
Sự lừa dối của chồng, sự thức tỉnh của vợ
Chương 2
Vũ Dao POV:
Tôi vừa cúp điện thoại, cửa phòng lại bị đẩy ra. Phan Hoàng Quân bước vào, khuôn mặt anh vẫn còn vương chút bực bội chưa tan hết.
Khi nhìn thấy anh, trái tim tôi vẫn đau như bị ai đó bóp nghẹt.
Gương mặt này, dáng người này, từng là tất cả thế giới của tôi. Tôi đã từng yêu anh đến quên cả bản thân mình.
Tôi đã từng nghĩ, đôi mắt sâu thẳm của anh là nơi chứa đựng cả bầu trời sao, chỉ dành riêng cho tôi.
Nhưng bây giờ, trong đôi mắt ấy chỉ còn lại sự lạnh lùng và chán ghét.
Tôi nắm chặt chiếc điện thoại của Vân Yến Phương trong tay, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.
Tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước đến trước mặt anh.
"Quân, em có chuyện muốn hỏi anh." Giọng tôi khàn đặc.
Anh cau mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn. "Lại chuyện gì nữa?"
Tôi giơ chiếc điện thoại lên, màn hình vẫn sáng, đoạn ghi âm đã được tôi lưu lại. "Cái này, tại sao lại ở chỗ anh?"
Ánh mắt Phan Hoàng Quân rơi vào chiếc điện thoại, rồi anh nhếch mép cười khẩy. "À, là của Yến Phương. Chắc là lúc nãy cô ấy vội quá nên làm rơi."
Anh ta nói một cách thản nhiên, như thể đó là chuyện đương nhiên.
Tôi cúi đầu, không để anh nhìn thấy cảm xúc trong mắt mình. "Vậy à…"
Tôi nhẹ nhàng đáp, ngón tay vô thức vuốt ve màn hình điện thoại.
"Anh có biết… Yến Phương đã nói gì trong này không?" Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.
Phan Hoàng Quân im lặng một lúc, rồi lắc đầu. "Anh không quan tâm."
"Không quan tâm?" Tôi lặp lại, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lại như có sức nặng ngàn cân. "Nếu em nói, trong này có bí mật liên quan đến vụ tai nạn của anh thì sao?"
Ánh mắt Phan Hoàng Quân cuối cùng cũng có chút dao động. Anh nhìn tôi chằm chằm, như muốn tìm ra một tia nói dối trong mắt tôi.
Nhưng tôi chỉ bình tĩnh nhìn lại anh, ánh mắt kiên định.
"Cô lại muốn giở trò gì nữa?" Anh hỏi, giọng điệu đầy nghi ngờ.
Tôi không trả lời câu hỏi của anh. Thay vào đó, tôi kể cho anh nghe một câu chuyện.
"Anh biết không, trước khi anh gặp tai nạn, anh đã từng hứa sẽ cùng em đi ngắm tuyết đầu mùa ở Nhật Bản. Anh nói, anh muốn cùng em đứng dưới trời tuyết trắng xóa, cùng nhau đi đến bạc đầu."
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng từng chữ từng chữ lại như những nhát dao cứa vào sự im lặng trong căn phòng.
Phan Hoàng Quân khẽ chau mày, ánh mắt có chút hoảng hốt.
"Anh còn nói, anh sẽ tặng em một món quà bất ngờ. Anh đã bí mật đặt một cặp nhẫn cưới phiên bản giới hạn, phải mất rất nhiều công sức mới có được."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. "Chiếc nhẫn đó, anh vẫn còn giữ chứ?"
Phan Hoàng Quân không nói gì, nhưng yết hầu của anh khẽ chuyển động.
Tôi biết, anh đã nhớ ra điều gì đó. Dù chỉ là một mảnh ký ức vụn vỡ.
"Anh quên rồi cũng không sao." Tôi cười nhạt. "Dù sao thì, bây giờ người bên cạnh anh là Yến Phương, không phải em."
"Vũ Dao, cô…"
"Nhưng anh có biết không?" Tôi ngắt lời anh, giọng nói trở nên sắc bén. "Để có được cặp nhẫn đó, em đã phải xếp hàng suốt ba ngày ba đêm. Em đã phải nhịn đói, chịu lạnh, chỉ để có thể mang về cho anh món quà mà anh mong muốn."
Tôi bước đến gần anh hơn, ánh mắt khóa chặt lấy anh. "Bởi vì em yêu anh. Yêu đến mức có thể làm tất cả mọi thứ vì anh."
Phan Hoàng Quân lùi lại một bước, ánh mắt né tránh. Anh dường như không dám nhìn thẳng vào tôi.
Trong không khí căng thẳng, anh đột nhiên lên tiếng. "Đủ rồi. Cô muốn gì?"
Tôi không trả lời.
"Đưa chiếc điện thoại đó cho tôi." Anh ta ra lệnh. "Tôi sẽ thay Yến Phương giữ nó."
Trái tim tôi lại nhói lên một cơn đau dữ dội. Đến lúc này, anh vẫn còn bênh vực cô ta.
Anh vẫn còn tin tưởng cô ta một cách mù quáng.
Tôi bình tĩnh từ chối. "Không được."
"Tại sao?"
"Bởi vì nó không còn quan trọng nữa." Tôi nói, giọng điệu đầy mỉa mai. "Nếu nó thực sự linh nghiệm, tại sao anh lại quên em? Tại sao anh lại để em một mình đau khổ?"
Tôi lấy ra một chiếc bật lửa từ trong túi áo.
Ngọn lửa bùng lên, soi rõ khuôn mặt tái nhợt của tôi.
"Em làm gì vậy?" Phan Hoàng Quân hét lên, lao tới định ngăn cản tôi.
Nhưng đã quá muộn.
Tôi đưa chiếc điện thoại lại gần ngọn lửa. Vỏ nhựa bắt đầu chảy ra, màn hình nứt vỡ.
Chiếc điện thoại, cùng với đoạn ghi âm tội lỗi kia, biến thành một đống tro tàn trong tay tôi.
Tro bụi bay lả tả, giống như tình yêu đã chết của tôi.
Phan Hoàng Quân sững sờ đứng đó, bàn tay giơ ra giữa không trung rồi từ từ buông xuống.
Ngay lúc đó, cửa phòng lại bị đẩy ra.
"Quân, anh ở đây à?" Giọng nói dịu dàng của Vân Yến Phương vang lên. Cô ta thân mật khoác tay Phan Hoàng Quân, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.
Phan Hoàng Quân nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt, quay sang nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng.
"Anh có tin vui muốn báo cho em đây." Vân Yến Phương nói, ánh mắt liếc qua tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy khiêu khích.
"Em có thai rồi."
Cô ta dịu dàng vuốt ve bụng mình, giọng nói ngọt ngào đến phát ngấy.
Không khí trong phòng như ngưng đọng lại.
Tôi vô thức siết chặt tấm ga giường.
Có thai?
Thời gian… vừa đúng lúc Phan Hoàng Quân gặp tai nạn.
Hóa ra, trong khi tôi đau khổ tuyệt vọng, anh và cô ta đã ở bên nhau.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Phan Hoàng Quân.
Vẻ mặt anh từ kinh ngạc, chuyển sang vui mừng khôn xiết, rồi lại thành sự cưng chiều vô hạn.
Anh cẩn thận đỡ lấy Vân Yến Phương, như thể cô ta là một món đồ sứ dễ vỡ. "Thật sao? Em có thai rồi?"
"Vâng." Vân Yến Phương nũng nịu dựa vào vai anh. "Là con của chúng ta."
Cô ta khiêu khích nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng.
Tôi khẽ nhếch môi, nhẹ nhàng nói: "Chúc mừng."
Phan Hoàng Quân lúc này mới như sực tỉnh, anh đỡ Vân Yến Phương ngồi xuống giường.
Tôi lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm thấy thật nực cười.
Người chồng mà tôi yêu thương hết mực, giờ đây lại đang vui mừng vì đứa con của người phụ nữ khác.
Người phụ nữ đã hủy hoại cuộc đời anh, hủy hoại tình yêu của chúng tôi.
Thật là một vở kịch hoang đường.
Có thể bạn cũng thích





