
Con trai bí mật của anh, nỗi xấu hổ trước công chúng của cô
Chương 3
Ứng Bích An POV:
Vài ngày sau, tay thám tử tư mà tôi thuê đã gửi cho tôi một tập hồ sơ dày cộp. Bên trong là địa chỉ căn biệt thự mà Ứng Bích Hà đang ở, cùng với lịch trình sinh hoạt chi tiết của cô ta và những người xung quanh.
Căn biệt thự nằm ở khu đô thị mới xa hoa bậc nhất thành phố. Nơi mà mỗi tấc đất đều là vàng. Chỉ riêng tiền mua căn nhà đó đã đủ để một gia đình bình thường sống sung túc cả đời.
Vậy mà cha mẹ tôi lại dễ dàng vung tiền mua nó cho một đứa con gái nuôi đã hãm hại con gái ruột của mình. Trái tim tôi lại nhói lên một cơn đau âm ỉ.
Theo thông tin, Ứng Bích Hà đang cần tìm một người giúp việc theo giờ để dọn dẹp nhà cửa. Đây chính là cơ hội của tôi.
Tôi đã nhờ thám tử dùng quan hệ, thông qua một công ty giúp việc uy tín mà họ tin tưởng, làm giả một bộ hồ sơ hoàn hảo và giới thiệu tôi đến. Tôi thay thế cô giúp việc cũ vừa mới nghỉ việc vì lý do cá nhân, bắt đầu công việc của mình dưới một thân phận mới - một người giúp việc quê mùa, ít nói tên là Lan.
Để không bị nhận ra, tôi đã trang điểm cho da mình ngăm đen hơn, vẽ thêm vài nốt tàn nhang. Tôi mặc một bộ quần áo cũ kỹ, đội một chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp và đeo khẩu trang kín mít. Tôi còn cố tình luyện nói giọng lơ lớ của người tỉnh lẻ và luôn giữ dáng vẻ hơi khom lưng, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng.
Khi tôi bấm chuông cửa căn biệt thự, người ra mở cửa là một người giúp việc trung niên. Cô ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt rồi nói: "Cô là Lan, người của trung tâm giới thiệu đến à? Vào đi."
Tôi cúi đầu, lí nhí "dạ" một tiếng rồi đi theo cô ấy vào trong.
Bên trong căn biệt thự còn lộng lẫy hơn tôi tưởng tượng. Nội thất đều là hàng nhập khẩu đắt tiền, được bài trí theo phong cách châu Âu cổ điển. Mọi thứ đều toát lên vẻ xa hoa, giàu có.
Trên bức tường lớn nhất của phòng khách, treo một bức ảnh gia đình khổ lớn.
Hoàng Thành Trung ngồi trên ghế sofa, ôm Bảo Duy trong lòng. Ứng Bích Hà đứng phía sau, vòng tay qua cổ anh ta, đầu tựa vào vai anh ta một cách thân mật. Cả ba người đều cười rất tươi. Nhìn vào, ai cũng sẽ nói đây là một gia đình kiểu mẫu hạnh phúc.
Bức ảnh này như một cái gai độc, đâm sâu vào mắt tôi.
"Cô chủ và cậu chủ của chúng tôi đẹp đôi thật nhỉ?" Người giúp việc trung niên tên Hoa mỉm cười nói, giọng đầy tự hào. "Cậu chủ yêu thương cô chủ lắm. Cậu bé Bảo Duy cũng rất ngoan ngoãn, thông minh."
Tôi chỉ cúi đầu im lặng, tay siết chặt chiếc giẻ lau.
"À mà không chỉ có cậu chủ đâu," cô Hoa tiếp tục thao thao bất tuyệt, không để ý đến vẻ mặt của tôi. "Ông bà ngoại cũng cưng chiều cô chủ và cậu bé Bảo Duy lắm. Tuần nào cũng đến thăm, mua bao nhiêu là quà. Nhất là ông ngoại, ông ấy là họa sĩ nổi tiếng đấy, nhưng cứ có thời gian rảnh là lại dạy cậu bé vẽ. Ông ấy bảo, cậu bé có năng khiếu lắm."
Cha tôi...
Cha tôi là một họa sĩ tranh sơn mài nổi tiếng, cả đời ông chỉ chuyên tâm vào nghệ thuật. Khi tôi còn nhỏ, tôi đã từng rất ngưỡng mộ tài năng của ông. Tôi đã từng xin ông dạy tôi vẽ, nhưng ông luôn từ chối. Ông nói, con gái không cần phải vất vả như vậy, ông chỉ muốn tôi sống một cuộc đời an nhàn, hạnh phúc.
Hóa ra, không phải ông không muốn dạy, mà là ông không muốn dạy tôi. Tất cả sự kiên nhẫn và tâm huyết của ông, ông đã dành hết cho đứa cháu ngoại không cùng huyết thống này.
Tôi cố nén lại cơn nhói đau trong lòng, dùng một giọng tò mò và có phần lấy lòng, hỏi tiếp: "Vậy ạ? Thế còn bà ngoại thì sao hở cô? Chắc bà cũng thương cô chủ lắm nhỉ?"
Tôi phải tự nhắc nhở mình, mình bây giờ là Lan, một người giúp việc quê mùa tò mò về gia đình chủ, không phải là Ứng Bích An.
"Bà ngoại thì khỏi phải nói rồi," cô Hoa cười, quả nhiên bị câu hỏi của tôi dẫn dắt. "Bà ấy coi cô chủ như báu vật vậy. Ngày nào cũng gọi điện hỏi han. Thỉnh thoảng còn tự tay nấu đồ ăn mang sang cho cô chủ tẩm bổ. Bà ấy bảo, cô chủ từ nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi, nên giờ phải bù đắp thật nhiều."
Thiệt thòi? Ứng Bích Hà thì có thiệt thòi gì? Người chịu thiệt thòi là tôi mới đúng. Người bị bắt cóc, sống trong cô nhi viện, không biết cha mẹ mình là ai, là tôi. Người bị chính em gái nuôi của mình hãm hại, suýt mất cả sự nghiệp và tính mạng, cũng là tôi.
Vậy mà trong mắt mẹ tôi, Ứng Bích Hà mới là người đáng thương cần được bù đắp.
Thì ra, trong trái tim của họ, tôi chưa bao giờ có một vị trí nào.
"Trong nhà còn có nhiều ảnh của họ lắm," cô Hoa chỉ tay lên tầng. "Trên phòng ngủ của cô chủ cậu chủ, có cả một bức tường dán đầy ảnh hai người họ từ lúc còn nhỏ đến bây giờ. Tình cảm lắm."
Tôi và Hoàng Thành Trung cũng có ảnh chung, nhưng chỉ có vài tấm ảnh cưới được treo trang trọng trong phòng ngủ. Chúng tôi chưa bao giờ có những bức ảnh chụp chung đời thường, thân mật như vậy. Bởi vì thời gian rảnh của anh ta, đều đã dành cho gia đình bên này rồi.
Tôi cố gắng nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng, bắt đầu công việc của mình. Tôi lau dọn phòng khách, nhà bếp, rồi lên các phòng trên lầu. Mỗi một góc trong căn nhà này đều là bằng chứng cho sự phản bội.
Tiếng động cơ xe hơi vang lên ngoài cổng. Cô Hoa vội vàng nói: "Cô chủ và cậu chủ về rồi. Cô làm nhanh rồi tìm chỗ nào đó nghỉ đi, đừng để cô chủ thấy cô lười biếng."
Tôi vội vàng đi vào nhà kho, khép hờ cánh cửa, nhìn ra ngoài.
Một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cửa. Hoàng Thành Trung bước xuống xe, mở cửa cho Ứng Bích Hà và Bảo Duy. Anh ta bế bổng cậu bé lên, còn Ứng Bích Hà thì khoác tay anh ta, cả nhà cùng nhau đi vào.
"Anh Trung, hôm nay anh về sớm vậy?" Ứng Bích Hà nũng nịu. "Em còn tưởng anh phải tăng ca ở công ty chứ."
"Anh nhớ em và con nên về sớm." Hoàng Thành Trung hôn lên trán cô ta. "Công việc thì lúc nào làm chẳng được."
Họ đi vào phòng khách, ngồi xuống ghế sofa. Tôi nấp sau cánh cửa nhà kho, nín thở lắng nghe.
"Anh này," Ứng Bích Hà ngả đầu vào vai Hoàng Thành Trung. "Bao giờ anh mới ly hôn với chị ta? Em không muốn cứ phải lén lút như thế này mãi đâu."
Bàn tay đang nắm chặt của tôi run lên.
Hoàng Thành Trung thở dài, vuốt tóc cô ta. "Hà à, em ráng đợi thêm một thời gian nữa đi. Bây giờ chưa phải lúc. Bích An vẫn còn giá trị lợi dụng. Đợi anh lấy được toàn bộ cổ phần của nhà họ Ứng từ tay cô ta đã."
"Nhưng em không đợi được nữa!" Ứng Bích Hà bật khóc. "Mỗi ngày nhìn thấy anh phải ở bên cạnh chị ta, em đau lòng lắm. Em ghen."
"Ngoan nào," Hoàng Thành Trung dỗ dành. "Anh hứa với em, sẽ nhanh thôi. Anh chỉ yêu mình em và con thôi. Còn với cô ta, chỉ là trách nhiệm và sự lợi dụng. Em hiểu không?"
Trách nhiệm? Lợi dụng?
Những lời nói của anh ta như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim tôi. Người đàn ông mà tôi đã yêu thương, tin tưởng suốt năm năm, hóa ra lại là một kẻ cặn bã, tính toán đến mức đáng sợ. Anh ta đóng kịch yêu tôi, chăm sóc tôi, tất cả chỉ vì khối tài sản mà cha mẹ ruột để lại cho tôi.
Thật ghê tởm.
Tôi lặng lẽ giơ điện thoại lên, bật chế độ ghi âm. Tôi phải ghi lại tất cả những lời nói này. Đây sẽ là món quà cuối cùng tôi dành cho anh ta.
Sau khi đã thu thập đủ bằng chứng, tôi hít một hơi thật sâu, cẩn thận hé cửa nhìn ra ngoài. Thấy không có ai, tôi mới định lặng lẽ rời đi. Nhưng ngay khi tôi vừa quay người, tôi đã đâm sầm vào một người.
Là Ứng Bích Hà.
Cô ta không biết đã đứng đó từ bao giờ, ánh mắt lạnh lùng quan sát tôi.
Cú va chạm bất ngờ khiến chiếc mũ lưỡi trai trên đầu tôi bị lệch đi, suýt nữa thì rơi xuống. Tôi hoảng hốt vội cúi đầu đưa tay giữ lại, nhưng đã quá muộn.
Ánh mắt sắc như dao của Ứng Bích Hà khóa chặt vào đôi mắt đầy kinh hoảng của tôi.
"Đôi mắt này..." Cô ta chậm rãi lên tiếng, giọng đầy dò xét và có một sự run rẩy khó nhận ra. "Tao nhận ra đôi mắt này. Mày là... Ứng Bích An?"
Có thể bạn cũng thích





