
Sự phản bội của anh ấy, sự trả thù của Mafia
Chương 3
Đỗ Ngân POV:
Sự im lặng phía sau lưng tôi còn tồi tệ hơn bất kỳ lời chửi rủa nào. Nó khẳng định một sự thật phũ phàng: trong thế giới của Vương Đạt Tường, tôi đã trở nên vô hình. Sự tồn tại của tôi, cảm xúc của tôi, nỗi đau của tôi, tất cả đều không quan trọng bằng một giọt nước mắt cá sấu của Bán Kim Mai.
Tôi bước vào phòng thay đồ rộng lớn, một không gian từng là niềm tự hào của tôi. Một bên là những bộ vest được cắt may hoàn hảo của anh ta, được sắp xếp theo màu sắc. Bên kia là những bộ váy dạ hội, những bộ trang phục công sở thanh lịch mà tôi đã cẩn thận lựa chọn để phù hợp với vai trò "Bà Vương".
Những bộ quần áo đó giờ đây trông thật xa lạ, giống như da của một người khác.
Tôi lướt qua chúng, tay tôi không hề dừng lại. Tôi đi đến cuối phòng, nơi có một chiếc tủ quần áo bị lãng quên. Bên trong, được bọc trong những lớp giấy lụa, là con người thật của tôi.
Những chiếc quần jeans rách gối. Những chiếc áo phông in hình ban nhạc rock. Những đôi bốt da bụi bặm. Và chiếc áo khoác da màu đen mà tôi yêu thích, thứ mà Vương Đạt Tường đã từng nói là "không phù hợp với một phu nhân".
Tôi lột bỏ chiếc váy lụa mà anh ta đã chọn cho tôi, ném nó xuống sàn nhà như một mảnh giẻ rách. Tôi mặc chiếc quần jeans cũ, cảm nhận sự thoải mái quen thuộc của lớp vải denim sờn rách. Tôi mặc chiếc áo phông đen và khoác chiếc áo da lên người.
Khi tôi nhìn vào gương, tôi gần như không nhận ra người phụ nữ đang nhìn lại mình.
Mái tóc dài của tôi, thường được búi lên một cách hoàn hảo, giờ đã được tháo ra, xõa tung trên vai. Đôi mắt tôi, không còn lớp trang điểm nhẹ nhàng, trông to hơn và tối hơn. Vết đỏ trên má tôi là một lời nhắc nhở rõ ràng về sự phản bội.
Đây không phải là Bà Vương.
Đây là Đỗ Ngân. Con gái của Đỗ Kỳ Vĩ. Một nhà thiết kế. Một chiến binh.
Tôi nhớ lại ba năm qua, ba năm tôi đã cố gắng chôn vùi con người này. Tôi đã học cắm hoa, trong khi tay tôi khao khát được cầm bút chì và phác thảo. Tôi đã tham dự các buổi tiệc từ thiện, mỉm cười và nói những lời sáo rỗng, trong khi tâm trí tôi đang mơ về những xưởng may ồn ào và mùi vải mới.
Tôi đã hy sinh tất cả vì một người đàn ông thậm chí không thèm nhìn tôi.
Một cảm giác trống rỗng đến cùng cực bao trùm lấy tôi. Nhưng ngay sau đó, nó được thay thế bằng một ngọn lửa quyết tâm lạnh lẽo.
Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì đã mất. Và tôi sẽ bắt đầu ngay bây giờ.
Tôi rút chiếc điện thoại thứ hai của mình ra, một chiếc điện thoại được mã hóa mà không ai, kể cả Vương Đạt Tường, biết đến. Tôi gửi một tin nhắn ngắn gọn chỉ với một từ: "Kích hoạt."
Chưa đầy ba mươi giây sau, điện thoại rung lên. Một giọng nói trầm và quen thuộc vang lên.
"Tiểu thư."
"Anh Đạt," tôi nói, giọng tôi nhẹ nhõm hơn một chút. "Tôi cần anh."
Khương Hữu Đạt. Giám đốc an ninh của tập đoàn Đỗ Thị. Người bạn thời thơ ấu của tôi. Người bảo vệ thầm lặng của tôi. Anh là người duy nhất trên thế giới này, ngoài cha tôi, mà tôi hoàn toàn tin tưởng.
"Tôi đang trên đường. Năm phút nữa," anh nói, không một câu hỏi nào. Anh luôn như vậy, hiệu quả và đáng tin cậy.
Tôi cúp máy và bắt đầu thu dọn. Tôi không lấy vali. Tôi chỉ lấy một chiếc túi xách lớn, ném vào đó vài bộ quần áo, hộ chiếu, và chiếc điện thoại bí mật.
Tôi đi đến phòng làm việc, nơi bi kịch đã bắt đầu. Chiếc bút máy gãy vẫn nằm trên sàn, một biểu tượng tan vỡ cho cuộc hôn nhân của tôi. Tôi sẽ không để nó lại. Tôi sẽ mang nó theo, như một lời nhắc nhở về lý do tại sao tôi phải tàn nhẫn.
Khi tôi đang thu dọn những bản phác thảo của mình, tiếng chuông cửa reo lên. Vương Đạt Tường chắc chắn sẽ không mở cửa. Anh ta đang bận rộn với "trách nhiệm" của mình.
Tôi đi ra, và đúng như tôi dự đoán, Khương Hữu Đạt đang đứng ở cửa, mặc một bộ đồ đen, vẻ mặt nghiêm túc.
"Tiểu thư," anh cúi đầu chào. Ánh mắt anh ngay lập tức dừng lại trên má tôi. Quai hàm anh siết chặt. "Là hắn ta làm sao?"
Tôi chỉ gật đầu. Không cần phải nói thêm. Sự tức giận trong mắt anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào.
"Chúng ta đi thôi," tôi nói.
"Chủ tịch đang đợi cô," anh nói, nhận lấy chiếc túi từ tay tôi. "Mọi thứ đã được chuẩn bị."
Ngay khi chúng tôi định bước ra khỏi cửa, giọng nói của Vương Đạt Tường vang lên từ phía sau.
"Em định đi đâu?"
Anh ta đứng ở đó, Bán Kim Mai nép sau lưng anh ta như một con chim non sợ hãi. Khuôn mặt anh ta tối sầm lại khi thấy Khương Hữu Đạt.
"Đó không phải là việc của anh," tôi nói lạnh lùng.
"Đây là nhà của em," anh ta nói, bước về phía trước. "Anh không cho phép em đi."
Khương Hữu Đạt bước lên một bước, chắn giữa tôi và Vương Đạt Tường. Một hành động bảo vệ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa.
"Xin lỗi, anh Vương," Hữu Đạt nói, giọng anh trầm và đầy uy hiếp. "Tiểu thư Đỗ sẽ đi với tôi."
"Mày là cái thá gì mà dám can thiệp vào chuyện của vợ chồng tao?" Vương Đạt Tường gầm lên, sự kiêu ngạo của một CEO bị thách thức trỗi dậy.
"Tôi là người được chủ tịch Đỗ giao phó để đảm bảo an toàn cho tiểu thư," Hữu Đạt đáp lại, không hề nao núng. "Và hiện tại, ở lại đây không an toàn cho cô ấy." Anh liếc nhìn má tôi, một lời buộc tội không lời.
Sự căng thẳng trong không khí gần như có thể cắt được.
"Ngân, vào nhà ngay," Vương Đạt Tường ra lệnh, phớt lờ Hữu Đạt và nhìn thẳng vào tôi.
Tôi chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt thương hại. "Anh vẫn không hiểu, phải không? Trò chơi kết thúc rồi."
Tôi quay người và bước đi, không ngoảnh lại. Hữu Đạt theo sát phía sau.
Tôi có thể nghe thấy tiếng Vương Đạt Tường gọi tên tôi, một sự tức giận và có lẽ là một chút hoảng loạn trong giọng nói của anh ta. Nhưng tôi không dừng lại.
Chiếc xe chống đạn màu đen đang đợi sẵn ở tầng hầm. Hữu Đạt mở cửa cho tôi, và tôi trượt vào ghế sau. Sự sang trọng và an toàn của chiếc xe bao bọc lấy tôi, tạo ra một sự tương phản rõ rệt với sự hỗn loạn mà tôi vừa bỏ lại phía sau.
Khi chiếc xe lao ra khỏi khu chung cư cao cấp, tôi nhìn lại lần cuối. Ánh đèn từ căn penthouse của chúng tôi, giống như một ngôi sao cô đơn trên bầu trời đêm. Nó từng là biểu tượng cho giấc mơ của tôi, một giấc mơ về một gia đình hạnh phúc.
Bây giờ, nó chỉ là một lời nhắc nhở về một cơn ác mộng.
Trên đường đến biệt thự của cha tôi, Hữu Đạt đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng.
"Tiểu thư, có một điều cô cần biết," anh nói, vẻ mặt nghiêm túc. "Về Bán Kim Mai."
"Nói đi," tôi nói, tim tôi đập nhanh hơn một chút.
"Theo điều tra ban đầu của chúng tôi, cái chết của Lý Phong có thể không phải là một tai nạn đơn thuần. Phanh xe của anh ta đã bị can thiệp."
Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh. "Ý anh là..."
"Và," Hữu Đạt tiếp tục, "chúng tôi có lý do để tin rằng đứa bé trong bụng Bán Kim Mai... có thể không phải là của Lý Phong."
Câu nói đó treo lơ lửng trong không khí.
Mọi thứ bắt đầu khớp lại với nhau. Sự xuất hiện đúng lúc của ả ta. Sự bảo vệ quá mức của Vương Đạt Tường. Lời nói dối về "trách nhiệm".
Đây không phải là một bi kịch tình yêu. Đây là một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng.
Bán Kim Mai không phải là một con thỏ trắng đáng thương. Ả ta là một con rắn độc. Và ả ta đã nhắm vào không chỉ tôi, mà cả gia tộc Vương.
Và Vương Đạt Tường, người đàn ông thông minh, lạnh lùng trên thương trường, đã mù quáng rơi vào cái bẫy của ả.
Sự tức giận trong tôi được thay thế bằng một sự ghê tởm lạnh lẽo.
Họ không chỉ phá hủy cuộc hôn nhân của tôi. Họ đã biến tôi thành một con ngốc.
"Tiếp tục điều tra," tôi ra lệnh, giọng tôi sắc như dao. "Tôi muốn biết mọi thứ. Mọi bí mật bẩn thỉu của ả ta. Và đảm bảo rằng Vương Đạt Tường không biết gì cho đến khi tôi cho phép."
"Rõ, tiểu thư."
Khi chúng tôi đến biệt thự Đỗ gia, tôi không còn là người phụ nữ tan vỡ trái tim nữa.
Tôi là một nữ hoàng đang chuẩn bị cho cuộc chiến.
Và tôi sẽ không khoan nhượng.
Có thể bạn cũng thích





