
Tình yêu liều lĩnh của anh, cuộc đời tan vỡ của cô
Chương 2
Lý Minh An POV:
Tôi bình tĩnh hướng dẫn cô thư ký mới cách xử lý các công việc còn lại. "Cứ theo quy trình bình thường mà làm. Nếu Tổng giám đốc Vương có hỏi, cứ nói đây là những việc cần anh ấy tự mình quyết định."
Cô gái trẻ nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu tuân theo.
Trong tuần cuối cùng ở công ty, Vương Khánh Giang gần như không xuất hiện. Anh ta đang chìm đắm trong niềm vui tái hợp với Hoàng Bảo Châu, đưa cô đi khắp nơi vui chơi, bù đắp cho những năm tháng xa cách. Tin tức về họ tràn ngập trên các mặt báo giải trí.
Tôi không quan tâm. Mỗi ngày của tôi đều bận rộn với việc làm thủ tục di dân, bán đi căn hộ nhỏ mà tôi tự mua, và xóa sạch mọi dấu vết của mình ở thành phố này.
Tôi vứt bỏ tất cả những món đồ liên quan đến anh ta, từ quần áo, trang sức, cho đến chiếc điện thoại mà anh ta mua cho tôi. Tôi đổi một số điện thoại mới, cắt đứt mọi liên lạc.
Ngày cuối cùng trước khi rời đi, tôi nhận được một tin nhắn từ một số lạ.
"Cô nghĩ cô là ai mà dám ở bên cạnh anh Giang? Một con điếm bẩn thỉu."
Không cần đoán tôi cũng biết là ai. Hoàng Bảo Châu. Cô công chúa trong sáng, yếu đuối trong mắt Vương Khánh Giang, thực chất lại là một người phụ nữ đầy thủ đoạn.
Ngay sau đó, điện thoại của Vương Khánh Giang gọi tới.
"Minh An, xuống dưới nhà đi." Giọng anh ta vẫn lười biếng và ra lệnh như thường lệ.
Tôi nhìn xuống cửa sổ. Chiếc xe thể thao màu đen quen thuộc đang đỗ ở đó.
Trong một khoảnh khắc, tôi nhớ lại hình ảnh cậu thiếu niên mười bảy tuổi năm nào, cũng lái một chiếc xe như vậy, chở tôi đi khắp các con phố sau khi tan học. Lúc đó, cậu ta còn chưa có bằng lái, luôn miệng khoe khoang về kỹ năng lái xe của mình.
Tôi thở dài, xua đi những hình ảnh không cần thiết trong đầu.
Tôi xuống lầu, mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ.
Vương Khánh Giang không nói gì, chỉ khởi động xe và lái đi.
Anh ta đưa tôi đến một trung tâm thương mại cao cấp, kéo tôi vào một cửa hàng trang sức xa xỉ.
"Chọn đi." Anh ta khoanh tay, ra vẻ ban ơn. "Thích cái nào cứ lấy."
"Để làm gì?" Tôi hỏi.
"Coi như quà chia tay." Anh ta nhún vai, "Hoặc là quà dỗ dành vì đã để cô chịu thiệt thòi."
Tôi nhìn những món trang sức lấp lánh trong tủ kính, trong lòng cảm thấy thật nực cười. Anh ta luôn nghĩ rằng tiền bạc và vật chất có thể giải quyết mọi thứ.
"Vậy sao?" Tôi khẽ cười. "Vương thiếu gia thật hào phóng."
"Chọn cho Bảo Châu một món đi." Anh ta đột nhiên nói. "Cô biết gu của cô ấy mà. Sắp tới sinh nhật cô ấy rồi."
À, thì ra đây mới là mục đích chính.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nhưng trên mặt tôi vẫn là một nụ cười hoàn hảo.
"Anh và cô Hoàng quay lại rồi sao?" Tôi giả vờ hỏi.
"Ừm." Nhắc đến Hoàng Bảo Châu, ánh mắt Vương Khánh Giang liền trở nên dịu dàng. "Chúng tôi đã xác định lại mối quan hệ. Lần này, tôi sẽ không để cô ấy đi nữa."
Anh ta nói về tình yêu của mình một cách say sưa, về việc Hoàng Bảo Châu thuần khiết và yếu đuối ra sao, cần anh ta bảo vệ thế nào.
Tôi lặng lẽ lắng nghe, trong đầu lại hiện lên dòng tin nhắn đầy ác ý kia.
Thuần khiết? Yếu đuối?
Vương Khánh Giang, anh thật sự quá ngây thơ rồi.
"Vương thiếu gia, anh đã bao giờ nghĩ rằng, có lẽ cô Hoàng không giống như những gì anh thấy không?" Tôi không nhịn được, lên tiếng nhắc nhở.
Nụ cười trên môi Vương Khánh Giang vụt tắt. Anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh đi.
"Minh An, cô có ý gì?"
"Không có gì." Tôi cúi đầu. "Chỉ là một lời nhắc nhở thôi."
"Đừng có mà nói xấu Bảo Châu." Giọng anh ta trở nên đanh lại, mang theo sự cảnh cáo. "Cô ấy không giống cô. Cô ấy là người trong sáng nhất mà tôi từng gặp."
Một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người anh ta, khiến tôi cảm thấy áp lực.
"Tôi xin lỗi." Tôi lập tức cúi đầu, đóng vai một người tình hiểu chuyện.
Thấy tôi ngoan ngoãn, sắc mặt anh ta mới dịu lại.
"Thôi được rồi. Mau chọn quà đi. Chọn một chiếc vòng cổ bằng ngọc bích cổ đi. Bảo Châu thích đồ cổ."
"Vâng." Tôi bình tĩnh đáp. "Ngọc bích cổ cần phải có chuyên gia thẩm định. Tôi sẽ liên hệ với nhà đấu giá Christie's, nhờ họ tìm một món thật tốt."
"Tốt lắm." Anh ta hài lòng gật đầu. "Vẫn là cô chu đáo nhất."
Anh ta nhìn tôi, có chút ngạc nhiên. "Cô không ghen sao?"
Tôi thầm cười trong lòng. Ghen? Tôi có tư cách gì để ghen? Huống hồ, tôi chưa bao giờ yêu anh ta.
Tất cả chỉ là một vai diễn.
Nhưng tôi không nói ra. Tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười xa cách.
Đúng lúc này, điện thoại của Vương Khánh Giang reo lên.
Là Hoàng Bảo Châu.
"Giang! Cứu em với!" Giọng cô ta ở đầu dây bên kia đầy hoảng loạn và sợ hãi. "Có người... có người bắt cóc em! A!"
Một tiếng hét thất thanh vang lên, rồi điện thoại bị ngắt.
Sắc mặt Vương Khánh Giang lập tức thay đổi. Anh ta gần như ngay lập tức mở ứng dụng định vị trên điện thoại.
"Chết tiệt!" Anh ta chửi một tiếng, rồi đột ngột đánh lái, chiếc xe thể thao lao vụt đi như một con tên bắn.
Tôi bị quán tính đẩy mạnh về phía trước, đầu đập vào cửa kính xe, một dòng máu ấm nóng chảy xuống thái dương.
Nhưng Vương Khánh Giang hoàn toàn không để ý đến tôi. Mọi sự chú ý của anh ta đều dồn vào màn hình điện thoại, nơi một chấm đỏ đang di chuyển đến sân thượng của một khách sạn gần đó.
Chiếc xe lao thẳng đến khách sạn. Anh ta thậm chí còn không dừng lại ở bãi đỗ xe mà lái thẳng lên con dốc dành cho lối thoát hiểm, xông thẳng lên sân thượng.
Trên sân thượng, Hoàng Bảo Châu đang bị một người đàn ông to lớn giữ chặt, con dao kề sát cổ cô ta.
"Vương Khánh Giang! Mày cuối cùng cũng đến rồi!" Người đàn ông đó gầm lên. Hắn ta là con trai của một đối thủ kinh doanh đã bị Vương Khánh Giang đánh cho phá sản.
Vương Khánh Giang bước xuống xe, ánh mắt lạnh lùng quét qua tình hình. Tôi thấy anh ta thoáng qua một tia hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo.
"Thả cô ấy ra." Anh ta nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Mày muốn bao nhiêu tiền?"
"Tiền? Tao không cần tiền của mày!" Gã đàn ông gầm lên. "Tao muốn mày phải nếm trải cảm giác mất đi người mình yêu nhất!"
Vương Khánh Giang cười khẩy. Anh ta bước về phía tôi, mở cửa xe, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi.
"Bạn gái của tôi ở đây cơ mà." Anh ta thì thầm vào tai tôi, giọng nói mang theo một sự thân mật giả tạo. "Đi đi, Minh An. Ra khỏi đây."
Anh ta vừa nói vừa khẽ đẩy tôi về phía trước, còn mình thì từ từ lùi lại phía sau, tạo ra một khoảng cách an toàn.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra kế hoạch của anh ta.
Anh ta muốn dùng tôi làm mồi nhử.
Anh ta biết gã kia đang trong cơn điên loạn, sẽ không phân biệt được ai mới là người anh ta yêu. Chỉ cần thấy anh ta tỏ ra thân mật với tôi, gã sẽ chuyển mục tiêu sang tôi.
Và anh ta sẽ có cơ hội để cứu Hoàng Bảo Châu.
Quả nhiên, gã bắt cóc đã trúng kế. Hắn ta thấy Vương Khánh Giang ôm tôi, ánh mắt liền trở nên điên cuồng.
"Con khốn!" Hắn ta gầm lên, buông Hoàng Bảo Châu ra và lao về phía tôi.
Có thể bạn cũng thích





