
Sự phản bội của anh đã giải phóng sức mạnh thực sự của cô
Chương 2
Bi Gia Chi POV:
Quang sững sờ trong vài giây, rồi vội vàng bước nhanh về phía tôi. Anh ta không ôm tôi, không có một cái ôm nào như tôi đã tưởng tượng hàng trăm lần trên chuyến bay vào đây. Thay vào đó, anh ta chỉ cầm lấy tay tôi, một cách hơi gượng gạo, và ánh mắt theo bản năng lại liếc về phía Phí Huyền Sương.
Một cử chỉ rất nhỏ, nhưng đủ để trái tim tôi chìm xuống.
"Giám đốc Nguyễn, tôi đến nhận công tác." Tôi rút tay lại, giọng nói trở nên xa cách và lạnh lùng hơn tôi tưởng.
Sự thay đổi trong cách xưng hô của tôi khiến Quang khựng lại. Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt đầy bối rối. "Em... sao em đến mà không báo trước cho anh một tiếng?"
"Tôi muốn tạo bất ngờ cho anh." Tôi đáp, nhưng nụ cười trên môi đã tắt ngấm.
Quang vội vàng cầm lấy vali từ tay tôi, giọng nói có phần luống cuống. "À... ừm... bất ngờ, đúng là rất bất ngờ. Em vất vả rồi. Vào văn phòng anh nghỉ một lát đã."
Anh ta kéo tôi vào văn phòng Tổng giám đốc, không quên quay lại dặn Sương một câu: "Trong lúc tôi nói chuyện với Giám đốc Bi, đừng để ai làm phiền."
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng lại, ngăn cách chúng tôi với thế giới bên ngoài. Quang đặt vali của tôi xuống, rồi cẩn thận quan sát sắc mặt của tôi, như thể đang cố dò xét điều gì.
"Sao trông em không vui vậy? Đi đường mệt à?" Anh ta hỏi, giọng điệu cố tỏ ra quan tâm.
Tôi không trả lời. Tôi im lặng đưa mắt nhìn quanh văn phòng của anh. Rộng rãi, sang trọng, tầm nhìn bao quát cả trung tâm thành phố. Mọi thứ đều đúng với phong cách của anh, ngoại trừ một thứ.
Trên bàn làm việc của anh, nơi vốn luôn đặt khung ảnh có hình của hai chúng tôi, giờ đây đã được thay bằng một bức ảnh khác. Đó là ảnh Quang chụp một mình, đứng trên đỉnh một ngọn núi, phía sau là biển mây trắng xóa. Bối cảnh giống hệt như trong đoạn video của Phí Huyền Sương.
"Bức ảnh của chúng ta đâu rồi?" Tôi hỏi, giọng khàn đi.
Quang giật mình, nhìn theo ánh mắt của tôi. Anh ta ấp úng. "À... anh... anh sợ để ảnh hai đứa ở đây mọi người trong công ty bàn tán... Dù sao cũng là môi trường làm việc..."
Lời giải thích của anh ta thật yếu ớt và vô lý. Trước đây, chính anh ta là người khăng khăng đặt bức ảnh đó trên bàn, nói rằng mỗi khi mệt mỏi chỉ cần nhìn thấy nụ cười của tôi là mọi áp lực đều tan biến.
Tôi chỉ im lặng nhìn anh ta, ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng tôi đã tưởng tượng về cuộc gặp gỡ của chúng tôi. Tôi đã nghĩ anh sẽ chạy đến ôm chầm lấy tôi, sẽ nói anh nhớ tôi đến phát điên, sẽ hạnh phúc vì cuối cùng chúng tôi cũng có thể ở bên nhau.
Nhưng thực tế lại phũ phàng đến mức nực cười.
Tôi chậm rãi lấy điện thoại ra, mở đoạn video của Phí Huyền Sương. Âm thanh trong trẻo của cô ta vang lên trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. "Một 'bạn phượt' chất lượng là người sẵn sàng chở bạn đi khắp thế gian. Cảm ơn nhé, anh bạn!"
Sắc mặt Quang thoáng qua một tia hoảng loạn. Anh ta vội vàng giải thích.
"Gia Chi, em đừng hiểu lầm. Anh và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi, thật đó!"
"Em mệt rồi, Quang." Tôi nói. Cảm giác mệt mỏi này không phải vì chuyến bay dài, mà là vì sự thất vọng đang gặm nhấm tâm hồn tôi. "Bạn bè bình thường? Vậy tại sao anh chưa bao giờ kể cho em nghe về cô ta? Tại sao anh lại giấu em chuyện cô ta là trợ lý riêng của anh?"
"Anh... anh định nói với em mà. Sương mới vào làm thôi, là anh thấy cô ấy có năng lực nên mới tuyển. Cô ấy giúp anh rất nhiều trong công việc." Quang cuống quýt giải thích, cố gắng nắm lấy tay tôi. "Chúng anh chỉ là 'bạn phượt', là 'bạn đồng hành' thôi. Em biết mà, ở Sài Gòn một mình, anh cũng cần có người chia sẻ những sở thích chung."
"Bạn phượt sao..." Tôi lẩm bẩm.
Quang thấy tôi không còn gay gắt nữa, liền vội vàng ôm lấy tôi. Một cái ôm muộn màng và đầy gượng gạo. Hơi thở của anh ta phả bên tai tôi, nhưng tôi chỉ cảm thấy lạnh lẽo.
"Gia Chi, đừng giận nữa mà. Năm năm tình cảm của chúng ta, không thể vì một chút hiểu lầm này mà đổ vỡ được. Anh yêu em, em biết mà."
Mũi tôi bỗng cay xè. Đúng vậy, năm năm. Tôi đã dành cả thanh xuân của mình để yêu người đàn ông này.
Quang thấy tôi mềm lòng, liền lấy trong ngăn kéo ra một chiếc vé máy bay đã được đặt sẵn. "Nhìn này, anh đã đặt vé bay ra Hà Nội thăm em vào cuối tuần này. Anh nhớ em sắp phát điên rồi. Em đến đây trước, anh mừng còn không kịp."
Nhìn vẻ mặt chân thành của anh ta, những lời chất vấn của tôi bỗng nghẹn lại ở cổ họng. Có lẽ nào... tôi đã quá đa nghi rồi không?
Quang dịu dàng lau đi giọt nước mắt vừa lăn dài trên má tôi, rồi nắm chặt tay tôi, kéo tôi ra khỏi văn phòng. "Đi nào, anh sẽ giới thiệu em với mọi người. Anh muốn cả thế giới biết em là bạn gái của anh."
Khi chúng tôi bước ra ngoài, Phí Huyền Sương đang đứng đợi sẵn. Thấy chúng tôi tay trong tay, cô ta thoáng sững sờ, nụ cười trên môi hơi cứng lại.
Quang hắng giọng, tuyên bố với tất cả mọi người trong khu văn phòng đang tò mò nhìn sang: "Giới thiệu với mọi người, đây là Bi Gia Chi, Giám đốc Vận hành mới của chúng ta. Và cũng là bạn gái của tôi."
Ánh mắt Sương tối sầm lại trong giây lát, nhưng rồi cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, mỉm cười với tôi. "Chào chị dâu. Em là Sương."
Chị dâu.
Quang khẽ cau mày, nhưng giọng điệu lại có phần cưng chiều. "Đừng gọi linh tinh. Phải gọi là Giám đốc Bi."
Anh ta quay sang tôi, sắp xếp một cách chu đáo: "Em đến phòng Vận hành trước đi, anh đã cho người chuẩn bị phòng làm việc cho em rồi. Tối nay tan làm chúng ta cùng về."
Tôi gật đầu, lặng lẽ rời đi. Khi tôi vừa quay lưng, tôi đã nghe thấy tiếng Sương nũng nịu vang lên sau lưng.
"Anh Quang, tối nay hội mình có kèo đi ăn lẩu, anh đã hứa sẽ đi rồi mà. Giờ sao đây?"
Tôi nghe thấy tiếng Quang dịu dàng dỗ dành. "Thôi nào, đừng giận. Để anh xem sao, anh sẽ sắp xếp."
Giọng điệu của họ thân mật như thể tôi không hề tồn tại.
Tôi bước đi mà như đang chạy trốn. Mọi nỗ lực tự thuyết phục bản thân của tôi đã sụp đổ hoàn toàn.
Ngồi một mình trong văn phòng mới, tôi nhìn ra cửa sổ, lòng trống rỗng. Nửa tiếng sau, tôi cầm điện thoại lên, bấm một dãy số quen thuộc.
"Anh hai."
Đầu dây bên kia, giọng nói trầm ổn của Sầm Trí Khang vang lên, có chút ngạc nhiên. "Gì thế công chúa nhỏ? Mới vào Sài Gòn đã nhớ anh rồi à?"
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Anh hai, em bỏ cuộc. Em sẽ về Hà Nội, kết hôn theo sự sắp đặt của gia đình."
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi giọng anh trở nên nghiêm túc. "Đã xảy ra chuyện gì? Thằng nhóc Nguyễn Minh Quang đó bắt nạt em à?"
Cổ họng tôi nghẹn lại, suýt nữa thì bật khóc.
"Anh hai... anh giúp em điều tra một người. Phí Huyền Sương, trợ lý của Nguyễn Minh Quang."
Có thể bạn cũng thích





