
Cuộc trốn thoát ngọt ngào của cô ấy khỏi sự hỗn loạn
Chương 3
Góc nhìn của Bùi Nhật Hạ:
Cái tát của tôi khiến cả đại sảnh đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Lục Phú Thịnh, người vừa bị các đối tác giữ lại, ngay lập tức lao tới. Anh ta đẩy tôi ra một cách thô bạo, che chắn cho Đèo Bảo Anh đang ôm mặt khóc nức nở.
"Bùi Nhật Hạ, em điên rồi à!" Anh ta gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận.
Anh ta nhìn tôi như thể tôi là kẻ thù, không phải người vợ đã chung sống năm năm.
Tôi lảo đảo lùi lại vài bước, nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng. Tôi lau nhẹ bàn tay vừa tát cô ta vào chiếc khăn ăn trên bàn, như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.
Rồi, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi bước tới, dứt khoát tháo sợi dây chuyền ruby trên cổ Đèo Bảo Anh.
"Đây là quà kỷ niệm của tôi," tôi giơ sợi dây chuyền lên cao, giọng nói rõ ràng và đanh thép, "không phải thứ mà một kẻ mạo danh có thể đeo."
Tôi nhìn quanh, tìm kiếm một gương mặt quen thuộc. Tôi thấy cô trợ lý của mình, người đã luôn trung thành với tôi. Tôi mỉm cười với cô ấy.
"Chúc mừng kỷ niệm ngày cưới của tôi!" Tôi nói lớn, giọng đầy mỉa mai. "Để ăn mừng, món quà này, tôi tặng cho cô."
Tôi bước tới và đeo sợi dây chuyền vào cổ cô trợ lý đang sững sờ.
Mọi người lại một lần nữa chết lặng. Sợi dây chuyền ruby "Trái tim đại dương" đó trị giá cả một gia tài.
"Cảm ơn mọi người đã đến dự," tôi quay lại, mỉm cười rạng rỡ với các vị khách. "Bữa tiệc đến đây là kết thúc. Xin mời mọi người về cho."
Các vị khách nhìn nhau, rồi lục tục rời đi, không quên ném lại những ánh mắt tò mò và thương hại. Chẳng mấy chốc, căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại ba chúng tôi.
Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt ra được.
"Em vừa làm cái gì vậy?" Lục Phú Thịnh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói kìm nén sự tức giận. "Em có biết em vừa làm mất mặt tôi và cả Lục gia không?"
Mất mặt? Tôi nhìn anh ta, cảm thấy nực cười. Năm năm qua, tôi đã sống vì thể diện của anh ta, của Lục gia. Tôi đã biến mình thành một con búp bê vô hồn để làm hài lòng anh ta.
"Tôi mất mặt, hay là anh? Người đưa 'em gái' đến bữa tiệc kỷ niệm, để cô ta mặc đồ của vợ mình, đeo trang sức của vợ mình, anh không thấy mất mặt sao?"
"Tôi đã nói rồi, đó chỉ là hiểu lầm!" Anh ta gắt lên. "Anh sẽ nói chuyện với Bảo Anh sau."
Tôi không muốn tranh cãi nữa. Tôi mệt mỏi. "Tôi muốn nghỉ ngơi."
Tôi quay người bước lên lầu, không muốn nhìn thấy bộ mặt của hai người họ nữa.
Lục Phú Thịnh có vẻ cũng đã thấm mệt. Anh ta thở dài, giọng nói có chút mềm mỏng hơn. "Hạ, đừng như vậy nữa. Chúng ta nói chuyện sau được không?"
Anh ta giải thích rằng anh ta nợ gia đình Bảo Anh một món nợ ân tình lớn, rằng anh ta chỉ coi cô như em gái. Anh ta hứa sẽ "dạy dỗ" lại Bảo Anh, để cô ta biết phải trái.
Dạy dỗ? Tôi gần như bật cười. Tôi mới là người cần được "dạy dỗ" vì đã không đủ rộng lượng để chấp nhận nhân tình của chồng mình sao?
"Dạy dỗ?" Tôi hỏi lại, giọng đầy châm biếm. "Anh định dạy cô ta cách làm một kẻ thứ ba sao cho kín đáo hơn? Hay dạy cô ta cách quyến rũ chồng người khác một cách tinh vi hơn?"
"Bùi Nhật Hạ!" Lục Phú Thịnh tức giận đập mạnh tay xuống bàn cà phê bằng kính, tạo ra một tiếng động chói tai. "Bảo Anh là em gái anh!"
Em gái. Lại là em gái.
Nước mắt tôi lăn dài trên má. Tôi đã khóc không phải vì buồn, mà vì cảm thấy quá nực cười.
"Lục Phú Thịnh, anh có biết điều mỉa mai nhất là gì không?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Anh, người luôn tự hào về hai mươi quy tắc sống của mình, đã phá vỡ tất cả chúng vì 'em gái' của anh."
"Anh nói không ăn ở nơi không đảm bảo vệ sinh, nhưng anh lại đưa cô ta đến quán phở vỉa hè."
"Anh nói không tiếp xúc thân thể không cần thiết, nhưng anh lại gắp thức ăn cho cô ta."
"Anh nói giữ khoảng cách ba bước với phụ nữ, nhưng anh lại để cô ta khoác tay anh."
"Anh nói không để cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định, nhưng anh lại đưa cô ta về nhà ở, ngay trong ngày kỷ niệm của chúng ta!"
Mỗi câu nói của tôi đều là một sự thật không thể chối cãi. Sắc mặt Lục Phú Thịnh từ xanh mét chuyển sang trắng bệch, rồi lại đỏ bừng. Anh ta không thể nói được lời nào để phản bác.
Tôi không muốn ở chung một không gian với anh ta nữa. Tôi gọi điện cho quản gia.
"Quản gia Trương, dọn dẹp phòng cho khách ở tầng dưới. Từ hôm nay, tôi sẽ ngủ ở đó."
"Phu nhân..." Giọng quản gia ở đầu dây bên kia có chút do dự.
Lục Phú Thịnh nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn thiêu đốt tôi.
"Nhật Hạ, em bình tĩnh lại đi." Giọng anh ta khô khốc.
Anh ta không giữ tôi lại. Anh ta chỉ đứng đó, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.
Cánh cửa phòng làm việc đóng sầm lại. Anh ta đã chọn trốn tránh.
Căn phòng trống trải và lạnh lẽo. Tôi ngồi sụp xuống sàn, cuối cùng không thể kìm nén được nữa, bật khóc nức nở. Nước mắt của sự uất ức, đau đớn và tuyệt vọng.
Năm năm hôn nhân, hóa ra chỉ là một trò đùa.
Có thể bạn cũng thích





