Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sự lừa dối của chồng, sự thức tỉnh của vợ

Sự lừa dối của chồng, sự thức tỉnh của vợ

Sau vụ tai nạn kinh hoàng, Phan Hoàng Quân tỉnh lại và mất đi hoàn toàn ký ức về người vợ đầu ấp tay gối. Trong tâm trí anh giờ đây, cô bạn thanh mai trúc mã Vân Yến Phương mới là vị hôn thê duy nhất, còn tôi chỉ là kẻ bám đuôi phiền phức. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi tôi bị dị ứng dầu lạc nghiêm trọng, hơi thở lịm dần giữa lằn ranh sinh tử. Dù biết rõ tình trạng của tôi, Quân vẫn lạnh lùng quay lưng bế Yến Phương đi cấp cứu chỉ vì cô ta giả vờ đau bụng. Giữa nỗi đau bị bỏ rơi đến tận cùng, tôi vô tình phát hiện một đoạn ghi âm chấn động trong máy Yến Phương. Hóa ra, vụ tai nạn và việc chồng tôi mất trí nhớ không phải ngẫu nhiên, mà là một âm mưu thâm độc do chính tay cô ta dàn dựng để cướp đoạt hạnh phúc của tôi.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Vũ Dao POV:

Tôi vừa cúp điện thoại, cửa phòng lại bị đẩy ra. Phan Hoàng Quân bước vào, khuôn mặt anh vẫn còn vương chút bực bội chưa tan hết.

Khi nhìn thấy anh, trái tim tôi vẫn đau như bị ai đó bóp nghẹt.

Gương mặt này, dáng người này, từng là tất cả thế giới của tôi. Tôi đã từng yêu anh đến quên cả bản thân mình.

Tôi đã từng nghĩ, đôi mắt sâu thẳm của anh là nơi chứa đựng cả bầu trời sao, chỉ dành riêng cho tôi.

Nhưng bây giờ, trong đôi mắt ấy chỉ còn lại sự lạnh lùng và chán ghét.

Tôi nắm chặt chiếc điện thoại của Vân Yến Phương trong tay, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.

Tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước đến trước mặt anh.

"Quân, em có chuyện muốn hỏi anh." Giọng tôi khàn đặc.

Anh cau mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn. "Lại chuyện gì nữa?"

Tôi giơ chiếc điện thoại lên, màn hình vẫn sáng, đoạn ghi âm đã được tôi lưu lại. "Cái này, tại sao lại ở chỗ anh?"

Ánh mắt Phan Hoàng Quân rơi vào chiếc điện thoại, rồi anh nhếch mép cười khẩy. "À, là của Yến Phương. Chắc là lúc nãy cô ấy vội quá nên làm rơi."

Anh ta nói một cách thản nhiên, như thể đó là chuyện đương nhiên.

Tôi cúi đầu, không để anh nhìn thấy cảm xúc trong mắt mình. "Vậy à…"

Tôi nhẹ nhàng đáp, ngón tay vô thức vuốt ve màn hình điện thoại.

"Anh có biết… Yến Phương đã nói gì trong này không?" Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.

Phan Hoàng Quân im lặng một lúc, rồi lắc đầu. "Anh không quan tâm."

"Không quan tâm?" Tôi lặp lại, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lại như có sức nặng ngàn cân. "Nếu em nói, trong này có bí mật liên quan đến vụ tai nạn của anh thì sao?"

Ánh mắt Phan Hoàng Quân cuối cùng cũng có chút dao động. Anh nhìn tôi chằm chằm, như muốn tìm ra một tia nói dối trong mắt tôi.

Nhưng tôi chỉ bình tĩnh nhìn lại anh, ánh mắt kiên định.

"Cô lại muốn giở trò gì nữa?" Anh hỏi, giọng điệu đầy nghi ngờ.

Tôi không trả lời câu hỏi của anh. Thay vào đó, tôi kể cho anh nghe một câu chuyện.

"Anh biết không, trước khi anh gặp tai nạn, anh đã từng hứa sẽ cùng em đi ngắm tuyết đầu mùa ở Nhật Bản. Anh nói, anh muốn cùng em đứng dưới trời tuyết trắng xóa, cùng nhau đi đến bạc đầu."

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng từng chữ từng chữ lại như những nhát dao cứa vào sự im lặng trong căn phòng.

Phan Hoàng Quân khẽ chau mày, ánh mắt có chút hoảng hốt.

"Anh còn nói, anh sẽ tặng em một món quà bất ngờ. Anh đã bí mật đặt một cặp nhẫn cưới phiên bản giới hạn, phải mất rất nhiều công sức mới có được."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. "Chiếc nhẫn đó, anh vẫn còn giữ chứ?"

Phan Hoàng Quân không nói gì, nhưng yết hầu của anh khẽ chuyển động.

Tôi biết, anh đã nhớ ra điều gì đó. Dù chỉ là một mảnh ký ức vụn vỡ.

"Anh quên rồi cũng không sao." Tôi cười nhạt. "Dù sao thì, bây giờ người bên cạnh anh là Yến Phương, không phải em."

"Vũ Dao, cô…"

"Nhưng anh có biết không?" Tôi ngắt lời anh, giọng nói trở nên sắc bén. "Để có được cặp nhẫn đó, em đã phải xếp hàng suốt ba ngày ba đêm. Em đã phải nhịn đói, chịu lạnh, chỉ để có thể mang về cho anh món quà mà anh mong muốn."

Tôi bước đến gần anh hơn, ánh mắt khóa chặt lấy anh. "Bởi vì em yêu anh. Yêu đến mức có thể làm tất cả mọi thứ vì anh."

Phan Hoàng Quân lùi lại một bước, ánh mắt né tránh. Anh dường như không dám nhìn thẳng vào tôi.

Trong không khí căng thẳng, anh đột nhiên lên tiếng. "Đủ rồi. Cô muốn gì?"

Tôi không trả lời.

"Đưa chiếc điện thoại đó cho tôi." Anh ta ra lệnh. "Tôi sẽ thay Yến Phương giữ nó."

Trái tim tôi lại nhói lên một cơn đau dữ dội. Đến lúc này, anh vẫn còn bênh vực cô ta.

Anh vẫn còn tin tưởng cô ta một cách mù quáng.

Tôi bình tĩnh từ chối. "Không được."

"Tại sao?"

"Bởi vì nó không còn quan trọng nữa." Tôi nói, giọng điệu đầy mỉa mai. "Nếu nó thực sự linh nghiệm, tại sao anh lại quên em? Tại sao anh lại để em một mình đau khổ?"

Tôi lấy ra một chiếc bật lửa từ trong túi áo.

Ngọn lửa bùng lên, soi rõ khuôn mặt tái nhợt của tôi.

"Em làm gì vậy?" Phan Hoàng Quân hét lên, lao tới định ngăn cản tôi.

Nhưng đã quá muộn.

Tôi đưa chiếc điện thoại lại gần ngọn lửa. Vỏ nhựa bắt đầu chảy ra, màn hình nứt vỡ.

Chiếc điện thoại, cùng với đoạn ghi âm tội lỗi kia, biến thành một đống tro tàn trong tay tôi.

Tro bụi bay lả tả, giống như tình yêu đã chết của tôi.

Phan Hoàng Quân sững sờ đứng đó, bàn tay giơ ra giữa không trung rồi từ từ buông xuống.

Ngay lúc đó, cửa phòng lại bị đẩy ra.

"Quân, anh ở đây à?" Giọng nói dịu dàng của Vân Yến Phương vang lên. Cô ta thân mật khoác tay Phan Hoàng Quân, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.

Phan Hoàng Quân nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt, quay sang nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng.

"Anh có tin vui muốn báo cho em đây." Vân Yến Phương nói, ánh mắt liếc qua tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy khiêu khích.

"Em có thai rồi."

Cô ta dịu dàng vuốt ve bụng mình, giọng nói ngọt ngào đến phát ngấy.

Không khí trong phòng như ngưng đọng lại.

Tôi vô thức siết chặt tấm ga giường.

Có thai?

Thời gian… vừa đúng lúc Phan Hoàng Quân gặp tai nạn.

Hóa ra, trong khi tôi đau khổ tuyệt vọng, anh và cô ta đã ở bên nhau.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Phan Hoàng Quân.

Vẻ mặt anh từ kinh ngạc, chuyển sang vui mừng khôn xiết, rồi lại thành sự cưng chiều vô hạn.

Anh cẩn thận đỡ lấy Vân Yến Phương, như thể cô ta là một món đồ sứ dễ vỡ. "Thật sao? Em có thai rồi?"

"Vâng." Vân Yến Phương nũng nịu dựa vào vai anh. "Là con của chúng ta."

Cô ta khiêu khích nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.

Tôi khẽ nhếch môi, nhẹ nhàng nói: "Chúc mừng."

Phan Hoàng Quân lúc này mới như sực tỉnh, anh đỡ Vân Yến Phương ngồi xuống giường.

Tôi lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm thấy thật nực cười.

Người chồng mà tôi yêu thương hết mực, giờ đây lại đang vui mừng vì đứa con của người phụ nữ khác.

Người phụ nữ đã hủy hoại cuộc đời anh, hủy hoại tình yêu của chúng tôi.

Thật là một vở kịch hoang đường.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, cô bị ông chủ kiêng khem theo đuổi
8.1
Từ một thiên kim tiểu thư cao quý, Giang Âm lâm vào cảnh trắng tay khi gia đình phá sản. Trong lúc tuyệt vọng, cô chấp nhận trở thành trò tiêu khiển của Bùi Cảnh Xuyên - người đàn ông quyền lực giúp cô giải quyết mọi sóng gió. Cứ ngỡ sẽ được anh yêu chiều mãi mãi, cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch của anh. Đau đớn rời đi, Giang Âm trở lại đầy mạnh mẽ với tư cách là vợ người khác. Nhìn thấy cô rạng rỡ bên người mới, Bùi Cảnh Xuyên phát điên vì ghen tuông, điên cuồng tìm cách chiếm đoạt lại người phụ nữ mình từng bỏ rơi.
Bìa tiểu thuyết Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú
8.2
Bị bạn trai lâu năm và bạn thân phản bội, Lục Thanh Thanh quyết định kết hôn chớp nhoáng với một người lạ sau khi đăng tin tìm bạn đời. Ban đầu, cô nghi ngờ lời hứa chu cấp của đối phương chỉ là biểu hiện của sự gia trưởng. Tuy nhiên, người chồng này lại hết mực nuông chiều, từ việc ủng hộ sự nghiệp đến san sẻ gánh nặng nội trợ, mang đến cho cô cuộc sống hôn nhân vô cùng ngọt ngào. Kỳ lạ thay, mọi rắc rối cô gặp phải đều được anh giải quyết nhanh chóng bằng những lý do thoái thác khéo léo. Chỉ đến khi gặt hái được thành công vang dội, Lục Thanh Thanh mới sững sờ nhận ra gương mặt người chồng hờ của mình xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính thế giới với tư cách một tỷ phú quyền lực.
Bìa tiểu thuyết Trái tim méo mó
9.6
Mối quan hệ giữa tôi và anh trai luôn chìm trong sự thù ghét cực độ. Anh không thể chấp nhận việc có một đứa em gái mắc bệnh tâm thần nên thường xuyên bày trò kích động để tôi phát bệnh trước đám đông, khiến tôi chịu nhục nhã. Anh từng tàn nhẫn rủa sả mong tôi sớm phát tiết rồi chết đi. Đến khi tôi qua đời thật sự, anh trai lại rơi vào trạng thái điên loạn. Hàng ngày, anh kiên quyết bắt chước lại những hành động xấu hổ lúc sinh thời của tôi và van nài tôi hiện hồn về trong giấc mơ.
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội của anh ấy, ký ức bị xóa bỏ của tôi
8.6
Bốn năm sau cái chết của con trai, tôi bàng hoàng phát hiện chồng mình đã bí mật thêm tên đứa con riêng của anh ta và tình cũ vào quỹ tín thác. Sự thật đau đớn dần hé lộ: con tôi qua đời không phải do tai nạn mà vì hoảng loạn khi chứng kiến cha ngoại tình tại nhà. Tàn nhẫn hơn, chồng, mẹ chồng và kẻ thứ ba đã cùng nhau hủy hoại tro cốt của đứa trẻ tội nghiệp. Mọi tình cảm bấy lâu chỉ là màn kịch dối trá. Sau khi bị đẩy vào đường cùng và rơi xuống hồ sâu, tôi may mắn sống sót nhưng tâm hồn đã vụn vỡ. Đối diện với người cứu mạng, tôi chỉ cầu xin được xóa sạch ký ức để quên đi nỗi đau thấu tận tâm can này.
Bìa tiểu thuyết Nỗi ngờ vực của chàng, sự hy sinh thầm lặng của nàng
9.3
Hồi phục sau chấn thương, An Nhiên bàng hoàng nhận ra cuộc đời bị hủy hoại bởi mưu đồ của người bạn thân Bảo Trâm. Cô bị vu khống trộm cắp và gánh khoản nợ khổng lồ khiến Minh Quân, người chồng quân nhân, mất hoàn toàn niềm tin. Dù giúp trả nợ, Quân vẫn lạnh lùng giam lỏng cô. Đỉnh điểm, Trâm dàn dựng cảnh An Nhiên ruồng bỏ chồng lúc anh gặp nạn, khiến Quân dứt khoát ký đơn ly hôn. Mang trong mình giọt máu của anh, cô lặng lẽ rời khỏi căn cứ Sơn Trà. Sáu năm sau, cơn bão số 9 định mệnh khiến họ tái ngộ. Sự xuất hiện của một bé gái cùng những bí mật xưa cũ dần được hé lộ, phơi bày mọi sự thật nghiệt ngã năm nào.
Bìa tiểu thuyết Đi xem mắt, tôi phát hiện có thai với sếp cũ
9.7
Mạnh Thanh Ninh từng dành ba năm thanh xuân bên Phó Nam Tiêu với hai thân phận: thư ký tận tụy vào ban ngày và người tình thầm lặng lúc đêm về. Cô luôn cam chịu, phục tùng anh như một thú cưng nhỏ bé. Khi anh thông báo kết hôn cùng người khác, cô quyết định từ bỏ tình yêu nhún nhường để rời đi. Thế nhưng, sự níu kéo từ anh, cái thai ngoài ý muốn cùng sự tham lam của người mẹ đã đẩy cô vào bi kịch. Sau năm năm biệt tích để thay đổi bản thân, cô trở về đối mặt với người đàn ông từng khiến mình đau khổ. Lúc này, Phó Nam Tiêu không còn kiêu ngạo mà chỉ biết khẩn cầu cô quay lại trong sự hối hận muộn màng.