Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Trò chơi tàn nhẫn của anh, trái tim tan vỡ của cô

Trò chơi tàn nhẫn của anh, trái tim tan vỡ của cô

Ngày thiếu gia Viên Phương Trì của tập đoàn Viên Thị công bố đám cưới, tôi từ cô gái bán phở rong bỗng trở thành cô dâu. Tuy nhiên, ba năm sủng ái ấy thực chất chỉ là màn kịch trả thù tàn độc anh ta dành cho người tình Kha Hà Nhi. Chứng kiến họ ngoại tình, tôi đau đớn phá bỏ cái thai và cay đắng nhìn mẹ nuôi bị vu oan đến chết. Mọi hy vọng và lòng tự trọng tan biến, tôi quyết định xé nát giấy kết hôn ngay trong hôn lễ của họ để chấm dứt tất cả. Giữa lúc tuyệt vọng, một người đàn ông khác xuất hiện và hứa sẽ bù đắp mọi tổn thương mà Viên Phương Trì đã gây ra cho tôi.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Vào ngày tập đoàn Viên Thị tuyên bố thiếu gia Viên Phương Trì sẽ tổ chức hôn lễ, tôi, một cô gái bán phở rong, lại là cô dâu.

Nhưng tôi lại phát hiện ra, ba năm cưng chiều hết mực chỉ là một vở kịch trả thù được anh ta dàn dựng công phu cho người con gái trong lòng mình, Kha Hà Nhi.

Tôi tận mắt chứng kiến anh ta và cô ta ngoại tình, một mình đến bệnh viện phá đi đứa con của chúng tôi.

Thậm chí, mẹ nuôi của tôi cũng vì họ mà bị vu oan đến chết.

Tình yêu, lòng tự trọng, tất cả đều sụp đổ. Trái tim tôi đã chết.

Trong đám cưới của anh ta và Kha Hà Nhi, tôi xé nát giấy đăng ký kết hôn, xoá sạch mọi dấu vết của mình.

Một người đàn ông khác đã đến đón tôi, anh ấy nói:

"Thứ mà Viên Phương Trì không thể cho em, tôi sẽ cho em."

Chương 1

Tô Thiên Di POV:

Vào ngày tập đoàn Viên Thị tuyên bố thiếu gia Viên Phương Trì sẽ tổ chức hôn lễ, tất cả các tiểu thư danh giá ở Sài Gòn đều tức giận đỏ mắt.

Bởi vì cô dâu tương lai không phải là bất kỳ ai trong số họ.

Cô dâu là tôi, Tô Thiên Di, một cô gái bán phở rong xuất thân từ một con hẻm nghèo.

Vào ngày tập đoàn Viên Thị tuyên bố thiếu gia Viên Phương Trì sẽ tổ chức hôn lễ, tôi đã chuẩn bị cho anh ba món quà lớn.

Món quà thứ nhất, tôi gửi chiếc áo dài cưới do chính tay tôi thiết kế suốt ba năm cho Kha Hà Nhi, người con gái mà anh luôn thương nhớ.

Món quà thứ hai, tôi tìm đến bà nội của anh, người đã mắng chửi tôi suốt ba năm, để ký vào thỏa thuận hủy hôn.

Món quà thứ ba, tôi một mình đến bệnh viện để phá thai.

"Bệnh nhân Tô Thiên Di, kết quả siêu âm cho thấy thai nhi đã được sáu tuần tuổi."

Tôi nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo, ánh đèn vô trùng chiếu thẳng vào mắt khiến tôi chói lòa.

Giọng nói của bác sĩ lơ lửng trên đầu tôi, không có chút cảm xúc nào, giống như đang đọc một bản báo cáo thời tiết.

Sáu tuần.

Trong đầu tôi trống rỗng, chỉ lặp đi lặp lại con số này.

Tôi nhớ lại ba năm qua, những năm tháng mà cả Sài Gòn đều chế nhạo tôi là "cô bé Lọ Lem trèo cao", Viên Phương Trì đã cưng chiều tôi hết mực.

Anh vì tôi mà bao trọn một rạp chiếu phim chỉ để cùng tôi xem một bộ phim cũ.

Anh vì tôi mà vung tiền mua lại cả một con phố ẩm thực chỉ vì tôi nói tôi thích ăn vặt ở đó.

Anh vì tôi mà mắng mỏ những phóng viên lá cải dám viết bậy về tôi, khiến họ mất việc.

Anh còn giả nghèo, chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp của tôi, cùng tôi ăn mì gói, dùng chung phòng tắm chỉ có nước lạnh.

Tình yêu dường như nảy nở từ sự giản dị và chân thật đó.

Mọi người đều nói, thiếu gia Viên Phương Trì đã yêu cô gái bán phở đến điên rồi.

Tôi cũng đã từng tin như vậy.

Cho đến khi Kha Hà Nhi, người được mệnh danh là "thanh mai trúc mã" của anh, trở về từ nước ngoài.

Cho đến khi tôi phát hiện anh ngoại tình.

Cho đến khi tôi gặp tai nạn xe, nằm trong bệnh viện và biết mình có thai.

Trái tim tôi đã vỡ nát thành từng mảnh.

Vở kịch tình yêu này, tôi không muốn diễn nữa.

"Cô có chắc chắn muốn làm phẫu thuật không? Thai nhi đã có tim thai rồi." Giọng bác sĩ lại vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Tôi nhắm mắt lại.

Nước mắt chảy dài xuống hai bên thái dương, thấm ướt mái tóc.

"Làm đi." Giọng tôi khàn đặc, gần như không thể nghe thấy.

Thuốc mê được tiêm vào tĩnh mạch, ý thức của tôi dần dần mơ hồ.

Trong cơn mê man, tôi dường như quay trở lại ba năm trước.

Cái đêm mưa tầm tã ấy, tôi bị một đám côn đồ vây quanh trong con hẻm nhỏ tối tăm.

Ngay lúc tôi tuyệt vọng nhất, một chiếc Maybach màu đen dừng lại.

Một người đàn ông cao lớn bước xuống xe, che ô cho tôi. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, khuôn mặt anh tuấn tú như tạc tượng, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi.

Anh đã cứu tôi.

Sau này tôi mới biết, anh là Viên Phương Trì, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Viên Thị.

Mọi người đều nói đó là câu chuyện cổ tích về hoàng tử và Lọ Lem.

Nhưng chỉ có tôi biết, đây là một vở kịch được dàn dựng công phu.

Ba năm trước, tôi vô tình làm bẩn đôi giày phiên bản giới hạn của Kha Hà Nhi trong một bữa tiệc. Để trả thù cho người con gái trong lòng mình, Viên Phương Trì đã tiếp cận tôi.

Anh nói, anh muốn trêu đùa tôi 100 lần, nâng tôi lên mây xanh rồi lại đẩy xuống vực thẳm, để tôi nếm trải mùi vị của sự tuyệt vọng.

Và anh đã làm được.

Anh giả vờ là một nhân viên văn phòng bình thường, sống trong căn gác xép ọp ẹp của tôi, cùng tôi chia sẻ những bữa mì gói rẻ tiền.

Anh kiên nhẫn lắng nghe tôi kể về những ước mơ nhỏ bé của mình, về việc muốn mở một quán phở của riêng mình.

Anh dịu dàng lau nước mắt cho tôi khi tôi bị khách hàng khó tính mắng chửi.

Tôi biết anh đang diễn, nhưng trái tim tôi lại không thể kiểm soát mà rung động trước sự dịu dàng giả tạo đó.

Tôi đã tự lừa dối mình rằng, có lẽ một ngày nào đó, giả sẽ thành thật.

Sau khi Kha Hà Nhi xuất ngoại du học, bà nội Viên vì tức giận mà phạt anh quỳ trong từ đường suốt một đêm.

Anh bị sốt cao, mê man gọi tên tôi.

Đêm đó, anh ôm tôi thật chặt, nói rằng anh sai rồi, anh không nên lợi dụng tôi.

Anh nói anh yêu tôi.

Anh đưa tôi về biệt thự nhà họ Viên, giới thiệu tôi với mọi người, hứa hẹn sẽ cho tôi một danh phận, một hôn lễ thế kỷ.

Tôi đã mềm lòng.

Tôi đã tin anh.

Quãng thời gian sau đó là những ngày tháng ngọt ngào nhất trong cuộc đời tôi.

Cho đến ba tháng trước, Kha Hà Nhi trở về.

Mọi thứ sụp đổ.

Tôi tận mắt nhìn thấy anh và cô ta ôm hôn nhau trong chính căn phòng ngủ của chúng tôi.

Trái tim tôi như bị ai đó dùng dao đâm vào, đau đến không thở nổi.

Tôi chạy ra khỏi nhà trong cơn mưa, đầu óc trống rỗng, và rồi một chiếc xe lao tới...

Khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, bác sĩ nói tôi đã có thai.

Một sinh mệnh bé bỏng đang lớn dần trong bụng tôi.

Nhưng, đám cưới này, tôi không thể tiếp tục được nữa.

Tôi có thể để đứa bé này ra đời không? Một đứa bé được sinh ra từ sự lừa dối và phản bội?

"Phẫu thuật thành công rồi."

Giọng nói lạnh lùng của bác sĩ kéo tôi trở về thực tại.

Bụng dưới của tôi đau âm ỉ, một cảm giác trống rỗng đến đáng sợ.

"Sau phẫu thuật cơ thể sẽ rất yếu, cần nghỉ ngơi nhiều, chú ý giữ ấm, không được ăn đồ cay nóng..."

Tôi không nghe rõ bác sĩ đang nói gì nữa.

Điện thoại trong túi xách rung lên.

Là tin nhắn của Viên Phương Trì.

"Di Di, em đang ở đâu? Sao anh gọi không được? Anh đang ở sân bay chuẩn bị đi công tác, sẽ về sớm với em. Nhớ ăn uống đầy đủ, đừng để bị ốm."

Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình, khoé miệng nhếch lên một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Anh ta thậm chí còn không biết tôi vừa trải qua một cuộc phẫu thuật.

Anh ta thậm chí còn không biết... anh ta đã mất đi đứa con của mình.

Đã bao lâu rồi anh ta không về nhà?

Một tuần? Hai tuần?

Tôi không nhớ nữa.

Kể từ khi Kha Hà Nhi trở về, anh ta luôn có cớ để không về nhà. Công tác, họp hành, tiệc tùng...

Tôi biết anh ta đang ở bên Kha Hà Nhi.

Tôi đã từng tự lừa dối mình, nhưng giờ thì không nữa.

Nước mắt không thể kìm được mà tuôn rơi.

Không sao cả, Tô Thiên Di. Mày phải tỉnh táo lại.

Phải tỉnh táo.

Tôi lảo đảo vịn tường đứng dậy, lê từng bước chân nặng trĩu ra khỏi bệnh viện.

Vừa về đến cổng biệt thự, một xô nước lạnh bất ngờ dội từ trên đầu xuống.

"Ối, xin lỗi cô Tô, tôi không cố ý." Một người giúp việc đứng trên ban công tầng hai, tay cầm chiếc xô rỗng, vẻ mặt đầy chế giễu.

Những người giúp việc khác xung quanh bắt đầu cười khúc khích.

"Nhìn kìa, trông cô ta như con chuột lột."

"Tưởng mình là phượng hoàng thật à? Vẫn chỉ là con quạ đen thôi."

Tôi đứng đó, nước lạnh thấm vào quần áo, chảy dọc xuống cơ thể. Bụng dưới của tôi lại bắt đầu đau quặn.

Tôi siết chặt tay, cắn môi đến bật máu.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ vuốt ve bụng mình, nơi đã từng có một sinh mệnh bé nhỏ. Nơi bây giờ chỉ còn lại sự trống rỗng và đau đớn.

Khuôn mặt tôi tái nhợt, đôi môi không còn chút huyết sắc.

Quản gia Lý, người luôn coi thường tôi nhất, bước tới, giả vờ áy náy: "Cô Tô, thật ngại quá. Để tôi bảo người chuẩn bị nước nóng cho cô tắm."

Ông ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khinh miệt. "Thiếu gia đã dặn chúng tôi phải chăm sóc cô thật tốt. Dù sao thì, cô cũng sắp không còn là bà chủ của nơi này nữa rồi."

Tôi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào ông ta. "Anh ấy đâu?"

Quản gia Lý cười khẩy. "Cô Tô, cô không biết thiếu gia đi đâu sao? Cả Sài Gòn này ai mà không biết, thiếu gia đang bận chuẩn bị cho hôn lễ với cô Kha."

Xung quanh lại vang lên những tiếng cười nhạo báng.

Họ đều nghĩ rằng tôi sẽ không rời đi.

Họ đều nghĩ rằng tôi sẽ bám lấy Viên Phương Trì, bám lấy cuộc sống giàu sang này.

Đúng vậy, tôi đã từng nghĩ như thế.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Trên các trang báo mạng, tin tức về việc Kha Hà Nhi trở về và sẽ cùng Viên Phương Trì tổ chức hôn lễ tràn ngập khắp nơi. Những tấm ảnh họ thân mật bên nhau như một nhát dao nữa cứa vào tim tôi.

Cảnh tượng họ ôm hôn trong phòng ngủ lại hiện về, rõ mồn một.

Trái tim tôi như đã chết.

Tôi quay người, đi lên phòng.

Tôi phải đi.

Tôi kéo vali ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Nhưng khi tôi tìm đến ngăn kéo để lấy giấy tờ tùy thân, tôi phát hiện tất cả đã biến mất.

Căn cước công dân, hộ chiếu... tất cả đều không còn.

Là anh ta. Viên Phương Trì đã lấy chúng đi.

Anh ta muốn giam cầm tôi ở đây.

Cơ thể tôi run lên, cơn sốt sau phẫu thuật bắt đầu hành hạ. Tôi ngã quỵ xuống sàn, đầu óc quay cuồng, không thể ngủ được.

Nửa đêm, tôi mơ màng nghe thấy tiếng động ngoài cửa.

Là tiếng giày da quen thuộc của Viên Phương Trì.

Và cả tiếng cười khúc khích của một người phụ nữ.

"Trì, anh nhẹ thôi, đừng để cô ta nghe thấy." Giọng nói nũng nịu của Kha Hà Nhi vang lên.

"Sợ gì chứ? Đây là nhà của anh." Giọng Viên Phương Trì trầm thấp, mang theo ý cười. "Anh chỉ muốn xem cô ta ngủ chưa thôi."

Tim tôi như ngừng đập.

Họ đang ở ngay ngoài cửa phòng tôi.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, anh trai giàu có của tên khốn đó đã nảy sinh tình cảm với tôi
8.3
Trong cơn say tại tiệc đính hôn của tình cũ, tôi đã liều lĩnh tiếp cận anh trai anh ta với lời đề nghị làm chị dâu thay vì làm vợ. Dù miệng buông lời mỉa mai, nhưng sự cuồng nhiệt từ cơ thể anh lại hoàn toàn trái ngược. Cả hai bước vào một thỏa thuận ngầm, chỉ tìm kiếm niềm vui mà không ràng buộc tình cảm. Thế nhưng, khi thấy tôi bị vây quanh bởi những người đàn ông khác, anh bắt đầu mất đi sự bình tĩnh vốn có. Giữa những rắc rối và sự xuất hiện của bóng hình cũ, anh chủ động chấm dứt mối quan hệ. Tôi chọn cách rời đi trong im lặng, không chút oán than. Đến ngày tôi đính hôn với người mới, chính anh lại là kẻ mất kiểm soát. Anh kéo tay tôi, đau đớn khẳng định quyền sở hữu và tình yêu đầu tiên. Tôi chỉ mỉm cười đáp lại rằng, trong hôn nhân, thứ tự trước sau vốn dĩ chẳng hề quan trọng.
Bìa tiểu thuyết Sốc, chồng cũ mang ba đứa con đến dự đám cưới
8.9
Hạ Ninh Tịch trải qua ca sinh tử đầy đau đớn ngay trong ngày cưới của chồng mình cùng người phụ nữ khác. Hoắc Nam Tiêu tàn nhẫn ép cô để lại đứa con rồi ly hôn, khiến cô tuyệt vọng và tưởng như đã bỏ mạng trên bàn mổ. Thế nhưng, cô đã sống sót kỳ diệu cùng hai đứa trẻ còn lại trong bụng. Nhiều năm sau gặp lại, Ninh Tịch giờ đã là vợ người khác, khiến Nam Tiêu phát điên tìm cách níu kéo tại hôn lễ của cô. Dù anh đã sống trong ân hận và chờ đợi suốt ngàn ngày qua, Ninh Tịch lúc này chỉ còn lòng hận thù, quyết tâm khiến anh phải trả giá cho những tổn thương năm xưa. Một cuộc đối đầu đầy kịch tính giữa yêu và hận bắt đầu.
Bìa tiểu thuyết Người vợ không mong muốn, tình yêu đích thực của anh
8.6
Từng dành trọn trái tim cho hai người anh họ, tôi chua chát nhận ra mình chỉ là quân cờ trong tay họ. Một người vì gia tộc mà vứt bỏ tôi, người kia lại tiếp cận vì âm mưu đen tối. Khi sự thật phơi bày, họ đẩy tôi vào cuộc hôn nhân sắp đặt với một đại gia tàn tật. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi tôi bị xô xuống biển, nhưng cả hai người tôi yêu đều bỏ mặc tôi để cứu một người phụ nữ khác. Khoảnh khắc chìm trong làn nước lạnh, tôi hiểu mạng sống mình vốn chẳng hề đáng giá. Sau khi thoát chết, tôi quyết định rũ bỏ quá khứ và cắt đứt mọi liên lạc. Đến ngày họ hối hận tìm về, tôi chỉ bình thản đáp lại bằng sự lạnh lùng, yêu cầu họ đừng can thiệp vào cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng tôi nữa.
Bìa tiểu thuyết Tội lỗi và tình yêu chìm đắm, Lu Shao quỳ xuống nhẹ nhàng dỗ dành
8.1
Từng tin vào sự chân thành, tôi kết hôn với người đàn ông nổi tiếng lạnh lùng, bất chấp lời đồn về bóng hình cũ trong lòng anh. Cứ ngỡ sự dịu dàng của mình sẽ lay động được trái tim ấy, tôi chìm đắm trong ảo mộng tình yêu cho đến ngày người con gái anh thầm thương quay trở lại. Nhận ra mình chỉ là kẻ thay thế, tôi quyết định buông tay, ký đơn ly hôn để giải thoát cho cả hai. Cả Bắc Thành đều nín thở chờ đợi cuộc đổ vỡ này để anh danh chính ngôn thuận bên người cũ. Thế nhưng, trái ngược với dự đoán về một kết thúc bi kịch, người đàn ông quyền lực ấy lại xuất hiện trước truyền thông, tay bế con nhỏ và khẳng định hôn nhân vẫn đang vô cùng viên mãn. Anh đập tan mọi tin đồn rạn nứt, công khai bảo vệ tổ ấm của mình trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Bìa tiểu thuyết Vợ trẻ quá yếu đuối, ông Lục lại đang thi hành gia pháp
9.4
Mười năm trước, cô bé mồ côi bước chân vào Lục gia, không hề hay biết mình đã lọt vào tầm ngắm của người thừa kế quyền lực nhất kinh thành. Dưới danh nghĩa chú cháu, Lục tổng âm thầm giăng bẫy, nuông chiều để cô chìm đắm trong sự bảo bọc giả tạo. Anh cho phép cô trả thù, dệt nên lưới tình si mê nhằm biến cô thành vật sở hữu riêng biệt. Thế nhưng, khi cô đem lòng yêu người đàn ông khác, sự kiểm soát ấy hoàn toàn sụp đổ. Đối diện với cơn thịnh nộ hóa quỷ dữ của anh, cô run rẩy bám víu vào luân thường đạo lý để trốn chạy. Để rồi giữa đêm tối, vị thái tử cao ngạo ấy lại buông bỏ tôn nghiêm, ôm chặt lấy bảo vật của mình trong sự điên cuồng và tuyệt vọng, khẩn thiết van xin cô đừng rời bỏ anh.
Bìa tiểu thuyết Tội lỗi của chồng tôi, sự trả thù của trái tim tôi
8.5
Mối tình mười năm giữa tôi và Hoàng Chinh Bắc sụp đổ ngay đêm kỷ niệm ngày cưới. Dù tôi đang mang thai, anh ta lại gọi tên Nông Minh Vy và mù quáng tin lời vu khống của cô ta. Chồng tôi nhẫn tâm ép tôi truyền máu cho Vy, khiến con chúng tôi bị tổn thương não nghiêm trọng. Đau đớn và tuyệt vọng, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Tôi kích hoạt hợp đồng tiền hôn nhân để anh ta trắng tay, rồi gọi cho đối thủ của anh là Giản tiên sinh để chấp nhận lời cầu hôn năm xưa nhằm bắt đầu sự trả thù.