Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người vợ anh thiết kế

Người vợ anh thiết kế

Trong suốt ba năm hôn nhân, Bạch Nguyên Tùng đã xây dựng cho tôi một thế giới màu hồng đầy hạnh phúc. Nhưng vào ngày mẹ tôi lìa đời, sự thật tàn khốc mới lộ diện khi anh phớt lờ hàng chục cuộc gọi để ở bên dì ruột tôi, Lạc Khánh Ly. Hóa ra tôi chỉ là cái bóng thay thế nhờ gương mặt giống hệt người tình cũ của chồng. Ngay cả đứa con trong bụng cũng chỉ là công cụ để anh thỏa lòng nhung nhớ. Ngồi trong nhà tang lễ lạnh lẽo với trái tim tan vỡ, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Khi Nguyên Tùng trở về, tôi đã chuẩn bị sẵn đơn ly hôn cùng tờ giấy phá thai, đặt dấu chấm hết cho cuộc tình giả dối này.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Ba năm hôn nhân, chồng tôi, Bạch Nguyên Tùng, đã biến tôi thành một nàng công chúa được cưng chiều hết mực. Mọi người đều ngưỡng mộ tình yêu cổ tích của chúng tôi.

Nhưng vào ngày mẹ tôi qua đời, tôi gọi cho anh ba mươi bảy cuộc điện thoại đều không được. Ngay sau đó, tôi thấy anh trên bản tin thời sự, đang ở Hà Nội, dịu dàng che ô cho dì ruột của tôi, Lạc Khánh Ly.

Hóa ra, tôi chỉ là một kẻ thế thân.

Tình yêu sâu đậm của anh chỉ vì tôi có khuôn mặt giống hệt dì. Ngay cả đứa con tôi đang mang trong bụng cũng chỉ là một công cụ để anh hoài niệm về người tình cũ.

Lúc đó, tôi đang mang thai ba tháng, ngồi một mình trong phòng tang lễ lạnh lẽo, trái tim tôi như đã chết lặng.

Đêm đó, khi anh trở về và xin lỗi, tôi đưa cho anh hai tập tài liệu để ký. Một là đơn ly hôn. Hai là giấy đồng ý phá thai.

Chương 1

Lạc Khánh Vy POV:

Vào ngày mẹ tôi qua đời, tôi đã gọi cho chồng mình, Bạch Nguyên Tùng, tổng cộng ba mươi bảy cuộc điện thoại.

Không một cuộc nào được trả lời.

Sau đó, tôi nhìn thấy anh ấy trên bản tin thời sự, đang ở Hà Nội, che ô cho dì của tôi, Lạc Khánh Ly.

Ba năm hôn nhân, tôi hai mươi lăm tuổi, anh ba mươi lăm tuổi, anh ấy đã biến tôi thành một nàng công chúa được cưng chiều hết mực. Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ tình yêu của chúng tôi, một câu chuyện cổ tích về một cô gái Lọ Lem gặp được hoàng tử.

Nhưng chỉ có tôi biết, trong câu chuyện cổ tích này, tôi không phải là công chúa.

Tôi chỉ là một kẻ thế thân.

Một thế thân cho dì ruột của mình, Lạc Khánh Ly.

Lúc đó, tôi đang mang thai ba tháng, ngồi một mình trong căn phòng tang lễ lạnh lẽo, nhìn di ảnh của mẹ, nước mắt đã cạn khô.

Bụng dưới quặn lên từng cơn đau âm ỉ, nhưng nỗi đau đó không thể nào so sánh được với sự buốt giá trong tim tôi.

Điện thoại của tôi reo lên, là một số lạ. Tôi bắt máy, một giọng nữ xa lạ vang lên, đầy lo lắng.

"Xin hỏi có phải là cô Lạc Khánh Vy không ạ? Đây là bệnh viện X. Mẹ cô, bà Trần Ngọc Lan, đã qua đời vì suy tim cấp cứu không thành công. Chúng tôi đã cố gắng liên lạc với cô cả ngày hôm nay…"

Tôi lặng lẽ cúp máy.

Đôi mắt tôi dán chặt vào màn hình TV đang chiếu lại bản tin. Bạch Nguyên Tùng, người chồng mà tôi yêu thương hết mực, đang dịu dàng khoác áo cho Lạc Khánh Ly, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng và yêu thương mà tôi chưa bao giờ có được.

Một cảm giác buồn nôn trào lên từ dạ dày.

Tôi chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt trong gương, tôi thấy mình thật thảm hại.

Hóa ra, tình yêu sâu đậm trong ba năm qua chỉ là một trò đùa.

Hóa ra, sự cưng chiều của anh ấy chỉ là vì tôi có một khuôn mặt giống hệt dì của mình.

Bạch Nguyên Tùng trở về vào nửa đêm, người anh mang theo hơi lạnh của đêm khuya và mùi nước hoa quen thuộc của Lạc Khánh Ly.

Anh thấy tôi ngồi co ro trên sofa, vội vàng bước tới, cởi áo khoác ngoài choàng lên người tôi, giọng nói đầy vẻ áy náy.

"Vy Vy, xin lỗi em. Điện thoại anh hết pin. Ở Hà Nội có một dự án gấp cần anh xử lý. Em có lạnh không?"

Tôi ngước lên nhìn anh, khuôn mặt anh vẫn đẹp trai như thường lệ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi, nhưng tôi không còn thấy sự ấm áp trong đó nữa.

"Nguyên Tùng," tôi khẽ gọi, giọng nói khàn đặc, "em có chuyện muốn nói với anh."

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi. "Có chuyện gì vậy? Em không khỏe ở đâu à?"

Tôi rút tay về, lấy ra hai tập tài liệu từ dưới gối.

"Anh ký vào đây đi."

Anh thậm chí không thèm nhìn, cầm lấy bút và ký tên mình một cách dứt khoát. "Được rồi, em muốn gì anh cũng cho. Đừng giận anh nữa, được không? Anh biết lần này là anh sai."

Nhìn chữ ký quen thuộc "Bạch Nguyên Tùng" trên giấy, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi tôi.

Anh ta luôn tự tin như vậy. Tự tin rằng tôi yêu anh ta đến mức có thể tha thứ cho mọi lỗi lầm.

"Em không giận," tôi nói, cất kỹ hai tập tài liệu. "Em chỉ mệt thôi."

Anh ôm tôi vào lòng, cằm anh tì lên đỉnh đầu tôi, giọng nói dịu dàng như nước.

"Ngoan, đừng suy nghĩ lung tung. Chờ khi con chúng ta ra đời, anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho em. Chúng ta sẽ đặt tên con là Bạch An Nhiên, được không? Mong con bé cả đời bình an, vui vẻ."

An Nhiên.

Cái tên thật đẹp.

Nhưng đứa trẻ này, ngay từ khi còn chưa hình thành, đã được định sẵn là một sự thay thế, một công cụ để níu giữ một người đàn ông không thuộc về tôi.

Làm sao nó có thể an nhiên được?

Đột nhiên, điện thoại của anh reo lên. Anh nhìn màn hình, vội vàng đứng dậy đi ra ban công.

Dù khoảng cách khá xa, tôi vẫn nghe loáng thoáng giọng nói lo lắng của anh.

"Ly Ly? Em sao rồi? Đừng khóc… Anh sẽ đến ngay."

Tôi nhắm mắt lại.

Trái tim tôi, dường như đã chết lặng.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Bạch Nguyên Tùng. Đó là một đêm mưa, tôi bị cướp túi xách. Chính anh đã xuất hiện như một vị thần, đuổi theo tên cướp và lấy lại đồ cho tôi.

Sau đó, anh theo đuổi tôi một cách nồng nhiệt. Anh hơn tôi mười tuổi, chững chạc, thành đạt, và đối xử với tôi như một báu vật. Anh nói, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy tôi, anh đã biết tôi là người anh muốn dành cả đời để che chở.

Tôi đã tin vào điều đó. Tôi đã chìm đắm trong sự ngọt ngào mà anh tạo ra, ngây thơ nghĩ rằng mình đã tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình.

Cho đến hôm nay.

Sau khi anh vội vã rời đi, tôi bước vào phòng làm việc của anh, nơi mà anh chưa bao giờ cho phép tôi vào.

Căn phòng rất lớn, nhưng trống rỗng, chỉ có một chiếc bàn làm việc và một tủ sách khổng lồ.

Tôi kéo ngăn kéo bàn làm việc ra. Bên trong không phải là tài liệu công ty, mà là vô số những bức ảnh của Lạc Khánh Ly.

Từ thời thiếu nữ cho đến khi trưởng thành, mỗi giai đoạn của cuộc đời cô ấy đều được anh ghi lại cẩn thận.

Ở góc trong cùng của ngăn kéo, có một cuốn nhật ký bìa da.

Tôi run rẩy mở ra.

Nét chữ của Bạch Nguyên Tùng, mạnh mẽ và quyết đoán, nhưng nội dung bên trong lại khiến tôi như rơi vào hầm băng.

"Ngày X tháng Y năm Z. Hôm nay tôi gặp một cô gái rất giống Ly Ly. Đôi mắt, sống mũi, và cả nụ cười của em ấy. Tôi quyết định sẽ theo đuổi em ấy. Ly Ly, anh nhớ em."

"Ngày A tháng B năm C. Khánh Vy đã đồng ý lời cầu hôn của tôi. Nhìn em ấy mặc váy cưới, tôi dường như thấy lại hình bóng của em năm đó. Ly Ly, nếu người đứng cạnh anh là em thì tốt biết mấy."

"Ngày D tháng E năm F. Khánh Vy có thai rồi. Tôi sẽ có một đứa con. Ly Ly, em từng nói em thích trẻ con. Đứa trẻ này, coi như là con của chúng ta, được không?"

Mỗi một trang, mỗi một dòng chữ, đều là một nhát dao đâm vào tim tôi.

Toàn bộ cuộc hôn nhân của tôi, tình yêu của tôi, đứa con trong bụng tôi, tất cả đều là một vở kịch được dàn dựng công phu.

Tôi chỉ là một cái bóng, một công cụ để anh hoài niệm về người tình cũ.

Tôi bật cười, tiếng cười ngày càng lớn, vang vọng khắp căn phòng trống rỗng, mang theo sự điên cuồng và tuyệt vọng.

Nước mắt chảy dài trên má, hòa vào tiếng cười của tôi.

Lạc Khánh Vy, mày thật ngu ngốc.

Mày đã dành ba năm thanh xuân để yêu một ảo ảnh.

Tôi lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và kiên định.

Đã đủ rồi. Tôi sẽ không làm thế thân cho bất kỳ ai nữa.

Tôi nhìn xuống hai tập tài liệu trong tay.

Một là đơn ly hôn.

Hai là giấy đồng ý phá thai.

Bạch Nguyên Tùng, đây là món quà tôi dành cho anh.

Tôi cầm lấy điện thoại, gọi đến số của bệnh viện.

"Tôi là Lạc Khánh Vy. Tôi muốn đặt lịch phẫu thuật phá thai vào sáng mai."

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Một sự lừa dối kéo dài năm năm, một cuộc đời trả thù
8.4
Tưởng chừng là cháu gái gia tộc họ Lưu danh giá với cuộc hôn nhân năm năm viên mãn, tôi bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Chồng tôi và em gái nuôi đã bí mật có con riêng từ lâu, đau đớn hơn là ông bà nội cũng tiếp tay cho sự phản bội này. Họ âm mưu biến tôi thành công cụ sinh con để chiếm đoạt tài sản rồi thủ tiêu. Bị coi là quân cờ ngây thơ, tôi quyết định không cam chịu. Đã đến lúc tôi tự tay hạ màn vở kịch, phơi bày sự thật kinh tởm và bắt họ phải trả giá.
Bìa tiểu thuyết Đừng quỳ nữa, phu nhân đã tái hôn rồi
9.3
Sau ba năm dài đằng đẵng trong cuộc hôn nhân bí mật, Sở Xán ngỡ rằng mình sẽ có một đám cưới trọn vẹn. Thế nhưng, ngay trước thời khắc trọng đại, chồng cô lại tàn nhẫn đề nghị kết hôn với người phụ nữ khác để trả ơn cứu mạng. Quá thất vọng vì tình cảm chân thành bị chà đạp, cô quyết định chấm dứt mọi quan hệ và biến cuộc ly hôn giả thành thật. Khi cô rời đi, người chồng cũ mới bắt đầu hối hận muộn màng, điên cuồng cầu xin sự tha thứ. Tuy nhiên, lúc này bên cạnh Sở Xán đã có sự che chở của vị tỷ phú quyền lực nhất. Anh ôm lấy cô và lạnh lùng khẳng định chủ quyền trước mặt kẻ phụ bạc, tuyên bố cô chính là người phụ nữ của đời mình.
Bìa tiểu thuyết Cấm ly hôn! Tiêu gia quỳ xin được cưng
8.4
Trong đêm tân hôn, Thẩm Uyên bị em gái hãm hại, gánh chịu hàm oan lẳng lơ cùng tội danh mưu sát không thành. Nàng bị hôn phu ruồng bỏ, phải ngồi tù ba năm đầy nhục nhã. Ngày ra tù, em gái lại dùng tính mạng mẹ nàng để ép nàng bán thân cho lão già đồi bại. Trên hành trình cay đắng đó, nàng vô tình gặp gỡ đế vương Tiêu Bắc Hàn và được ông trùm lạnh lùng này hết mực sủng ái. Có sự che chở của anh, Thẩm Uyên bắt đầu hành trình trả thù những kẻ từng chà đạp mình. Khi đứng trước sự hối lỗi muộn màng của em gái và lời cầu xin quay lại từ hôn phu cũ, Tiêu Bắc Hàn đã ôm chặt lấy nàng, khinh miệt đuổi kẻ thua cuộc và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với người phụ nữ của mình.
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của cô ấy
9.4
Vào đúng kỷ niệm 5 năm ngày cưới, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã bị ly hôn đơn phương. Trong khi đó, người chồng từng thề non hẹn biển lại đang tổ chức hôn lễ với một kẻ đóng thế có gương mặt giống hệt tôi. Để biến tôi thành món đồ chơi phục tùng hoàn toàn, Đặng Trọng Tín không ngần ngại hại chết em trai tôi, hủy hoại danh dự bác sĩ và đẩy tôi vào cảnh tù tội oan ức. Tình yêu 15 năm hóa ra là một ngục tù tàn khốc. Khi tôi quyết tâm dứt bỏ để sang Paris bắt đầu lại, anh ta lại điên cuồng đuổi theo, quỳ gối van xin và đánh đổi cả mạng sống để mong được tha thứ. Nhưng mọi thứ đã quá muộn, trò chơi này phải kết thúc tại đây.
Bìa tiểu thuyết Vụng trộm
9.1
Vốn dĩ là người luôn điềm đạm, cô lại bất ngờ bộc phát sự bướng bỉnh khi dành trọn niềm đam mê thầm kín cho anh. Ngược lại, anh cũng lần đầu đánh mất sự tự chủ, để bản năng chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ. Mối quan hệ giữa họ tựa như sự giao thoa của sói tham và cừu dữ, một sự gắn kết đầy khao khát mà cả hai đều thấu hiểu. Khi cuộc vui tưởng chừng kết thúc, cô lại bình thản nắm tay người khác rời đi, khiến anh bàng hoàng nhận ra mình đã sớm mất quyền kiểm soát. Trong tiếng cười lạnh lẽo, anh hiểu rằng một ván cược mới đầy kịch tính chỉ vừa mới khởi đầu.
Bìa tiểu thuyết Không còn là April Mayo nữa: Nữ thừa kế trở lại
9.5
Bảy năm trước, Duyên Linh từ bỏ hào quang người thừa kế tập đoàn Thịnh Vượng để làm vợ Bành Huy Hà, chấp nhận cuộc sống bị gia đình chồng coi khinh. Đau đớn thay, Huy Hà đã phản bội cô để đến với Khổng Gia Uyên. Anh ta lừa hai mẹ con đến dự một bữa tiệc núp bóng sinh nhật con trai, nhưng thực chất là lễ kết đôi của chính mình. Tại đây, anh ta tàn nhẫn đẩy ngã đứa trẻ và chối bỏ quan hệ cha con. Chứng kiến cảnh con trai quỳ lạy còn bản thân bị hành hung trong sự thờ ơ của chồng, tình yêu của Duyên Linh hoàn toàn lụi tàn. Cô quyết định nhấc máy gọi cho cha mình để khôi phục thân phận tiểu thư quyền quý. Thời khắc nữ thừa kế trở lại đã đến.