
Trò chơi tàn nhẫn của anh, trái tim tan vỡ của cô
Chương 3
Tô Thiên Di POV:
Kha Hà Nhi bước tới, nhặt tập tài liệu lên, mỉm cười đắc thắng.
"Tô Thiên Di, cô có biết trong này là gì không?" Cô ta giơ tập tài liệu lên trước mặt tôi. "Là bản hợp đồng chuyển nhượng 10% cổ phần của Viên Thị cho tôi. Trì nói, đây là quà cưới anh ấy tặng tôi."
Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ "quà cưới".
Viên Phương Trì bước tới, ôm lấy Kha Hà Nhi, ánh mắt đầy xót xa. "Em có sao không? Có bị thương ở đâu không?"
Anh ta cẩn thận kiểm tra người Kha Hà Nhi, như thể cô ta là một báu vật dễ vỡ.
Rồi anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng. "Đi thôi."
Họ rời đi, bỏ lại tôi một mình giữa đám đông đang cười nhạo.
Những người khác cũng dần dần tản đi, để lại tôi một mình với sự nhục nhã ê chề.
Tôi run rẩy đứng dậy, nhặt lại giấy tờ tùy thân của mình.
Tôi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số đã rất lâu rồi không liên lạc.
"Alo?" Một giọng nam trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia.
"Là tôi, Tô Thiên Di." Tôi cố gắng kìm nén tiếng khóc. "Mường Thắng Triều, anh có thể... đưa tôi đi khỏi đây không?"
"Đương nhiên." Anh ta cười nhẹ. "Giao ước của chúng ta vẫn còn hiệu lực."
"Tôi muốn đi càng sớm càng tốt." Tôi nói. "Làm ơn hãy giúp tôi làm visa, tôi muốn biến mất khỏi nơi này."
"Được. Một tuần nữa, tôi sẽ đến đón cô." Giọng anh ta đầy chắc chắn.
Cúp điện thoại, tôi cảm thấy một chút nhẹ nhõm.
Đúng lúc này, thư ký của Viên Phương Trì, anh Trần, bước tới.
"Cô Tô, thiếu gia bảo tôi đưa cô về." Anh ta đưa cho tôi một hộp bánh su kem. "Đây là loại bánh cô thích ăn nhất."
Nhìn hộp bánh quen thuộc, nước mắt tôi lại không kìm được mà tuôn rơi.
Ba năm qua, mỗi khi tôi không vui, Viên Phương Trì đều mua cho tôi loại bánh này.
Nhưng bây giờ, tất cả chỉ còn là sự giả dối.
Cơn sốt, sự sợ hãi và cú sốc quá lớn khiến tôi ngất đi.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện.
Viên Phương Trì đang ngồi bên cạnh giường, cẩn thận gọt táo cho tôi.
Anh ta nắm lấy tay tôi, tay tôi lạnh ngắt. "Sao em lại ngốc như vậy? Bị ốm sao không nói với anh?"
Tôi nhìn khuôn mặt anh ta, khuôn mặt mà tôi đã từng yêu say đắm.
Tôi đã từng coi anh ta là vị thần hộ mệnh của mình.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm.
"Sự việc sáng nay đã bị tung lên mạng rồi." Anh ta nói. "Em đừng lên tiếng gì cả, mọi chuyện cứ để anh lo."
Tôi thấy ánh mắt anh ta có chút né tránh.
Tôi linh cảm có chuyện không hay.
Nhân lúc anh ta ra ngoài nghe điện thoại, tôi vội vàng lấy điện thoại của mình ra xem.
Hot search trên mạng xã hội đều là về "Vụ bắt cóc giả ở Vũng Tàu".
Video tôi bị đẩy ra khỏi cửa sổ và rơi xuống đệm hơi được lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Bên dưới là hàng ngàn bình luận chửi rủa Kha Hà Nhi là "tiểu tam trơ trẽn".
Nhưng chỉ vài phút sau, một bài đăng mới xuất hiện.
Là bài đăng của Viên Phương Trì.
"Hà Nhi là người con gái tôi yêu từ nhỏ đến lớn. Tôi và cô ấy sắp kết hôn. Mọi chuyện xảy ra hôm nay chỉ là một sự hiểu lầm. Mong mọi người đừng làm tổn thương cô ấy."
Ngay sau đó, Kha Hà Nhi cũng đăng một bài viết.
"Tôi không biết tại sao cô Tô lại làm như vậy. Có lẽ cô ấy muốn dùng cách này để níu kéo anh Trì. Tôi thật sự rất buồn."
Gió chiều dư luận lập tức đổi hướng.
Tất cả mũi nhọn đều chĩa về phía tôi.
"Cô ta đúng là tâm cơ."
"Giả vờ đáng thương để hại người khác."
"Loại phụ nữ này thật đáng sợ."
Tôi hiểu rồi. Viên Phương Trì lại một lần nữa lợi dụng tôi để bảo vệ Kha Hà Nhi.
Anh ta đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn cho người con gái anh ta yêu.
Khi anh ta quay lại, tôi đã cất điện thoại đi, lau khô nước mắt.
Anh ta hỏi tôi: "Lúc bị bắt cóc, em định nói gì với anh mà chưa nói hết?"
Tôi nhìn anh ta, trong lòng cảm thấy bi ai vô hạn. "Không có gì."
Đúng lúc này, điện thoại của anh ta reo lên. Là Kha Hà Nhi gọi.
Anh ta quay lưng lại phía tôi để nghe điện thoại.
"Em cứ ở yên trong bệnh viện nghỉ ngơi đi." Anh ta nói với tôi trước khi rời đi. "Ba ngày nữa có một hoạt động từ thiện ở trại trẻ mồ côi Ánh Sao, anh sẽ cho người đến đón em."
Anh ta đi rồi, không một lần ngoảnh lại.
Tôi nhìn đĩa táo anh ta vừa gọt, trên đó còn có cả xoài, loại quả mà Kha Hà Nhi thích ăn nhất.
Tôi bị dị ứng với xoài.
Anh ta đã quên rồi.
Hoặc có lẽ, anh ta chưa bao giờ nhớ.
Người anh ta quan tâm, từ đầu đến cuối, chỉ có Kha Hà Nhi.
Có thể bạn cũng thích





