xuống, nước mắt giàn giụa. "Thủ lĩnh! Cháu xin ngài! Xin ngài hãy tha cho mẹ cháu!"
'Thủ lĩnh'.
Không phải 'ba'.
Cả tôi và Huy Hà đều sững sờ. Cả đại sảnh im phăng phắc.
Huy Hà lập tức ra lệnh: "Dừng lại hết cho tôi!"
Anh ta cúi xuống, nhìn Minh Đăng với ánh mắt không thể tin nổi. "Con... con vừa gọi ta là gì?"
Minh Đăng đứng dậy, run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. "Nếu ngài đã không chào đón chúng tôi, chúng tôi sẽ đi."
Thằng bé loạng choạng bước đến, dìu tôi đứng dậy. Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, hai mẹ con tôi, một lớn một nhỏ, một người đầy thương tích, một người trái tim tan nát, dìu nhau rời đi.
Khi chúng tôi vừa ra khỏi cửa, điện thoại tôi lại rung lên. Vẫn là tin nhắn từ Huy Hà: "Về nhà đi, Duyên Linh. Đưa con về nhà. Tối nay anh sẽ về."
Minh Đăng liếc nhìn tin nhắn, rồi ngẩng đầu hỏi tôi, "Mẹ ơi, ông ngoại có thật sự đang nhớ chúng ta không?"
"Có, con trai. Ông đang rất nhớ chúng ta."
"Vậy thì chúng ta đi ngay bây giờ đi mẹ."
Tôi nhìn con trai bé bỏng nhưng đã quá trưởng thành của mình, khó khăn gật đầu.
Đêm đó, tôi đốt tất cả những gì thuộc về nơi này. Quần áo, ảnh cưới, những món quà kỷ niệm.
Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi bảy năm thanh xuân và tình yêu mù quáng của tôi.
Trong ánh lửa, tôi bế Minh Đăng lên xe. Chúng tôi đã rời đi, mãi mãi.
Có thể bạn cũng thích





